Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 13: Chấn động khắp nơi!
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 13: Chấn động khắp nơi!

Tin tức Dạ Huyền và Triệu Văn Hải lên Sinh Tử Đài đã truyền đi khắp nơi, đám tùy tùng của Triệu Văn Hải truyền tin khắp Hoàng Cực Phong, thậm chí là toàn bộ Hoàng Cực Tiên Tông.

Khi đám đệ tử của Hoàng Cực Phong nghe được tin này thì đều cảm thấy kinh ngạc. Dù sao một kẻ nổi danh là bỏ đi lại có thể đánh nhau với Triệu Văn Hải.

- Một tên bỏ đi lên Sinh Tử Đài, đúng là lần đầu tiên gặp.

Có đệ tử cười nói.

- Triệu Văn Hải cũng thú vị, đã tới Đạo Thai cảnh rồi còn đấu với một kẻ đần, còn muốn lên Sinh Tử Đài.

Có đệ tử lắc đầu nói.

- Trận đấu này chẳng có ý nghĩa gì, không biết Dạ Huyền kia sẽ bỏ mạng ra sao.

- Không ai ngăn cản chuyện này sao?

Có đệ tử cảm thấy không hiểu, cho dù thế nào đi nữa thì Dạ Huyền vẫn là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông. Hành động lần này của Triệu Văn Hải có chút khó hiểu, phải có người của Hoàng Cực Phong đứng ra ngăn cản mới đúng.

- Ngươi đừng nói nữa, lúc đó nhị công chúa đã liều mạng kéo Dạ Huyền, nhưng Dạ Huyền lại không muốn sống muốn đấu với Triệu Văn Hải trên Sinh Tử Đài.

- Còn có tin là Dạ Huyền kia đã khôi phục thần trí, nghe nói là do Thánh Nữ đã đột phá lên Vương Hầu chữa khỏi. Chính vì vậy mà sau khi hắn bị Triệu Văn Hải bắt nạt thì tức không chịu nổi ước đấu sinh tử.

- Ha ha, sau khi khôi phục thần trí lại muốn báo thù sao, nhưng việc này còn ngu xuẩn hơn cả một kẻ đần.

Không ít người đều đang mang tâm thế xem trò vui. Một phàm nhân không hề có tu vi mà lại dám đánh với tu sĩ Đạo Thai cảnh?

Đùa sao?

Tin tức này nhanh chóng truyền đi khắp nơi, tới cả tầng trên, nhưng tầng trên đều đang bận rộn với việc Chu Ấu Vi dẫn động dị tượng nên không chú ý quá nhiều.

Cũng có một số người không ưa Dạ Huyền, sau khi nghe tin tức này thì lạnh lùng cười nói.

- Bỏ mạng trên tay Triệu Văn Hải cũng tốt, cũng là tin tốt với Hoàng Cực Tiên Tông.

- Đúng là như thế, kẻ này sống chính là sỉ nhục tông môn, khiến cho Thánh Nữ chịu nhục, chết đi là tốt nhất!

Ngược lại Triệu Ngọc Long trong Thiên Vân Điện biết được tin này thì nhíu mày.

- Chẳng lẽ là Lãnh Dật Phàm kia bày kế sao? Để cho một đệ tử Đạo Thai cảnh ước đấu sinh tử với Dạ Huyền, đúng là nực cười… thật cho rằng Dạ Huyền dễ xử lý như vậy sao.

Triệu Ngọc Long không nhịn được lắc đầu.

Kẻ khác có lẽ không biết, nhưng hắn thì rất rõ, Dạ Huyền kia chắc chắn có bí ẩn.

Lúc trước hắn xuống tay với Dạ Huyền, thậm chí còn bị thương, lúc đó hắn đã hoài nghi. Trận đấu này có lẽ sẽ giúp hắn tìm ra đáp án.

Nhưng Triệu Ngọc Long cũng không tiện xuất hiện, nơi đây dù sao cũng là Hoàng Cực Tiên Tông, người ngoài như hắn tham gia thì quá ngu xuẩn.

Mà lúc này, trên Sinh Tử Đài ở Hoàng Cực Phong, Dạ Huyền đối diện với Triệu Văn Hải.

Sinh Tử Đài là một đạo trường hình tròn, có đường kính trăm trượng, vô cùng lớn. Xung quanh Sinh Tử Đài đã kín người hết chỗ, đều là những đệ tử đến xem trò vui.

Chu Băng Y đứng bên cạnh Dạ Huyền, trong đôi mắt xinh đẹp mang theo tia hi vọng. Dạ Huyền bây giờ đã khác với Dạ Huyền trước kia. Lúc Dạ Huyền cứu Chu Ấu Vi nàng đã biết.

Nhưng trận đấu này, Chu Băng Y vẫn lo lắng không yên.

Dù nói thế nào thì Dạ Huyền vẫn không hề có tu vi, mà đối thủ Triệu Văn Hải kia lại là đệ tử nổi tiếng trong Hoàng Cực Tiên Tông.



Dưới tình huống này, không ai nghĩ Dạ Huyền có thể thắng lợi.

- Triệu sư huynh, xử lý tên bỏ đi này đi, cho hắn biết thế nào là lợi hại!

Dưới đài đã có đệ tử bắt đầu ồn ào, điên cuồng hô Triệu Văn Hải cố lên.

Triệu Văn Hải đứng đối diện Dạ Huyền, lúc này mới nhe răng cười, nhìn Dạ Huyền nói.

- Tạp chủng, nếu ngươi không ở trên Sinh Tử Đài, ta không làm gì được ngươi, nhưng hôm nay ngươi đã bước lên đây, vậy thì đừng mong sống sót ra ngoài!

Mặt Dạ Huyền bình tĩnh, nói.

- Nói nhiều làm gì, muốn đánh thì đánh đi.

Nếu như đối thủ là cùng cảnh giới, ngay lúc Triệu Văn Hải đang lảm nhảm, Dạ Huyền đã hạ gục hắn rồi.

Nhưng bây giờ Dạ Huyền chỉ là Thông Huyền tam trọng, mà Triệu Văn Hải lại là Đạo Thai cảnh, cao hơn Dạ Huyền khá nhiều.

Nếu Dạ Huyền động thủ xuất kích sẽ rơi vào thế hạ phong, sở dĩ hắn đứng tại chỗ là chờ Triệu Văn Hải xuất thủ.

Triệu Văn Hải thấy Dạ Huyền vẫn còn lớn lối thì lộ ra sát cơ, điềm nhiên nói.

- Lát nữa xuống hoàng tuyền, hi vọng ngươi còn có thể lớn lối như bây giờ!

Ầm!

Vừa nói xong thì Triệu Văn Hải đã động, thân hắn như cầu vồng lướt đến, khoảng cách trăm trượng thoáng cái bị hắn rút ngắn!

- Nhanh quá!

Một màn này khiến không ít đệ tử bên dưới hét lên kinh ngạc! Mà Chu Băng Y thấy vậy cũng căng thẳng, nhìn chằm chằm Dạ Huyền.

Mà giờ khắc này Dạ Huyền vẫn không hề nhúc nhích, giống như chưa kịp phản ứng!

- Chết đi! Cái đồ vô dụng nhà ngươi!

Triệu Văn Hải đã tới gần, nắm chặt quyền đánh thẳng tới tim Dạ Huyền!

Uỳnh…

Một quyền kia gần trong gang tấc, mọi người trừng lớn hai mắt. Ngay lúc đó Dạ Huyền mới cử động. Chỉ thấy thân thể hắn nghiêng ra một cách quỷ dị, chốc lát đã nhắm thẳng về phía bụng Triệu Văn Hải.

Ầm!

Tuy Triệu Văn Hải tấn công trước, nhưng Dạ Huyền xuất thủ khéo léo, biên độ của động tác vô cùng nhỏ, hai người đồng thời đánh ra một quyền.

Đùng!

Trong nháy mắt hai bóng người đều bay ra ngoài. Trên đường, Triệu Văn Hải ho mạnh, khóe miệng đầy thứ nước màu đỏ, ánh mắt tan rã, đập trên mặt đất, lăn vài vòng rồi bất động.

Con mắt Triệu Văn Hải cứ trừng như vậy, trên mặt còn mang theo vẻ kinh ngạc không thể tin được, dường như đang hỏi một quyền kia của Dạ Huyền sao lại có sức mạnh như vậy?

Mà Dạ Huyền thì bị đánh bay ra Sinh Tử Đài, có chút chật vật, khóe miệng rỉ máu.

- Dạ Huyền!

Chu Băng Y vội chạy tới.



- Mẹ kiếp!

Một màn này làm tất cả mọi người kinh hãi.

- Chuyện gì xảy ra?

Tất cả mọi chuyện hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của bọn hắn. Không phải một quyền của Triệu Văn Hải lấy mạng Dạ Huyền sao, vì sao Dạ Huyền chỉ bị thương một ít, còn Triệu Văn Hải lại bất động?

Đám tùy tùng của Triệu Văn Hải lập tức bay lên Sinh Tử Đài, dò xét tình hình của hắn. Tất cả mọi người đều nín thở, nhưng trong mắt lại là vẻ không thể tin được.

- Triệu sư huynh, không thể nào!

Trong chốc lát, sắc mặt tên đệ tử lên xem tình hình của Triệu Văn Hải trắng bệch, ngồi bệt xuống đất lẩm bẩm.

- Triệu sư huynh chết rồi! Đạo Thai, đan điền bị đánh nát!

- Cái gì?

Lời vừa nói ra khiến tất cả mọi người kinh ngạc, sau đó nhìn về phía Dạ Huyền, trong lòng có cảm giác ớn lạnh dâng lên.

Tên này rốt cuộc là thứ quỷ gì, một quyền hạ gục Triệu Văn Hải? Đan điền, Đạo Thai bị đánh nát!

- Vẫn chậm một chút.

Dạ Huyền có chút tiếc nuối thở dài.

Lúc Triệu Văn Hải xuất thủ hắn đã vận dụng hồn lực, thu hết quỹ tích của đối phương vào trong mắt, nên lộ ra vô số điểm yếu.

Dưới tình huống này hắn vốn có thể né tránh một quyền của Triệu Văn Hải một cách hoàn mỹ, nhưng cảnh giới của hai người chênh lệch quá nhiều, tốc độ của hắn vẫn còn chậm một chút, một quyền kia đánh trúng vai hắn.

Nhưng điều khiến Dạ Huyền tương đối kinh ngạc là bả vai của mình lại không bị đánh gãy. Xem ra lực lượng và phòng ngự của đạo thể đều vô cùng mạnh mẽ!

Đệ tử khác nghe Dạ Huyền nói câu này thì cảm thấy mơ hồ, một quyền lấy mạng Triệu Văn Hải còn nói bản thân vẫn chậm một chút? Đùa sao?

- Hắn không phải phàm nhân, lúc hắn xuất thủ ta thấy hắn có tu vi!

Có đệ tử trầm giọng nói.

- Nếu như không lầm thì là Thông Huyền tam trọng!

- Thông Huyền tam trọng cũng không thể nào là đối thủ của Đạo Thai cảnh, hắn lại hạ được Triệu sư huynh…

Có người cảm thấy sợ hãi.

- Nhất định là ta đang nằm mơ rồi, nhất định là chưa tỉnh ngủ!

- Điên rồi, Triệu sư huynh bị Dạ Huyền đánh chết!

Đám đệ tử đều không thể tin được.

- Ngươi không sao chứ.

Chu Băng Y có chút lo lắng nhìn Dạ Huyền.

Dạ Huyền xoa xoa bả vai, lắc đầu nói.

- Không sao.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục