Chương 5: Cái Giá Của Lòng Tham
Khi tôi và bà cô trở về, chúng tôi không về nhà mà đi thẳng đến đồn cảnh sát.
Tào Phi đã bị tạm giam.
Điều kỳ lạ là, vừa đến nơi, tôi và bà cô đã bị lấy máu xét nghiệm, sau đó bị tách ra để lấy lời khai. Không khí vô cùng nghiêm túc.
Cảnh sát hỏi tôi có biết mối quan hệ giữa Tào Phi và Trâu Phù Ngôn không.
Tôi cũng không giấu giếm.
"Cô ta đã tìm đến tận nhà tôi, còn vu oan rằng tôi đẩy cô ta, suýt khiến cô ta sảy thai. Sao tôi có thể không biết được? Nếu không thì tôi cũng chẳng đưa bà cô đi du lịch để tránh mặt bọn họ."
"Cô ta còn gửi cho tôi rất nhiều ảnh, muốn ép tôi ly hôn. Đứa bé trong bụng cô ta cũng là của Tào Phi. Tất cả đều còn trong điện thoại của tôi, các anh có thể kiểm tra."
"Tào Phi còn âm thầm chuyển tài sản, nên tôi mới cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân. Chỉ ăn thuốc bổ thôi còn chưa đủ, tôi còn lén đi tiêm trắng da."
Tôi cười khổ, đưa tay sờ lên gương mặt mình, rồi cười với viên cảnh sát.
"Nhưng sau chuyện Trâu Phù Ngôn vu oan tôi định hại cô ta sảy thai, anh ấy vẫn dung túng cho cô ta. Lúc đó tôi hoàn toàn hết hy vọng."
"Vốn dĩ tôi định đợi bà cô về quê rồi sẽ ly hôn với anh ấy. Bà đến đây cũng là vì muốn giúp tôi giải quyết chuyện này, nên tôi không muốn ly hôn trước mặt bà."
Vừa nói đến đó, lòng tôi lại quặn thắt.
Tôi nhìn cảnh sát.
"Vậy rốt cuộc Tào Phi đã làm hại ai? Không lẽ là con đàn bà khốn Trâu Phù Ngôn đó?"
"Đúng."
Viên cảnh sát nhìn tôi thật sâu, rồi đưa cho tôi một tấm ảnh.
"Trên người Trâu Phù Ngôn có bảy, tám vết rạch, bên trong đều rắc trứng côn trùng. Cả người cô ta gần như bị sâu bọ gặm rỗng."
Trong bức ảnh...là một hình người được vô số con giòi chồng chất lên nhau.
Đám giòi vẫn không ngừng ngọ nguậy.
Quá nhiều...
Đến mức giữa từng con còn nổi lên những lớp bọt trắng.
Tôi chỉ nhìn đúng một lần, dạ dày lập tức cuộn lên, vội vàng bịt miệng. Nhưng vẫn không nhịn nổi, nôn ngay tại chỗ.
Nữ cảnh sát bên cạnh lập tức đưa thùng rác cho tôi.
Tôi nôn đến mức trời đất quay cuồng, dạ dày chua xót từng cơn.
Mãi một lúc lâu mới đỡ, tôi ngẩng đầu định hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng vừa ngẩng lên quá nhanh, trước mắt lóe lên một vùng sáng vàng, hình ảnh đám giòi kia lại hiện lên.
Tôi cúi đầu nôn tiếp.
Cuối cùng nữ cảnh sát phải dìu tôi vào nhà vệ sinh.
Tôi nôn đến cả mật.
Rửa tay, rửa mặt xong mới khá hơn một chút.
Sau khi ổn định lại.
Có lẽ sợ tôi lại nôn, viên cảnh sát chỉ trầm giọng nói:
"Thứ cô vừa nhìn thấy... là Trâu Phù Ngôn."
Trong đầu tôi lập tức hiện lên cảnh tượng hình người đầy giòi kia, dạ dày co rút dữ dội, tôi lại ôm thùng rác khô khốc nôn mấy tiếng.
Nữ cảnh sát đưa cho tôi một chai dầu gió. Tôi hít sâu mấy hơi, rồi mới nhìn viên cảnh sát.
"Cô ta chết bao lâu rồi mà thành ra như vậy? Trước hôm tôi đi du lịch, cô ta còn đến nhà vu oan tôi."
Viên cảnh sát vẫn nhìn chằm chằm tôi.
"Cô ấy chưa chết, vvẫn còn sống."
"Hả?"
Dạ dày tôi lại quặn lên.
Ngay cả mùi dầu gió cũng không át nổi cảm giác buồn nôn, tôi cúi xuống nôn thêm vài ngụm dịch mật. Súc miệng xong mới đỡ hơn.
"Cô ta chưa chết... sao lại thành ra như vậy?"
Tôi nhìn cảnh sát, liên tục nuốt ngược nước chua.
"Thế còn Tào Phi? Chuyện này liên quan gì đến anh ấy?"
Một người còn sống...mà toàn thân đầy giòi, phải đau đớn đến mức nào?
Viên cảnh sát nhìn tôi.
"Cô thật sự không biết sao? Tào Phi nói chính cô đã bày kế hại Trâu Phù Ngôn."
Tôi ngẩn người, nuốt xuống cảm giác buồn nôn rồi cười nhạt.
"Tôi hại cô ta? Nếu tôi muốn hại thì cô ta còn nhảy nhót được đến giờ sao?"
"Ngay từ lúc cô ta gửi mấy đoạn video đồi bại đó cho tôi, tôi đã nhờ luật sư làm đơn ly hôn."
"Nếu không phải Tào Phi đang âm thầm chuyển tài sản, tôi muốn lấy lại phần tài sản ấy nên mới cố cứu vãn cuộc hôn nhân...thì có lẽ bây giờ tôi và anh ấy đã bước vào thời gian chờ ly hôn rồi."
Tôi cố nén cơn khó chịu trong bụng.
"Tào Phi có nói gì thì mặc."
"Đối với Trâu Phù Ngôn, ngoài ghê tởm ra, tôi chẳng có suy nghĩ gì khác."
"Nếu còn cần xác minh, các anh có thể hỏi luật sư của tôi hoặc phòng tài chính công ty. Tôi đúng là đang âm thầm kiểm kê tài sản để ly hôn."
"Vậy mà còn rảnh đi hại một kẻ thứ ba?"
"Tôi điên à? Lại còn dùng cách ghê tởm như vậy..."
Chỉ cần nghĩ đến đám giòi ngọ nguậy kia, tôi lại muốn nôn.
Tôi nhờ nữ cảnh sát rót cho cốc nước.
Uống vài ngụm rồi vẫn phải cầm chặt chai dầu gió trong tay, không dám buông.
Viên cảnh sát gõ nhẹ lên tấm ảnh úp xuống.
"Nhưng Tào Phi nói cô và bà cô dùng một loại cổ trùng tên Tương Nhu, hai người nuôi lẫn nhau để dưỡng sinh."
"Trâu Phù Ngôn lấy được trứng cổ từ chỗ hai người."
"Cậu ta còn nghe hai người nói rằng, nếu phụ nữ mang thai đứa con của mình nuôi cổ Tương Nhu thì sẽ có lợi nhất cho mình."
"Cho nên cậu ta mới thuyết phục Trâu Phù Ngôn nuôi cổ để bồi bổ cho mình."
"Kết quả không kiểm soát được...Cổ trùng mới biến thành bộ dạng cô vừa nhìn thấy."
Vừa nghe đến đó, trong đầu tôi lại hiện lên bức ảnh kia, dạ dày co thắt. Tôi lại ôm thùng rác nôn khan, rất lâu mới bình tĩnh lại.
Tôi xua tay.
"Anh ta cũng biết cái thai là của mình...Vậy mà còn làm chuyện đó với cô ta."
"Còn cổ trùng gì nữa..."
"Đừng nói nữa."
"Ghê quá."
"Tôi để luật sư nói chuyện với các anh."
"Đừng nhắc đến đám sâu đó nữa..."
Thật sự...quá ghê tởm.
Vì tôi nôn đến mức không thể tiếp tục lấy lời khai, cảnh sát cũng không hỏi thêm nữa.
Sau khi luật sư của tôi đến làm việc với phía cảnh sát rồi quay lại gặp tôi.
Tôi mới biết đại khái toàn bộ sự việc.
Người báo án là hàng xóm của Trâu Phù Ngôn. Họ nói đã nghe cô ta gào thét đau đớn suốt hơn nửa tiếng đồng hồ mới gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát tới nơi, Tào Phi đã hoàn toàn hoảng loạn. Anh ta nói rất nhiều lời mê sảng.
Nào là trong nhà có camera ghi lại cảnh tôi và bà cô nuôi cổ, uống cổ.
Nào là anh ta còn lắp thiết bị ghi âm trong nhà.
Mọi cuộc nói chuyện của tôi và bà cô về cổ trùng đều đã được ghi lại.
Anh ta có đầy đủ chứng cứ.
Chính vì nghe được rằng...
Phụ nữ mang thai đứa con mang huyết mạch của mình mà nuôi Tương Nhu sẽ có lợi nhất cho mình. Nên anh ta mới thuyết phục Trâu Phù Ngôn nuôi cổ để bồi bổ cho anh ta.
Lúc đầu, anh ta rạch một đường trên cánh tay Trâu Phù Ngôn, đặt trứng cổ vào, không thấy nở.
Nhưng chẳng bao lâu sau, vết thương liền lại đến cả sẹo cũng không có, thậm chí vùng da ấy còn trắng và mịn hơn trước.
Tưởng vị trí không đúng, anh ta lại đổi chỗ khác, tiếp tục rạch một nhát rồi bỏ trứng cổ vào.
Muốn nhanh chóng tìm ra cách, sáng tối mỗi ngày, anh ta đều rạch thêm một vết, trứng cổ vẫn không nở.
Nhưng nhờ có trứng Tương Nhu, dù chưa nở, các vết thương vẫn tự lành, không gây tổn hại gì.
Thế nên anh ta cứ tiếp tục thử.
Lại lo chúng tôi lừa mình.
Nhưng cũng không dám hỏi bà cô.
Chỉ biết tiếp tục thử.
Cho đến tối hôm xảy ra chuyện.
Trâu Phù Ngôn bỗng nói các vết thương ngứa khủng khiếp, muốn gãi.
Tào Phi nhìn thấy ở vết thương mới nhất, đã xuất hiện những con ấu trùng trong suốt nên không cho cô ta gãi.
Cổ trùng bò trong cơ thể, ngứa đến phát điên, Trâu Phù Ngôn không chịu nổi.
Tào Phi bèn trói cả tay chân cô ta lên giường, muốn đợi cổ Tương Nhu nở xong rồi anh ta sẽ uống đám cổ trùng ấy.
Ngay lúc cổ trùng trong người Trâu Phù Ngôn bắt đầu nở, Tào Phi còn gọi đồ ăn ngoài.
Nhưng theo lời anh ta.
Đúng lúc đồ ăn được giao tới.
Những quả trứng cổ trong tất cả các vết thương khác cũng đồng loạt nở.
Chưa kịp ăn xong bữa, toàn thân Trâu Phù Ngôn đã phủ kín giòi. Cô ta gào thét không ngừng, Tào Phi hoàn toàn không biết phải làm sao.
Sau đó hàng xóm báo cảnh sát.
Chỉ vài phút sau, cảnh sát đã tới nơi.
Hiện giờ, đám giòi trên người Trâu Phù Ngôn đã được làm sạch. Nhưng một nửa máu thịt trên người cô ta đã bị chúng gặm sạch.
Ngay cả thai nhi trong bụng...cũng không còn là thai nhi nữa, mà là cả một bụng giòi.
Cuối cùng phải nạo tử cung mới xử lý được.
Theo lời khai của Tào Phi, cảnh sát cũng đến nhà tôi kiểm tra camera và thiết bị ghi âm.
Vì là camera gia đình, dữ liệu chỉ lưu được bảy ngày.
Có lẽ vì đêm Trâu Phù Ngôn vu oan tôi. Hoặc cũng có thể vì Tào Phi muốn che giấu điều gì.
Nên toàn bộ dữ liệu trước đó đã bị xóa sạch.
Ngay cả tối hôm cảnh sát tới nhà, anh ta cũng không giao đoạn ghi hình ấy.
Đoạn duy nhất còn lại là cảnh tôi thu dọn đồ đạc, đưa bà cô đi du lịch.
Còn chiếc máy ghi âm đặt trong phòng bà cô.
Chỉ ghi lại những lời bà khuyên tôi sinh con, đừng ly hôn, cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân với Tào Phi...hoàn toàn không hề nhắc đến cổ trùng. Cũng không có chuyện phụ nữ mang thai nuôi cổ.
Tất nhiên, trong nhà tôi cũng bị phát hiện khá nhiều nguyên liệu dưỡng sinh có phần... khó chấp nhận.
Ví dụ như tử hà xa.
"Anh không cần kể chi tiết như vậy."
Chỉ nghe thôi, trong đầu tôi đã hiện lên thảm trạng của Trâu Phù Ngôn, dạ dày lại co thắt.
Cố nhịn một lúc, tôi mới hỏi luật sư.
"Tào tổng thế nào rồi?"
"Không ổn lắm. Hình như anh ấy già đi rất nhiều."
"Cả người...giống như...khô héo."
Luật sư cau mày.
"Tình cảnh của Tào tổng e rằng rất bất lợi."
"Trâu Phù Ngôn cũng lắp camera trong nhà."
"Hình ảnh ghi lại cho thấy từ bốn ngày trước, Tào tổng đã trói cô ta trên giường. Chứ không phải chỉ bắt đầu từ tối hôm qua."
"Nếu biện hộ...rất bất lợi."
"Nhưng xét theo lời khai của Tào tổng..."
Luật sư nuốt nước bọt.
"Quá sức khó tin."
"Tôi đã nộp đơn xin giám định tâm thần."
"Tận lực bào chữa cho anh ấy đi."
Tôi khẽ thở dài.
"Dù sao cũng từng là vợ chồng."
Luật sư lại hỏi tô, có thật tôi và bà cô nuôi cổ không.
Tôi bật cười.
"Quê tôi đúng là có truyền thuyết về ba tà thuật nhưng đó chỉ là truyền thuyết."
"Nếu cổ thật sự lợi hại như thế thì bao năm qua sao tôi không sinh nổi một đứa con?"
"Hoặc tôi cứ việc hạ thứ cổ tình trong truyền thuyết lên Tào tổng hay cổ khống chế gì đó. Bắt anh ấy ngoan ngoãn chẳng phải tốt hơn sao?"
"Hà tất phải làm chuyện ghê tởm như vậy."
"Chính tôi cũng mang tiếng."
"Hay còn muốn tôi biểu diễn gọi xác sống dậy cho các anh xem?"
Tôi lườm luật sư, cười khổ.
"Đúng là quá hoang đường."
Luật sư cũng cảm thấy không thể tin nổi.
Sau khi xác nhận bà cô không có vấn đề gì, ông ấy để tôi ký giấy ủy quyền rồi rời đi.
Đêm Trâu Phù Ngôn vu oan tôi, trên tay bà cô đúng là đang quấn băng, cảnh sát cũng kiểm tra vết thương của bà.
Quả thực có một vết rạch nhưng đã được năm, sáu ngày, lớp vảy đã bong, lộ ra phần thịt non màu hồng, nhìn vẫn khá ghê người.
Nếu Tương Nhu thật sự thần kỳ như vậy. Sao còn để lại sẹo?
Sau khi rời phòng lấy lời khai, tôi bảo tài xế công ty đưa bà cô về nghỉ.
Thức trắng một đêm, bà tiều tụy hẳn đi.
Tôi rửa mặt qua loa rồi mới đi gặp Tào Phi, tinh thần anh ta rất tệ.
Dù Trâu Phù Ngôn chưa chết nhưng sống còn đau khổ hơn chết, lại thêm tính chất vụ án rất nghiêm trọng.
Theo lời luật sư, cảnh sát đã tìm thấy trong điện thoại của hai người rất nhiều tin nhắn.
Trâu Phù Ngôn liên tục ép Tào Phi ly hôn, đòi rất nhiều tiền để nuôi con, đều là những khoản rất lớn.
Tào Phi đã chuyển cho cô ta hơn một triệu tệ. Cô ta lại chuyển hết về nhà nhưng vẫn không ngừng đòi thêm.
Có lẽ...cô ta đang chuẩn bị đường lui.
Một bên, Tào Phi phải dỗ dành tôi để âm thầm chuyển tài sản.
Một bên lại phải đối phó với Trâu Phù Ngôn ép anh ta ly hôn, còn phải quan hệ với cô ta.
Đồng thời xử lý công việc công ty.
Áp lực quá lớn. Có lẽ đã khiến tinh thần anh ta xảy ra vấn đề.
Có luật sư đi cùng, tôi mới được gặp anh ta.
Vừa nhìn thấy, tôi cũng sững sờ.
Cả người anh ta chỉ còn da bọc xương, tóc vẫn đen nhưng khô xơ đến mức như chỉ cần vò mạnh một cái là có thể bốc cháy. Hai mắt vô hồn, đầy vẻ hoảng loạn.
Vừa thấy tôi, ánh mắt lập tức trở nên dữ tợn, giọng khàn đặc.
"Tiểu Liễu...Anh sai rồi. Em cứu anh."
"Em nói với cảnh sát đi. Thật sự có cổ Tương Nhu."
"Em với bà cô chính là nhờ uống Tương Nhu nên cơ thể mới khỏe như vậy."
"Trâu Phù Ngôn...là bị cổ trùng ăn mất."
"Không phải anh..."
Rõ ràng chưa đến bốn mươi tuổi mà trông như một ông lão tám mươi. Anh ta không ngừng nói năng lộn xộn.
Lúc đầu, tôi không đáp lời. Anh ta càng lúc càng kích động.
Nhân viên giám sát bảo anh ta bình tĩnh, anh ta lại nhào về phía tôi.
Tôi nhíu mày nhìn luật sư.
"Thế này còn cần giám định tâm thần nữa sao?"
"Thủ tục vẫn phải làm."
Luật sư lo lắng nhìn Tào Phi.
"Nếu kết quả giám định xác nhận có vấn đề thì xin cho anh ấy được bảo lãnh chữa bệnh."
Tôi nhìn bộ dạng ấy, trong lòng cũng không nỡ.
Mối tình thuở thiếu thời, cùng nhau trưởng thành, từng bước gây dựng tất cả.
Đến cuối cùng, nhìn người ấy thành ra thế này, tòng tôi vẫn chua xót, nước mắt bất giác rơi xuống.
Tôi vội đứng dậy đi ra ngoài.
Đúng lúc ấy, sau lưng vang lên tiếng quát khàn khàn của Tào Phi.
"Trần Liễu!"
"Em cố ý!"
"Em cố ý đúng không?"
Tôi quay đầu nhìn anh ta, khẽ nói.
"Tào Phi. Anh yên tâm, em sẽ cố hết sức cứu anh. Dù phải đánh đổi cả công ty cũng được."
"Trần Liễu..."
"Trần Liễu..."
Anh ta vẫn gào lên nhưng gọi được vài tiếng đã ho dữ dội rồi phun ra một ngụm máu lớn. Khóe mắt và lỗ mũi cũng rịn máu vì ho quá mạnh.
Tôi giật mình, theo bản năng định chạy tới nhưng luật sư giữ chặt tôi lại.
"Đám giòi trên người Trâu Phù Ngôn quá kỳ lạ. Tào tổng ở cạnh cô ta suốt, e rằng đã bị lây nhiễm. Tạm thời đừng đến gần."
Tào Phi ho ra máu quá nghiêm trọng, lập tức được đưa vào bệnh viện.
Bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân. Chỉ nói đại khái là tế bào gốc tạo máu trong tủy xương bị chết theo chương trình.
Họ nói rất nhiều thuật ngữ y học, tôi hoàn toàn không hiểu.
Theo đề nghị của luật sư, tôi và bà cô cũng làm kiểm tra toàn diện, để đề phòng nhiễm phải trứng côn trùng mà Tào Phi đã đưa vào cơ thể Trâu Phù Ngôn.
Lúc ấy đầu óc tôi hoàn toàn hỗn loạn lại còn phải chăm sóc bà cô, đành nhờ luật sư gọi phòng tài chính và hành chính của công ty đến hỗ trợ.
Còn Tào Phi...cứ chữa trị trước đã.
Như vậy cũng tốt.
Ít nhất không phải tiếp tục ở trại tạm giam.
Sau đó, cảnh sát cũng điều tra được hồ sơ tôi bí mật dùng đủ loại dược thiện, lại còn lén tiêm trắng da và tiêm một số loại thuốc khác.
Những thứ ấy đều chứng minh, tình trạng cơ thể tôi cải thiện trong thời gian này, không phải nhờ cái gọi là cổ trùng.
Sau khi luật sư làm việc với cảnh sát, tạm thời tôi được loại khỏi diện tình nghi.
Tôi trở về nhà.
Vừa về đến nơi, bà cô nhẹ nhàng vỗ tay tôi, khẽ nói:
"Những gì cháu muốn...rồi sẽ lấy lại được hết."