Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 11: Giằng co với đại đệ tử
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 11: Giằng co với đại đệ tử

- Đội chấp pháp!

Tên đệ tử dẫn đường thấy cảnh tượng như vậy thì run sợ. Đội chấp pháp của Hoàng Cực Tiên Tông nắm giữ quyền sinh sát, xử lý các đệ tử vi phạm quy tắc.

- Chính chủ đến rồi sao…

Dạ Huyền nhìn người đến, đôi mắt ánh lên vẻ đùa cợt.

- Đại sư huynh, Trương Thiên Lâm bị đánh chết.

Một đệ tử trong đội chấp pháp nhanh chóng kiểm tra Trương Thiên Lâm, lập tức bẩm báo với Lãnh Dật Phàm.

Lãnh Dật Phàm mặc bạch y, hai tay chắp sau lưng mang theo khí chất xuất thần.

- Vốn định đến đây để tế bái tổ sư gia, không ngờ lại đụng phải chuyện này.

Lãnh Dật Phàm chậm rãi mở miệng, hắn không nhìn Dạ Huyền mà nói với đám đệ tử phía sau.

- Các ngươi xử lý theo lệ là được.

- Vâng, đại sư huynh!

Đội chấp pháp cung kính lĩnh mệnh, nhanh chóng vây quanh Dạ Huyền.

Dạ Huyền cười nhạt, nhìn về phía Lãnh Dật Phàm.

Hắn sớm đã đoán được mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, sau lưng nhất định có người giở trò, không ngờ lại là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông Lãnh Dật Phàm.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, trong trí nhớ của hắn, Lãnh Dật Phàm này luôn ôm ý đồ không an phận với Ấu Vi, chỉ tiếc vì hắn nên Lãnh Dật Phàm mới không có cơ hội.

Con mắt Lãnh Dật Phàm khẽ nhìn về phía Dạ Huyền, cũng không nói lời nào.

Tên Dạ Huyền này có chút không giống bình thường. Nhưng mà không sao, hắn đã tính nếu như Trương Thiên Lâm thành công hắn sẽ để đội chấp pháp bắt Trương Thiên Lâm đi. Còn nếu Trương Thiên Lâm thất bại, vậy hắn sẽ đích thân xuất thủ.

Chỉ là không thể tưởng tượng được Trương Thiên Lâm lại là một tên phế vật, bị Dạ Huyền hạ gục. Tuy có biến cố nho nhỏ, nhưng không quá ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn.

Nếu Dạ Huyền hạ Trương Thiên Lâm vậy hắn sẽ đường đường chính chính bảo đội chấp pháp xử lý Dạ Huyền ngay tại chỗ.

- Dạ Huyền, ngươi đánh trọng thương Tần Lực trước, bây giờ lại hạ Trương Thiên Lâm, này đáng tội gì?

Lúc này, một tên đệ tử trong đội chấp pháp quát lên.

Dạ Huyền vẫy tay, bình tĩnh nói.

- Hắn muốn đánh ta, ta phải xử hắn trước, có tội gì?

- Pháp quy tông môn là không được tàn sát lẫn nhau, mà thực tế Trương Thiên Lâm lại bỏ mạng trong tay ngươi, chúng ta tận mắt chứng kiến, bắt lại cho ta!

Tên đệ tử kia lạnh lùng nói.

- Khoan đã.

Lúc này trong tổ miếu bất chợt có giọng nói truyền ra. Nhóm đệ tử chấp pháp biến sắc, phát hiện mình bị sức mạnh nào đó khống chế, không thể nào ra tay với Dạ Huyền.

Lãnh Dật Phàm khẽ thay đổi sắc mặt, nghĩ đến gì đó rồi cung kính nói.

- Vãn bối Lãnh Dật Phàm, bái kiến Khâu tổ sư!

- Khâu tổ sư?

Đội chấp pháp nhất thời cả kinh.

- Đều quay về hết đi, chuyện này không trách Dạ Huyền.

Khâu Văn Hãn cất lời, giọng nói như vang vọng bên tai, lại như xa tận cuối chân trời.

Sắc mặt Lãnh Dật Phàm khẽ trầm xuống, sau đó chậm rãi nói.

- Khâu tổ sư, người này hành hung người trước tổ miếu, không coi tông quy ra gì, không thể bỏ qua cho hắn như vậy.

- Lão phu nói rồi, chuyện này không trách Dạ Huyền.

Ngữ điệu của Khâu Văn Hãn tăng lên, không cho phản bác.

- Hơn nữa, lão phu còn chưa mù, chuyện trước mắt vẫn còn thấy rõ…

Trong lòng Lãnh Dật Phàm khẽ run lên, nghiêng người nhìn Dạ Huyền một cái, lại phát hiện ánh mắt của đối phương vô cùng bình tĩnh, không có chút ngạc nhiên nào.

Tên kia có Khâu tổ sư làm chỗ dựa?

Lãnh Dật Phàm suy nghĩ trong chốc lát rồi phất tay áo.

- Đi!



Hắn biết hành động lần này đã thất bại.

Khâu tổ sư trấn thủ tổ miếu đã mở miệng thì cho dù là tông chủ cũng không thể xuất thủ, chớ nói chi là hắn.

Đệ tử của đội chấp pháp không dám ra tay với Dạ Huyền, vội vàng hành lễ rồi đuổi theo Lãnh Dật Phàm.

- Khoan đã.

Lúc này Dạ Huyền lại mở miệng.

Lãnh Dật Phàm vốn muốn rời đi, nghe thấy thế thì lập tức dừng lại, liếc nhìn Dạ Huyền nói.

- Thế nào, cô gia còn có gì chỉ bảo sao?

- Cũng không phải chỉ bảo gì, chỉ là nghi ngờ có phải ngươi phái Trương Thiên Lâm tới giết ta không?

Dạ Huyền nhẹ nhàng nói.

Lãnh Dật Phàm không thay đổi sắc mặt, cười nói.

- Cô gia thật lợi hại, đổ một cái tội lớn như vậy lên đầu Lãnh mỗ, Lãnh mỗ không nhận nổi.

- Bớt giả bộ trước mặt ta, nhìn cái mánh khóe của ngươi ta đã sớm rõ ràng rồi.

Dạ Huyền chậm rãi đi tới bên cạnh Trương Thiên Lâm, nhấc chân giẫm xuống một cái. Rắc một tiếng, bắp đùi của Trương Thiên Lâm bị đạp gãy!

- A!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Trương Thiên Lâm tưởng đã chết đột nhiên sống lại.

- Hả?

Một màn này khiến tất cả mọi người sững sờ, không phải Trương Thiên Lâm chết rồi sao?

Sắc mặt Lãnh Dật Phàm cũng sầm lại, thầm nghĩ có chuyện không hay rồi.

Dạ Huyền thu hết sự thay đổi sắc mặt của Lãnh Dật Phàm vào mắt, từ lúc Trương Thiên Lâm động sát ý hắn đã nhận ra sau lưng có người xui khiến. Vừa lúc Lãnh Dật Phàm lại tới đây, nên hắn mới tương kế tựu kế, giả vờ xử Trương Thiên Lâm.

- Nói đi, ai phái ngươi tới đánh ta?

Dạ Huyền hỏi.

Lời này dĩ nhiên là nói với Trương Thiên Lâm.

Lúc này sắc mặt Trương Thiên Lâm trắng bệch, mồ hôi lạnh đầy trán.

Nhưng lúc hắn thấy Lãnh Dật Phàm thì cắn răng chịu đựng.

- Ngươi đánh trọng thương Tần Lực, Vương Tiêu, làm trái với pháp quy của tông môn, ta đang thi hành tông pháp!

Rắc rắc!

Dạ Huyền lại dậm chân một lần nữa, Trương Thiên Lâm phát ra tiếng gào thảm thiết, cái chân còn lại trực tiếp gãy nát.

Một màn này khiến đội chấp pháp hoảng sợ, đây là muốn làm gì? Đáng sợ nhất là tên bỏ đi kia lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, đây thật sự là Dạ Huyền sao? Bọn hắn không thể tưởng tượng nổi.

Dạ Huyền nhàn nhạt liếc nhìn Trương Thiên Lâm không ngừng kêu thảm thiết, chậm rãi nói.

- Tạm thời ta không đánh ngươi, không phải để ngươi ở đây nói lời nhảm nhí. Ta hỏi lại lần nữa, ai phái ngươi tới sát hại ta?

- Dạ Huyền, ngươi đang bức cung?

Sắc mặt Lãnh Dật Phàm trầm xuống, nói.

- Ngươi chột dạ sao?

Dạ Huyền cười nhạt. Vừa nói chuyện chân Dạ Huyền lại khẽ nhấn xuống. Biểu cảm trên khuôn mặt Trương Thiên Lâm vặn vẹo, hắn run sợ cầu xin tha thứ.

- Ta nói, ta nói! Tất cả chuyện này đều là do đại sư huynh sai khiến. Hắn bảo ta. Nếu thành công sẽ cho ta gia nhập Huyền Thánh Phong, đồng thời giúp ta thức tỉnh Hư Thần Giới cấp năm!

Trương Thiên Lâm nhanh chóng khai hết ra, mà khi hắn nói xong thì không khí xung quanh có vẻ hơi quỷ dị.

Dạ Huyền không còn dằn vặt Trương Thiên Lâm, mà liếc nhìn Lãnh Dật Phàm, bình tĩnh nói.

- Bản thân cấu kết với người khác hãm hại đồng môn, lại còn là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông, ngươi nói tội danh thế này đủ để ngươi phải chịu tội chết chưa?

Lãnh Dật Phàm híp mắt đánh giá Dạ Huyền, mặt biến sắc, nhưng tâm tình bất định.

Hắn không thể không thừa nhận là hắn quá coi thường kẻ này. Nếu chuyện hôm nay mà truyền đi, thì với thân phận của hắn có thể thoát khỏi tội chết. Nhưng với tôn pháp nghiêm khắc của Hoàng Cực Tiên Tông, hắn tuyệt đối không tránh được việc vào trong lao ngục. Tứ đại lao ngục là nơi đáng sợ nhất Hoàng Cực Tiên Tông. Đối với đám đệ tử chấp pháp kia thì tứ đại lao ngục chính là sự tồn tại cấm kị, bao gồm cả Lãnh Dật Phàm cũng thế!

Lãnh Dật Phàm là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, làm sao có thể không biết những điều này?

- Dạ Huyền, quả nhiên không tồi!

Lãnh Dật Phàm nói.



- Chỉ có như vậy sao?

Dạ Huyền cười cười.

Lãnh Dật Phàm híp mắt, sắc mặt khó coi.

- Ngươi còn muốn thế nào nữa?

Ngày hôm nay hắn tạm thời cúi đầu, nhưng Dạ Huyền kia lại không biết điều.

- Ngươi phái người tới đánh ta, theo đạo lý của Dạ Huyền ta mà nói thì chắc chắn ngươi phải chết.

Dạ Huyền cười nhạt, dừng lại một lúc rồi nói tiếp.

- Nhưng với thân phận đại đệ tử Hoàng Cực Tiên Tông, lần này ta không xử ngươi. Nhưng ngươi phải xin lỗi, ngay ở đây xin lỗi cô gia ta, ta sẽ cho ngươi rời khỏi.

Dạ Huyền nhìn Lãnh Dật Phàm, nhếch miệng giễu cợt.

- Chuyện này?

Lần này đám đệ tử đều ngẩn ra. Không phải là muốn đại sư huynh cúi đầu sao. Phải biết đại sư huynh là người đứng đầu thế hệ trẻ tuổi ở Hoàng Cực Tiên Tông, từ trước tới nay chưa từng phải cúi đầu với những bằng hữu đồng trang lứa, đừng nói là nhận sai trước mặt nhiều người thế này.

Lãnh Dật Phàm nắm chặt tay lại, sắc mặt trầm xuống. Sau một lúc thì Lãnh Dật Phàm cũng suy nghĩ kỹ, hơi khom người nhìn Dạ Huyền.

- Cô gia, chuyện này là ta sai.

- Lớn tiếng một chút, chưa ăn cơm sao?

Dạ Huyền liếc nhìn Lãnh Dật Phàm một cái.

Động tác Lãnh Dật Phàm cứng đờ, suýt chút nữa tức đến nổ phổi. Nhưng nghĩ tới hậu quả hắn vẫn kìm nén sát ý lại, gia tăng âm lượng.

- Cô gia, chuyện này là ta sai!

Khóe miệng Dạ Huyền hơi vểnh lên, nói.

- Cút đi, không có lần sau.

Đối phó với loại người này không xử chết còn thú vị hơn giết chết.

Lãnh Dật Phàm nắm chặt nắm đấm, khó có thể diễn tả được cảm giác nhục nhã trong lòng. Hắn đường đường là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, hôm nay lại phải xin lỗi một tên bỏ đi, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người! Nếu chuyện này mà truyền đi, sau này hắn ở Hoàng Cực Tiên Tông làm sao dám ngẩng đầu lên nhìn người!

Nhưng Lãnh Dật Phàm cũng rất rõ phía sau Dạ Huyền còn có chỗ dựa là Khâu tổ sư, cho dù hắn có thực lực cũng không dám xử Dạ Huyền. Cứ cho tên bỏ đi này nhảy nhót mấy ngày nữa!

Trong lòng Lãnh Dật Phàm hừ lạnh, phẩy tay áo bỏ đi.

Đám đệ tử chấp pháp nhìn nhau, cuối cùng cũng dẫn theo Trương Thiên Lâm đi. Chuyện lớn thế này đương nhiên phải có người chịu trách nhiệm, bên trên xử xuống thì cứ đổ hết lên đầu Trương Thiên Lâm.

Đám đệ tử nhanh chóng dẫn theo Trương Thiên Lâm biến mất. Mà bên ngoài mảnh đất trống trước tổ miếu không biết từ lúc nào, Khâu Văn Hãn đã xuất hiện.

- Tiểu huynh đệ, tính cách của ngươi quá cứng rắn!

Khâu Văn Hãn cười khổ nói.

- Tổ phụ của Lãnh Dật Phàm là thái thượng trưởng lão của Hoàng Cực Tiên Tông, thực lực còn hơn cả lão phu. Nếu thật là Lãnh Dật Phàm xuất thủ, lão phủ cũng chỉ có thể bảo vệ ngươi, chứ không dám động thủ với hắn, nếu không tình cảnh của ngươi sẽ càng khó khăn.

Dạ Huyền gối hai tay sau ót, ngửa mặt lên nhìn trời, ánh mắt thâm trầm.

- Đừng nói Lãnh Dật Phàm, cho dù là vị thái thượng trưởng lão mà ngươi nói dám ra tay với ta, ta cũng sẽ không tha!

Khâu Văn Hãn thấy buồn cười, hắn chỉ cho rằng Dạ Huyền tuổi trẻ nóng tính, nói bậy mà thôi! Dù sao thì đối phương cũng là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông.

Khâu Văn Hãn cũng không biết Dạ Huyền thật sự có thể xử chết Lãnh Dật Phàm, cũng có thể làm vậy với vị tổ phụ kia của Lãnh Dật Phàm. Còn hắn làm thế nào, thì chỉ có mình hắn biết.

Lần này hắn tới tổ miếu Liệt Thiên thật sự cho rằng chỉ đến xem thôi sao?

- Trấn thủ tổ miếu cho tốt, ta phải về ăn cơm rồi.

Dạ Huyền ngáp một cái, cất bước rời khỏi.

Khâu Văn Hãn nhìn Dạ Huyền rời đi, hơi thở dài.

Sau khi tổ miếu xuất hiện dị tượng, Khâu Văn Hãn đã đối đãi với Dạ Huyền như một người có tiềm lực bất phàm, nhưng Dạ Huyền lại chống đối Lãnh Dật Phàm, đúng là khiến hắn có chút bất ngờ. Tuy chuyện này xuất phát từ Lãnh Dật Phàm, nhưng Khâu Văn Hãn cũng không nói gì thêm.

Nơi có người thì có giang hồ phân tranh, Hoàng Cực Tiên Tông to lớn như vậy, mấy trăm ngàn người tạo thành một tông môn, nhưng bên trong vẫn có những đấu tranh ngầm. Hắn chỉ hi vọng tuổi trẻ có thể đứng lên, dẫn dắt Hoàng Cực Tiên Tông trở lại ngày tháng huy hoàng.

Dạ Huyền rời khỏi tổ miếu, đã xem qua pho tượng Liệt Thiên Đại Đế, cũng đã do thám được thế cục hiện tại, trong lòng hắn đã có suy tính.

- Hai tên phản bội kia muốn đoạt đế hồn của bổn đế, cuối cùng cũng thất bại, lại còn làm cho đế hồn của bổn đế ngủ say chín vạn năm, cuối cùng trở về bản thể. Trong chín vạn năm này, hai tên kia đã động thủ với những thế lực do đồ đệ của bản đế thành lập, nhưng vẫn không thành. Sau đó chỉ có thể tập trung trên thân xác bất tử bất diệt ở chín vạn năm trước.

Sau khi suy đoán ra kết quả, Dạ Huyền cười thầm.

- Thường Tịch, Mục Vân, thân xác bất tử bất diệt của vi sư đến Táng Đế Chi Chủ còn không thể triệu hồi, chỉ bằng hai người các ngươi mà muốn động vào thân thể này, đúng là tự tìm đường chết. Hiện nay linh khí thiên địa khô cạn, chắc hẳn hai ngươi đã rời khỏi từ lâu… Không vội, đợi khi vi sư tới đỉnh phong, chính là lúc hai ngươi phải quỳ xuống sám hối.

Dạ Huyền đi rất nhanh, tâm tư xoay vòng, bất tri bất giác đã trở lại Hoàng Cực Phong.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục