Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 12: Trận đấu sinh tử
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 12: Trận đấu sinh tử

Hoàng Cực Phong không chỉ là một ngọn núi mà là một dãy núi đồ sộ, tạo nên phong mạch Hoàng Cực Phong. Đây là phong mạch đứng đầu trong chín mạch của Hoàng Cực Tiên Tông.

Đệ tử của Hoàng Cực Phong đều là đệ tử nội tông, thực lực đều trên Thông Huyền, thấp nhất cũng là Thần Môn cảnh.

Dạ Huyền có thể nói là ngoại tộc duy nhất của Hoàng Cực Phong, cũng là người phàm duy nhất. Đương nhiên, đó là Dạ Huyền lúc trước. Dạ Huyền bây giờ đã bước vào Thông Huyền tam trọng, hơn nữa còn thức tỉnh vạn cổ đạo thể, quật khởi là chuyện sớm muộn.

Dạ Huyền trở về phía Hoàng Cực Phong cần phải đi qua Hoàng Cực Đạo Trường.

Giờ khắc này, trên Hoàng Cực Đạo Trường, tiếng người huyên náo, vô cùng náo nhiệt.

- Ha ha, Thánh Nữ dẫn động dị tượng thế này thì vượt qua Lãnh Dật Phàm là sớm muộn, tới lúc đó sẽ không ai dám nói Hoàng Cực Phong ta hữu danh vô thực nữa.

- Đúng thế, chỉ cần Thánh Nữ vượt qua Lãnh Dật Phàm, đến lúc đó phong mạch Hoàng Cực Phong sẽ chân chính đứng đầu chín đại mạch của Hoàng Cực Tiên Tông.

Sắc mặt đám đệ tử Hoàng Cực Phong bừng bừng, kích động nói. Lúc này, có một tên chú ý đến Dạ Huyền, ánh mắt nhất thời lạnh nhạt, cao giọng.

- Nhưng có kẻ bỏ đi nào đó ở đây, Hoàng Cực Phong ta vĩnh viễn vẫn trở thành trò cười.

Lời vừa nói ra đã cắt đứt huyên náo, cả đạo trường trở nên yên tĩnh.

Dạ Huyền nhìn không chớp mắt, tiếp tục đi thẳng. Giờ khắc này, tất cả đệ tử đều nhận ra hắn, nhất thời lộ ra vẻ châm chọc và coi thường, thậm chí là cả tức giận.

- Đúng vậy, Hoàng Cực Phong ta vẫn giữ đồ bỏ đi kia ở đây thì mãi mãi trở thành trò cười cho thiên hạ.

- Thánh Nữ thiên tư xuất chúng, sao lại gả cho phế vật này. Oắt con vô dụng cũng không biết lượng sức, sao không đi chết đi!

- Kẻ bỏ đi này sống là để cản trở Thánh Nữ, khiến cho Hoàng Cực Phong ta mất hết thể diện, Hoàng Cực Tiên Tông cũng không còn mặt mũi!

Đám đệ tử thay nhau sỉ nhục Dạ Huyền.

Đối với tất cả những lời này, Dạ Huyền coi như không nghe thấy mà đi nhanh qua, trong miệng ngân nga bài cổ khúc nào đó, dường như tâm trạng không tệ.

- Dạ Huyền!

Lúc này, một tên đệ tử ngăn Dạ Huyền lại, đám đệ tử còn lại cũng vây quanh, ánh mắt không hề có chút thiện ý nào. Bọn hắn trào phúng, kết quả Dạ Huyền này lại coi như không có chuyện gì khiến bọn hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Dạ Huyền dừng lại, liếc mắt nói.

- Chó khôn không cản đường?

- Hả?

Lần này, toàn bộ đạo trường đều vang lên tiếng hô kinh ngạc khó tin. Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt kinh dị nhìn Dạ Huyền.

- Tên này lại nói được một câu hoàn chỉnh?

Mọi người đều biết Dạ Huyền này là kẻ không được nhanh nhẹn, lúc trước còn không nói được một câu hoàn chỉnh, chỉ biết gầm gừ, hôm nay lại còn có thể nói rành mạch một câu, hơn nữa còn mắng chửi người khác.

Chuyện này nhất thời khiến cho bọn hắn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

- Tên này trước nay đều giả vờ sao? Hay nói Thánh Nữ đã đạt tới Vương Hầu cảnh nên giúp hắn khôi phục thần trí?

Đám đệ tử đều hiếu kỳ không hiểu gì.

- Dạ Huyền, Triệu sư huynh muốn mượn cuốn Thiên Vân Bộ Thác Bản ở Tàng Kinh Các, nhưng không thấy, nói, có phải ngươi cầm hay không.

Tên đệ tử ngăn trước mặt Dạ Huyền híp mắt hỏi.

Lời nói của hắn khiến đám đệ tử cạn lời, cái cớ này cũng quá cứng nhắc rồi.

Ai chả biết Dạ Huyền là kẻ đần độn còn không tu luyện, chẳng lẽ hắn lại còn đọc sách sao? Hắn cầm quyển sách đó làm gì?

Nhưng bọn hắn đều không vừa mắt Dạ Huyền, nên muốn thấy Dạ Huyền lúng túng. Tên bỏ đi này đã khôi phục thần trí, không biết lúc bị bắt nạt sẽ có cảm giác thế nào.

Dạ Huyền hơi nhíu mày, mấy tiểu tử này đúng là thích gây sự.

Thấy Dạ Huyền không nói câu nào, đám đệ tự càng thêm hăng hái, lạnh lùng nói.

- Đạo pháp thần thông của Hoàng Cực Tiên Tông há có thể để một tên ngoại lai như ngươi tu tập? Nhanh giao sách ra đây, không thì đi tới Chấp Pháp Điện lĩnh tội, nếu không Triệu sư huynh sẽ không tha cho ngươi!

Dạ Huyền bĩu môi, nói.

- Nói tới nói lui chắc là tên Triệu Văn Hải hèn nhát kia muốn gây chuyện với ta, nên phái đám chó săn các ngươi tới đánh tiên phong đúng không?

Triệu Văn Hải này là một thiên tài ở phong mạch Hoàng Cực Phong, vẫn luôn thích Chu Ấu Vi, sau khi Chu Ấu Vi và Dạ Huyền thành hôn thì thường xuyên tìm Dạ Huyền bắt nạt. Chắc chắn bây giờ cũng là Triệu Văn Hải bày mưu đạt kế.



- Ngươi!

Đám đệ tử kia nhất thời đỏ mặt, tức đến run người.

- Được được, gọi Triệu Văn Hải ra đây.

Dạ Huyền như có vẻ mất kiên nhẫn nói.

Đám đệ tử tách ra, một nam tử anh tuấn mặc hoa phục đi tới trước Dạ Huyền nói.

- Giao Thiên Vân Bộ Thác Bản ra đây, nếu không hôm nay ngươi đừng mơ tưởng ở lại Hoàng Cực Phong.

Thấy cảnh này, không ít đệ tử đều nhếch miệng cười.

- Triệu sư huynh, theo ta thấy chắc chắn hắn giấu sách ở trong người, hay là cứ lột sạch y phục của hắn ra thì sẽ rõ!

Triệu Văn Hải ở phong mạch Hoàng Cực Phong có thế lực không nhỏ, trừ bản thân hắn là thiên tài ra thì gia gia của hắn là một trong bát đại trưởng lão, nắm giữ Huyền Thánh Phong.

Chính vì vậy mà Triệu Văn Hải mới dám không kiêng nể gì bắt nạt Dạ Huyền. Nếu không đám đệ tử bình thường bắt nạt Dạ Huyền mà tới tai Chu Ấu Vi thì khó mà yên ổn.

Lúc này Dạ Huyền vẫn bình chân như vại, liếc nhìn Triệu Văn Hải, chậm rãi nói.

- Sự thật chứng minh loại phế vật như ngươi, nương tử ta coi trọng mới là lạ, còn cuốn Thiên Vân Bộ kia, ta chỉ cần nói với nương tử ta một tiếng, Tàng Kinh Các sẽ đưa cho ta bản gốc, cần gì phải đi lấy cái bản sao chép của nhà ngươi?

Dạ Huyền mở miệng một tiếng nương tử hai tiếng nương tử, còn mắng Triệu Văn Hải là phế vật khiến đám đệ tử kinh sợ.

- Khốn kiếp, tên này sau khi khôi phục thần trí miệng lưỡi nhanh nhẹn quá!

- Tên vô dụng không chút tu vi nào lại dám mắng Triệu sư huynh là phế vật, hắn lấy dũng khí ở đâu?

Lúc này tên đệ tử bên cạnh Triệu Văn Hải tức giận không thôi.

- Cẩu tạp chủng, ngươi cho rằng ngươi là ai, dám mắng Triệu sư huynh?

Mặt Triệu Văn Hải trầm như nước, hừ lạnh nói.

- Miệng lưỡi sắc bén, ngươi đã không chịu nhận thì ta bắt ngươi phải nhận tội!

Khí tức kinh khủng từ trên người Triệu Văn Hải bộc phát! Triệu Văn Hải này đã mở Thần Môn, sức mạnh cường hãn vượt xa Trương Thiên Lâm!

- Muốn đánh nhau thật sao?

Dạ Huyền nhếch miệng cười một tiếng, con ngươi hiện lên sát cơ. Đối với kẻ địch thì trước nay Dạ Huyền hắn chưa từng lưu thủ.

Đã từng có Đại Đế xưng bá chư thiên chọc tới Dạ Huyền, trực tiếp bị hắn hạ thành muôn mảnh. Chỉ là một tên Triệu Văn Hải mà dám tới đây khiêu khích?

- Dừng tay! Các ngươi đang làm gì!

Nhưng lúc này một giọng nói khẽ vang lên, sau đó bóng dáng xinh đẹp lướt qua.

- Nhị công chúa!

Đám đệ tử nhìn thấy thì cả kinh, vội vàng hành lễ. Người đến là Chu Băng Y.

Vẻ mặt Chu Băng Y đầy tức giận đi tới, lạnh lùng nhìn Triệu Văn Hải chất vấn.

- Ngươi đang làm cái gì?

Triệu Văn Hải thu khí tức lại, hơi chắp tay nói.

- Băng Y sư muội, ta nghi ngờ Dạ Huyền trộm Thiên Vân Bộ Thác Bản của ta, chỉ muốn hỏi hắn vài câu mà thôi.

- Nực cười, Dạ Huyền còn không tu luyện, hắn trộm của ngươi làm gì?

Chu Băng Y không chút lưu tình nói.

Triệu Văn Hải hơi híp mắt lại.

- Đó là tư duy của người bình thường, nhưng Dạ Huyền này đầu óc giống người thường sao?

- Nói nhiều làm gì, ngươi muốn đánh nhau đúng không.

Dạ Huyền liếc nhìn Triệu Văn Hải, chậm rãi nói.

- Phải!

Trong lòng Triệu Văn Hải đầy tức giận, thấy Dạ Huyền bình thản giẫm lên mặt mũi của hắn như thế, trầm giọng nói.



- Ta không chỉ muốn đánh nhau, còn muốn xử ngươi!

- Được, vậy tới đi.

Mặt Dạ Huyền vẫn thờ ơ.

Thấy hai người chuẩn bị khai chiến, Chu Băng Y tức giận trừng Dạ Huyền một cái.

- Ngươi bớt cãi một câu thì chết à!

Dạ Huyền chậm rãi nói.

- Hắn muốn hạ ta, vậy thì ta xử hắn trước.

Lời này khiến Triệu Văn Hải cảm thấy nực cười.

- Đã như vậy chúng ta lên Sinh Tử Đài, dám không?

- Triệu Văn Hải!

Sắc mặt Chu Băng Y tái nhợt, tức giận nói.

- Ngươi đừng có khinh người quá đáng, một Đạo Thai cảnh bắt nạt một người không có tu vi thì có gì tài ba! Dạ Huyền ngươi đừng để ý tới hắn, ta dẫn người quay về.

Tuy lúc trước Chu Băng Y không ưa gì Dạ Huyền, nhưng đều là vì Chu Ấu Vi tỷ tỷ bị bêu rếu. Khi Dạ Huyền chữa khỏi cho Chu Ấu Vi thì nàng cũng đã thay đổi thái độ. Trong lòng nàng đương nhiên không muốn Dạ Huyền bị Triệu Văn Hải bắt nạt.

Dạ Huyền không để ý với Chu Băng Y, cười ha hả nói.

- Sinh Tử Đài? Loại giun dế như ngươi không có tư cách đánh cuộc chiến sinh tử với ta. Nhưng ngươi muốn chết nhanh như vậy thì ta sẽ giúp ngươi.

- Cái gì? Ngươi biết Sinh Tử Đài có ý nghĩa thế nào không?

Chẳng những Chu Băng Y kinh ngạc, mà những người khác cũng ngẩn ra.

- Mẹ nó, tên bỏ đi kia đồng ý kìa?

Triệu Văn Hải ngẩn người một chút, sau đó cười rộ lên.

- Băng Y sư muội, đây là chính miệng Dạ Huyền đồng ý. Cho dù là tông chủ đến đây cũng không thể can thiệp được nữa!

- Dạ Huyền, xem ra sau khi khôi phục thần trí, ngươi cũng dũng cảm đấy chứ, đã vậy thì ta đợi ngươi ở trên Sinh Tử Đài!

Nói xong, Triệu Văn Hải đi nhanh về phía Sinh Tử Đài như sợ Dạ Huyền đổi ý. Đám đệ tử vây quanh Triệu Văn Hải, thần sắc tràn đầy vẻ hưng phấn.

Dạ Huyền lại đồng ý cùng Triệu Văn Hải lên Sinh Tử Đài! Đây đúng là tin tức chấn động, phải nhanh truyền đi mới được!

Lúc này Chu Băng Y chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà liếc nhìn Dạ Huyền, tức giận nói.

- Ngươi biết ngươi đang làm cái gì không? Đồng ý lên Sinh Tử Đài, cho dù là cha ta đến đây cũng không thể can thiệp!

- Không phải chỉ cần không chết là được à.

Dạ Huyền liếc nhìn Chu Băng Y.

- Yên tâm, người chết là tên kia.

- Tên bỏ đi nhà ngươi, Triệu Văn Hải đã là Đạo Thai cảnh, người phàm như ngươi hắn đánh một chưởng là bay rồi, ngươi lấy cái gì đánh vơi hắn?

Chu Băng Y như phát điên lên.

- Dĩ nhiên là nắm đấm.

Dạ Huyền giương cao nắm tay.

Chu Băng Y nhất thời nghẹn lời, khẳng định tên này lại biến thành kẻ bỏ đi trước đây rồi. Còn dùng nắm đấm? Ngươi cho rằng ngươi là ai?

Thấy bộ dạng kia của Chu Băng Y, Dạ Huyền không khỏi buồn cười. Nha đầu này nói năng chua ngoa, nhưng trong lòng lại khá ấm áp.

- Yên tâm đi, Triệu Ngọc Long còn không phải đối thủ của ta thì Triệu Văn Hải là thứ gì chứ?

Dạ Huyền đi về phía Sinh Tử Đài.

Nhưng những lời này của hắn khiến Chu Băng Y bừng tỉnh.

Đúng vậy!

Lúc trước Triệu Ngọc Long ra tay với Dạ Huyền, nhưng Triệu Ngọc Long bị thương, còn Dạ Huyền lại không tổn hại gì cả.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục