Vạn Cổ Đế Tế
Chương 10: Đánh chết đầu bảng, Lãnh Dật Phàm xuất hiện
Ngay lúc Dạ Huyền rời khỏi tổ miếu, Trương Thiên Lâm đang gặp mặt đại đệ tử của toàn bộ Hoàng Cực Tiên Tông, Lãnh Dật Phàm.
Lãnh Dật Phàm là thủ tịch đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, cũng là người đứng đầu thế hệ trẻ.
Người ta nói Hoàng Cực Tiên Tông có tuyệt đại song kiêu. Một là Thánh Nữ Chu Ấu Vi, hai là đại đệ tử Lãnh Dật Phàm.
Trong thế hệ trẻ tuổi của Hoàng Cực Tiên Tông, người xứng nhất với Chu Ấu Vi chỉ có đại đệ tử Lãnh Dật Phàm, mà không phải Triệu Ngọc Long đến từ La Thiên Thánh Địa kia.
Trên thực tế, vị đại đệ tử này dường như cũng có tình ý với Thánh Nữ. Mặc dù hắn chưa từng biểu lộ, nhưng toàn bộ Hoàng Cực Tiên Tông không ai không biết điều đó.
Lúc này Lãnh Dật Phàm xuất hiện ở ngoại tông có chút quỷ dị. Trương Thiên Lâm cũng cảm thấy vậy, hắn đứng ở dưới có chút bất an, đang phỏng đoán tâm tư của vị đại sư huynh này.
Lãnh Dật Phàm mặt bạch y, hai tay chắp sau lưng mang theo khí chất xuất thần. Thanh khí lượn quanh mặt hắn, nhìn không rõ, như tiên giáng trần. Hắn nhìn về phía Trương Thiên Lâm ở phía dưới, bình tĩnh nói:
- Hạ được Dạ Huyền, ta bảo đảm cho ngươi.
- Cái gì?
Trương Thiên Lâm nghe vậy nhất thời sững sờ, vội vàng nói:
- Đại sư huynh, tuyệt đối không thể, Dạ Huyền là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông!
Lúc bình thường có thể bắt nạt Dạ Huyền một chút không sao, nhưng nếu xử chết hắn, chỉ sợ…
Trên trán Trương Thiên Lâm đầy mồ hôi lạnh.
Lãnh Dật Phàm lạnh lùng nói:
- Chuyện này là do tông chủ phu nhân phân phó.
- Tông chủ phu nhân?
Trương Thiên Lâm càng thêm sững sờ, tông chủ phu nhân không phải là nhạc mẫu của Dạ Huyền sao, mở miệng đòi xử lý hắn?
- Sau khi chuyện thành công thì tới Huyền Thánh Phong tìm ta, ta sẽ đích thân giúp người mở Thần Môn, khai thông Hư Thần Giới cấp năm.
Lãnh Dật Phàm không nói gì thêm, lập tức rời đi.
- Mở ra Thần Môn, khai thông Hư Thần Giới cấp năm!
Trương Thiên Lâm hơi híp mắt lại, âm thầm trầm tư.
- Xử lý Dạ Huyền, thật sự là ý của tông chủ phu nhân sao? Đại sư huynh là người của Huyền Thánh Phong, mà Huyền Thánh với Hoàng Cực Phong luôn không hợp nhau, chuyện này mọi người đều biết. Mặc dù đại sư huynh đã nói là do phu nhân phân phó, nhưng cũng chưa chắc…
Trương Thiên Lâm không phải người ngu, hắn cần phải cân nhắc lợi hại. Chỉ cần hắn hoàn thành nhiệm vụ thì Lãnh Dật Phàm sẽ giúp hắn.
Tu sĩ đột phá Thông Huyền cảnh, sau khi đạt tới Thần Môn cảnh có thể mở ra Thần Môn, khai thông linh hồn Hư Thần Giới. Mà linh hồn Hư Thần Giới chia làm 10 giai đoạn, từ thấp đến cao!
Nhưng khai thông linh hồn Hư Thần Giới hoàn toàn dựa vào thiên mệnh, có thể khai thông hay không thì không thể nào nắm rõ được. Chỉ là đẳng cấp khai thông Hư Thần Giới càng cao, tiềm lực của tu sĩ càng lớn, trình độ cũng cao lên.
Trương Thiên Lâm là đệ tử đứng đầu ngoại tông, từ lâu đã bước vào Thông Huyền cảnh, hắn có thể mở ra Thần Môn, nhưng hắn mơ hồ phát hiện mình khai thông tối đa Hư Thần Giới cấp ba, chính vì vậy mà hắn mới chậm trễ chưa bước vào Thần Môn cảnh.
Lần này đại sư huynh Lãnh Dật Phàm hứa hẹn quả thực đã khiến hắn động tâm.
Ý tứ của Lãnh Dật Phàm rất rõ ràng, sau khi hạ được Dạ Huyền, hắn có thể tới Huyền Thánh Phong, nhận được sự che chở của đại sư huynh. Nhưng chuyện này sẽ đắc tội Hoàng Cực Phong…
Tuy nhiên nghĩ lại thì Trương Thiên Lâm khẽ cắn môi, quyết định làm một vụ lớn. Nếu đi vào nội tông sẽ có đại sư huynh làm chỗ dựa, sau này con đường của hắn vô cùng rộng mở! Chỉ là phải tìm một lý do để xử Dạ Huyền mới được…
- Trương sư huynh, có chuyện rồi, tên Dạ Huyền kia không ngốc!
Lúc này có âm thanh từ bên ngoài truyền tới. Trương Thiên Lâm nghe vậy thì sững sờ.
- Nhắc tào tháo và tào tháo xuất hiện?
Hai tên bị Dạ Huyền giáo huấn ở tổ miếu nhanh chóng dẫn theo Tần Lực và Vương Tiêu đi vào, sắc mặt khó coi.
- Chuyện gì?
Trương Thiên Lâm bình tĩnh hỏi.
- Trương sư huynh, huynh phải làm chủ cho chúng ta!
Hai tên đệ tử kia khóc lóc, nhanh chóng kể hết chuyện ở tổ miếu một lượt, sau đó thêm mắm thêm muối nói Dạ Huyền coi thường Trương Thiên Lâm thế này thế kia.
Sau khi Trương Thiên Lâm nghe xong thì kinh ngạc, nhưng cũng có cảm giác là trời đã giúp ta.
- Dạ Huyền à Dạ Huyền, vậy thì không thể trách Trương Thiên Lâm ta được.
Hắn đang suy nghĩ không biết lấy lý do gì để ra tay, vậy mà chuyện tốt lại tới!
Trương Thiên Lâm nhếch miệng cười một tiếng, phất tay nói:
- Dẫn đường, ta muốn xem tên bỏ đi kia sau khi khôi phục bình thường đã ăn cái gì mà dám lớn lối như vậy!
- Vâng, Trương sư huynh!
Hai tên đệ tử kia mừng rỡ.
Rất nhanh, Trương Thiên Lâm và mấy tên đệ tử kia đã tới tổ miếu. Trùng hợp đúng lúc Dạ Huyền từ bên trong đi ra.
- Trương sư huynh, là Dạ Huyền!
Thấy Dạ Huyền đi ra, sắc mặt tên đệ tử dẫn đường nhất thời trắng bệch, theo bản năng lùi sang một bên.
Trương Thiên Lâm hơi nhíu mày, có chút bất mãn với phản ứng của tên đệ tử kia.
Hắn nghiêm túc nhìn Dạ Huyền, không hề động thủ ngay. Dạ Huyền này có thể đánh cho Tần Lực Thông Huyền cảnh ngũ trọng hôn mê, không thể khinh thường được.
Tuy nhiên vẫn chỉ có vậy thôi.
- Ồ, tìm chỗ dựa tới sao?
Dạ Huyền đương nhiên thấy hai tên đệ tử phía sau Trương Thiên Lâm, cười nhạt một tiếng.
Đệ tử dẫn đường hơi sợ Dạ Huyền, nhưng nghĩ tới có Trương sư huynh ở bên cạnh thì nhất thời ưỡn ngực chỉ vào Dạ Huyền nói:
- Dạ Huyền, ngươi vừa xuất thủ làm Tần Lực và Vương Tiêu bị thương, chuyện này không thể cứ để yên như vậy?
- Ồ? Vậy phải làm thế nào?
Dạ Huyền chậm rãi nói.
- Phạm sai lầm đương nhiên phải chịu tội.
Không đợi tên đệ tử kia nói, Trương Thiên Lâm đã mở miệng, mắt sáng như đuốc, tiếng nói như sấm rền vang:
- Tuy ngươi là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông, nhưng ngươi lại tự ý đánh người bị thương, đây chính là cố tình phạm pháp quy của tông môn. Trương Thiên Lâm là đệ tử ngoại tông đương nhiên phải bảo vệ uy nghiêm của tông môn.
Hắn quát lớn một phen, nếu là người thường sợ rằng đã tim đập chân run, nhưng Dạ Huyền vẫn bình tĩnh đứng đó, nhìn Trương Thiên Lâm nói:
- Ý ngươi là muốn bắt ta hỏi tội?
Bao nhiêu năm rồi, lại có người muốn bắt Bất Tử Dạ Đế hắn để hỏi tội? Thú vị…
- Đúng thế.
Trương Thiên Lâm khẽ nói, như thiên lôi đánh xuống.
Dạ Huyền ồ một tiếng.
- Vậy ngươi hỏi đi.
Lời này khiến Trương Thiên Lâm cứng người, thầm nghĩ sao tên này lại không tức giận?
Chốc lát sau, Trương Thiên Lâm lạnh lùng nói:
- Đền tội đi!
Hắn cong hai chân, sau đó bắn ra như đạn pháo!
Lúc lao ra, bàn tay còn xòe lớn muốn bóp chặt cổ Dạ Huyền, con ngươi lạnh lẽo như dao! Sát ý từ trên người Trương Thiên Lâm tỏa ra!
- Nhanh quá!
Một tên đệ tử thấy Trương Thiên Lâm xuất thủ thì kinh hô.
Không hổ là đứng đầu bảng ngoại tông, thực lực vượt xa Tần Lực tu vi Thông Huyền ngũ trọng! Sức mạnh của một vuốt kia vô cùng mạnh mẽ, chỉ sợ đá cũng vỡ nát!
Thình thịch!
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc vậy mà Dạ Huyền lại giơ tay nắm chắc được tay Trương Thiên Lâm, ánh mắt lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn hạ ta?
Trong nháy mắt đó, Dạ Huyền cảm nhận được sát ý trên người Trương Thiên Lâm.
Tuy nói hắn đả thương Tần Lực, nhưng cũng vì tên đó gây chuyện với hắn trước, nhưng Trương Thiên Lâm này lại hạ sát thủ với hắn. Trương Thiên Lâm này có gì đó không đúng.
- Quả nhiên ngươi không hề bình thường!
Trương Thiên Lâm kinh ngạc, nhưng chốc lát lại cười rộ lên.
- Nhưng hôm nay ngươi nhất định phải chết!
Dạ Huyền chuẩn bị nói gì đó thì thấy trong bóng tối có người nhanh chóng tiếp cận, hừ lạnh một tiếng tăng lực tay. Chỉ nháy mắt, cổ tay Trương Thiên Lâm đã hằn năm vết ngón tay!
- Làm sao có thể?
Trương Thiên Lâm kinh hãi không thôi, sao sức mạnh của tên Dạ Huyền này lại lớn như vậy.
Hắn là Thông Huyền đỉnh phong, thuận tay bổ núi rẽ biển, nhưng Dạ Huyền lại có thể bóp nát cổ tay hắn! Trương Thiên Lâm thống khổ gầm nhẹ, vận chuyển công pháp!
Ầm!
Chân khí phóng ra, một ánh kiếm bộc phát trong tay Trương Thiên Lâm, phóng tới như muốn xuyên qua Dạ Huyền.
Bước ngoặt nguy hiểm, Dạ Huyền bình tĩnh lắc mình một cái thoát khỏi ánh kiếm kia, chốc lát lại trở tay đánh một quyền vào mặt Trương Thiên Lâm!
Ầm!
Trương Thiên Lâm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cả người bắn ra ngoài.
- Trương sư huynh!
Một tên đệ tử không kịp phản ứng, thấy Trương Thiên Lâm bay ra ngoài đập xuống đất rồi không có động tĩnh gì. Hắn ngã ngồi trên đất, mặt đầy vẻ hoảng sợ.
- Chết… chết rồi!
Chỉ thấy Trương Thiên Lâm không hề nhúc nhích nằm đó.
Một quyền hạ được Trương Thiên Lâm sư huynh?
Này?
Uỳnh!
Ngay lúc này, từng luồng khí tức kinh khủng xuất hiện. Lãnh Dật Phàm dẫn đầu, đi theo sau là một đội mặc áo bào trắng, cầm pháp kiếm, là đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, bay từ đằng xa đáp xuống.
Lãnh Dật Phàm là thủ tịch đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, cũng là người đứng đầu thế hệ trẻ.
Người ta nói Hoàng Cực Tiên Tông có tuyệt đại song kiêu. Một là Thánh Nữ Chu Ấu Vi, hai là đại đệ tử Lãnh Dật Phàm.
Trong thế hệ trẻ tuổi của Hoàng Cực Tiên Tông, người xứng nhất với Chu Ấu Vi chỉ có đại đệ tử Lãnh Dật Phàm, mà không phải Triệu Ngọc Long đến từ La Thiên Thánh Địa kia.
Trên thực tế, vị đại đệ tử này dường như cũng có tình ý với Thánh Nữ. Mặc dù hắn chưa từng biểu lộ, nhưng toàn bộ Hoàng Cực Tiên Tông không ai không biết điều đó.
Lúc này Lãnh Dật Phàm xuất hiện ở ngoại tông có chút quỷ dị. Trương Thiên Lâm cũng cảm thấy vậy, hắn đứng ở dưới có chút bất an, đang phỏng đoán tâm tư của vị đại sư huynh này.
Lãnh Dật Phàm mặt bạch y, hai tay chắp sau lưng mang theo khí chất xuất thần. Thanh khí lượn quanh mặt hắn, nhìn không rõ, như tiên giáng trần. Hắn nhìn về phía Trương Thiên Lâm ở phía dưới, bình tĩnh nói:
- Hạ được Dạ Huyền, ta bảo đảm cho ngươi.
- Cái gì?
Trương Thiên Lâm nghe vậy nhất thời sững sờ, vội vàng nói:
- Đại sư huynh, tuyệt đối không thể, Dạ Huyền là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông!
Lúc bình thường có thể bắt nạt Dạ Huyền một chút không sao, nhưng nếu xử chết hắn, chỉ sợ…
Trên trán Trương Thiên Lâm đầy mồ hôi lạnh.
Lãnh Dật Phàm lạnh lùng nói:
- Chuyện này là do tông chủ phu nhân phân phó.
- Tông chủ phu nhân?
Trương Thiên Lâm càng thêm sững sờ, tông chủ phu nhân không phải là nhạc mẫu của Dạ Huyền sao, mở miệng đòi xử lý hắn?
- Sau khi chuyện thành công thì tới Huyền Thánh Phong tìm ta, ta sẽ đích thân giúp người mở Thần Môn, khai thông Hư Thần Giới cấp năm.
Lãnh Dật Phàm không nói gì thêm, lập tức rời đi.
- Mở ra Thần Môn, khai thông Hư Thần Giới cấp năm!
Trương Thiên Lâm hơi híp mắt lại, âm thầm trầm tư.
- Xử lý Dạ Huyền, thật sự là ý của tông chủ phu nhân sao? Đại sư huynh là người của Huyền Thánh Phong, mà Huyền Thánh với Hoàng Cực Phong luôn không hợp nhau, chuyện này mọi người đều biết. Mặc dù đại sư huynh đã nói là do phu nhân phân phó, nhưng cũng chưa chắc…
Trương Thiên Lâm không phải người ngu, hắn cần phải cân nhắc lợi hại. Chỉ cần hắn hoàn thành nhiệm vụ thì Lãnh Dật Phàm sẽ giúp hắn.
Tu sĩ đột phá Thông Huyền cảnh, sau khi đạt tới Thần Môn cảnh có thể mở ra Thần Môn, khai thông linh hồn Hư Thần Giới. Mà linh hồn Hư Thần Giới chia làm 10 giai đoạn, từ thấp đến cao!
Nhưng khai thông linh hồn Hư Thần Giới hoàn toàn dựa vào thiên mệnh, có thể khai thông hay không thì không thể nào nắm rõ được. Chỉ là đẳng cấp khai thông Hư Thần Giới càng cao, tiềm lực của tu sĩ càng lớn, trình độ cũng cao lên.
Trương Thiên Lâm là đệ tử đứng đầu ngoại tông, từ lâu đã bước vào Thông Huyền cảnh, hắn có thể mở ra Thần Môn, nhưng hắn mơ hồ phát hiện mình khai thông tối đa Hư Thần Giới cấp ba, chính vì vậy mà hắn mới chậm trễ chưa bước vào Thần Môn cảnh.
Lần này đại sư huynh Lãnh Dật Phàm hứa hẹn quả thực đã khiến hắn động tâm.
Ý tứ của Lãnh Dật Phàm rất rõ ràng, sau khi hạ được Dạ Huyền, hắn có thể tới Huyền Thánh Phong, nhận được sự che chở của đại sư huynh. Nhưng chuyện này sẽ đắc tội Hoàng Cực Phong…
Tuy nhiên nghĩ lại thì Trương Thiên Lâm khẽ cắn môi, quyết định làm một vụ lớn. Nếu đi vào nội tông sẽ có đại sư huynh làm chỗ dựa, sau này con đường của hắn vô cùng rộng mở! Chỉ là phải tìm một lý do để xử Dạ Huyền mới được…
- Trương sư huynh, có chuyện rồi, tên Dạ Huyền kia không ngốc!
Lúc này có âm thanh từ bên ngoài truyền tới. Trương Thiên Lâm nghe vậy thì sững sờ.
- Nhắc tào tháo và tào tháo xuất hiện?
Hai tên bị Dạ Huyền giáo huấn ở tổ miếu nhanh chóng dẫn theo Tần Lực và Vương Tiêu đi vào, sắc mặt khó coi.
- Chuyện gì?
Trương Thiên Lâm bình tĩnh hỏi.
- Trương sư huynh, huynh phải làm chủ cho chúng ta!
Hai tên đệ tử kia khóc lóc, nhanh chóng kể hết chuyện ở tổ miếu một lượt, sau đó thêm mắm thêm muối nói Dạ Huyền coi thường Trương Thiên Lâm thế này thế kia.
Sau khi Trương Thiên Lâm nghe xong thì kinh ngạc, nhưng cũng có cảm giác là trời đã giúp ta.
- Dạ Huyền à Dạ Huyền, vậy thì không thể trách Trương Thiên Lâm ta được.
Hắn đang suy nghĩ không biết lấy lý do gì để ra tay, vậy mà chuyện tốt lại tới!
Trương Thiên Lâm nhếch miệng cười một tiếng, phất tay nói:
- Dẫn đường, ta muốn xem tên bỏ đi kia sau khi khôi phục bình thường đã ăn cái gì mà dám lớn lối như vậy!
- Vâng, Trương sư huynh!
Hai tên đệ tử kia mừng rỡ.
Rất nhanh, Trương Thiên Lâm và mấy tên đệ tử kia đã tới tổ miếu. Trùng hợp đúng lúc Dạ Huyền từ bên trong đi ra.
- Trương sư huynh, là Dạ Huyền!
Thấy Dạ Huyền đi ra, sắc mặt tên đệ tử dẫn đường nhất thời trắng bệch, theo bản năng lùi sang một bên.
Trương Thiên Lâm hơi nhíu mày, có chút bất mãn với phản ứng của tên đệ tử kia.
Hắn nghiêm túc nhìn Dạ Huyền, không hề động thủ ngay. Dạ Huyền này có thể đánh cho Tần Lực Thông Huyền cảnh ngũ trọng hôn mê, không thể khinh thường được.
Tuy nhiên vẫn chỉ có vậy thôi.
- Ồ, tìm chỗ dựa tới sao?
Dạ Huyền đương nhiên thấy hai tên đệ tử phía sau Trương Thiên Lâm, cười nhạt một tiếng.
Đệ tử dẫn đường hơi sợ Dạ Huyền, nhưng nghĩ tới có Trương sư huynh ở bên cạnh thì nhất thời ưỡn ngực chỉ vào Dạ Huyền nói:
- Dạ Huyền, ngươi vừa xuất thủ làm Tần Lực và Vương Tiêu bị thương, chuyện này không thể cứ để yên như vậy?
- Ồ? Vậy phải làm thế nào?
Dạ Huyền chậm rãi nói.
- Phạm sai lầm đương nhiên phải chịu tội.
Không đợi tên đệ tử kia nói, Trương Thiên Lâm đã mở miệng, mắt sáng như đuốc, tiếng nói như sấm rền vang:
- Tuy ngươi là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông, nhưng ngươi lại tự ý đánh người bị thương, đây chính là cố tình phạm pháp quy của tông môn. Trương Thiên Lâm là đệ tử ngoại tông đương nhiên phải bảo vệ uy nghiêm của tông môn.
Hắn quát lớn một phen, nếu là người thường sợ rằng đã tim đập chân run, nhưng Dạ Huyền vẫn bình tĩnh đứng đó, nhìn Trương Thiên Lâm nói:
- Ý ngươi là muốn bắt ta hỏi tội?
Bao nhiêu năm rồi, lại có người muốn bắt Bất Tử Dạ Đế hắn để hỏi tội? Thú vị…
- Đúng thế.
Trương Thiên Lâm khẽ nói, như thiên lôi đánh xuống.
Dạ Huyền ồ một tiếng.
- Vậy ngươi hỏi đi.
Lời này khiến Trương Thiên Lâm cứng người, thầm nghĩ sao tên này lại không tức giận?
Chốc lát sau, Trương Thiên Lâm lạnh lùng nói:
- Đền tội đi!
Hắn cong hai chân, sau đó bắn ra như đạn pháo!
Lúc lao ra, bàn tay còn xòe lớn muốn bóp chặt cổ Dạ Huyền, con ngươi lạnh lẽo như dao! Sát ý từ trên người Trương Thiên Lâm tỏa ra!
- Nhanh quá!
Một tên đệ tử thấy Trương Thiên Lâm xuất thủ thì kinh hô.
Không hổ là đứng đầu bảng ngoại tông, thực lực vượt xa Tần Lực tu vi Thông Huyền ngũ trọng! Sức mạnh của một vuốt kia vô cùng mạnh mẽ, chỉ sợ đá cũng vỡ nát!
Thình thịch!
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc vậy mà Dạ Huyền lại giơ tay nắm chắc được tay Trương Thiên Lâm, ánh mắt lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn hạ ta?
Trong nháy mắt đó, Dạ Huyền cảm nhận được sát ý trên người Trương Thiên Lâm.
Tuy nói hắn đả thương Tần Lực, nhưng cũng vì tên đó gây chuyện với hắn trước, nhưng Trương Thiên Lâm này lại hạ sát thủ với hắn. Trương Thiên Lâm này có gì đó không đúng.
- Quả nhiên ngươi không hề bình thường!
Trương Thiên Lâm kinh ngạc, nhưng chốc lát lại cười rộ lên.
- Nhưng hôm nay ngươi nhất định phải chết!
Dạ Huyền chuẩn bị nói gì đó thì thấy trong bóng tối có người nhanh chóng tiếp cận, hừ lạnh một tiếng tăng lực tay. Chỉ nháy mắt, cổ tay Trương Thiên Lâm đã hằn năm vết ngón tay!
- Làm sao có thể?
Trương Thiên Lâm kinh hãi không thôi, sao sức mạnh của tên Dạ Huyền này lại lớn như vậy.
Hắn là Thông Huyền đỉnh phong, thuận tay bổ núi rẽ biển, nhưng Dạ Huyền lại có thể bóp nát cổ tay hắn! Trương Thiên Lâm thống khổ gầm nhẹ, vận chuyển công pháp!
Ầm!
Chân khí phóng ra, một ánh kiếm bộc phát trong tay Trương Thiên Lâm, phóng tới như muốn xuyên qua Dạ Huyền.
Bước ngoặt nguy hiểm, Dạ Huyền bình tĩnh lắc mình một cái thoát khỏi ánh kiếm kia, chốc lát lại trở tay đánh một quyền vào mặt Trương Thiên Lâm!
Ầm!
Trương Thiên Lâm chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, cả người bắn ra ngoài.
- Trương sư huynh!
Một tên đệ tử không kịp phản ứng, thấy Trương Thiên Lâm bay ra ngoài đập xuống đất rồi không có động tĩnh gì. Hắn ngã ngồi trên đất, mặt đầy vẻ hoảng sợ.
- Chết… chết rồi!
Chỉ thấy Trương Thiên Lâm không hề nhúc nhích nằm đó.
Một quyền hạ được Trương Thiên Lâm sư huynh?
Này?
Uỳnh!
Ngay lúc này, từng luồng khí tức kinh khủng xuất hiện. Lãnh Dật Phàm dẫn đầu, đi theo sau là một đội mặc áo bào trắng, cầm pháp kiếm, là đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, bay từ đằng xa đáp xuống.
— Hết chương —