Vạn Cổ Đế Tế
Chương 5: La Thiên Thánh Địa? Gà đất chó sành
Sau khi Chu Ấu Vi nói câu này, sắc mặt Triệu Ngọc Long vô cùng khó coi. Lời này há không phải có ý là hắn không bằng Dạ Huyền kia?
- Nương tử ta nói đúng.
Đúng lúc này, Dạ Huyền chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn về phía Chu Ấu Vi, khóe miệng mỉm cười.
- Dạ Huyền!
Sắc mặt Triệu Ngọc Long sầm lại, sát ý bao trùm toàn bộ trái tim, nhưng hắn cũng có chút e dè đối phương.
- Ngọc Long, bây giờ Ấu Vi vừa mới tỉnh, cứ để bệnh tình của Ấu Vi ổn định rồi bàn tiếp. Băng Y, sắp xếp Ngọc Long ở Thiên Viên Điện đi.
Giang Tĩnh hòa giải nói.
Cho dù thế nào thì Triệu Ngọc Long vẫn là Thánh Tử của La Thiên Thánh Địa. Nếu như trực tiếp trở mặt thì không tốt cho Hoàng Cực Tiên Tông.
Chu Băng Y đứng dậy, nhăn mày nói.
- Triệu Ngọc Long, đi theo ta.
Triệu Ngọc Long nhìn Chu Ấu Vi, trong mắt lộ vẻ không cam tâm.
Lúc này Chu Ấu Vi lại quay đầu nhìn về phía Dạ Huyền, đầy ngạc nhiên.
Một màn này khiến Triệu Ngọc Long siết chặt nắm đấm, hàm răng hắn cắn chặt. Nhưng cuối cùng hắn cũng kiềm chế được cơn giận, nặn ra một nụ cười khó coi, nói:
- Ấu Vi, nàng cứ tĩnh dưỡng trước đi, mai ta lại tới thăm nàng.
Triệu Ngọc Long vừa nói xong thì giọng nói của Dạ Huyền lại chậm rãi truyền đến, lười biếng nói.
- Người không cần phải tới, nương tử ta có ta chăm sóc.
Lời vừa nói ra khiến sắc mặt Triệu Ngọc Long trắng bệch, móng tay găm thật sâu vào trong lòng bàn tay, hắn híp mắt nhìn về phía Dạ Huyền, giọng âm trầm.
- Hy vọng ngươi có thể mãi lớn lối được như vậy…
Nói xong Triệu Ngọc Long xoay người rời đi, hắn mà tiếp tục ở đây thì sẽ bị tên phế vật Dạ Huyền này làm tức chết.
- Tính tình như vậy chắc chắn không làm được đại sự.
Dạ Huyền nói.
Ngô Kính Sơn ở bên cạnh cười nói hùa theo.
- Thực lực của La Thiên Thánh Địa không tầm thường, nhưng lại chọn Triệu Ngọc Long này làm Thánh Tử, nếu nói không có sự sắp xếp ngầm nào thì không ai tin được.
Thân thể Triệu Ngọc Long đang đi tới cửa động run lên, tức muốn ói máu, hắn gần như là chạy trốn khỏi Huyền Băng Động.
- La Thiên Thánh Địa? Chỉ là gà đất chó sành mà thôi.
Dạ Huyền cười nhạt.
Từ trước tới nay hắn chưa từng nghe nói qua La Thiên Thánh Địa gì, chắc chỉ là tông phái cỏn con mới thành lập gần đây mà thôi. Còn Hoàng Cực Tiên Tông lại có liên quan tới nguồn gốc của hắn.
Dạ Huyền nói câu này khiến Ngô Kính Sơn xấu hổ, Giang Tĩnh cũng cay mày.
Tuy nói Dạ Huyền đã cứu Ấu Vi, nhưng không phải hắn có thể tùy tiện hạ thấp La Thiên Thánh Địa, dù nói thế nào thì La Thiên Thánh Địa cũng mạnh hơn Hoàng Cực Tiên Tông rất nhiều.
Trong lòng suy nghĩ như vậy, nhưng Giang Tĩnh không nói ra miệng, dù sao vừa rồi nếu không phải có Dạ Huyền thì nữ nhi của bà sẽ không hồi phục được nữa.
- Ấu Vi, bây giờ cảm thấy thế nào rồi?
Giang Tĩnh nói sang chuyện khác.
Ấu Vi thu hồi ánh mắt, cẩn thận quan sát một phen, sắc mặt mang theo chút kỳ lạ và vui mừng.
- Ổn lắm, trước đây chưa từng ổn như thế.
Trong cơ thể nàng có hỏa độc, có thể diệt trừ tận gốc sao? Chu Ấu Vi nhìn về phía Ngô Kính Sơn ở bên cạnh Dạ Huyền, nhẹ giọng nói.
- Đa tạ Ngô sư bá đã cứu giúp, Ấu Vi ắt sẽ báo đáp.
Lời vừa nói ra, Ngô Kính Sơn và Giang Tĩnh đều sững sờ, lộ ra vẻ lúng túng.
- Ấu Vi, ngươi đừng ngại chết lão phu. Người vừa mới cứu ngươi không phải lão phu, mà là phu quân của ngươi, Dạ Huyền tiên sinh.
Vừa nói Ngô Kính Sơn vừa nhìn Dạ Huyền thi lễ.
- Dạ Huyền?
Đôi mắt đẹp của Chu Ấu Vi đầy kinh ngạc, nàng đánh giá Dạ Huyền. Vừa rồi Y Băng cũng nói là Dạ Huyền cứu nàng, bây giờ Ngô sư bá cũng nói vậy? Chẳng lẽ là sự thật?
Nàng đã thành hôn với Dạ Huyền một năm, không ai hiểu lai lịch của Dạ Huyền hơn nàng. Hắn đến từ một ngôi thành nhỏ ở Nam Vực Vân Quốc, từ 11 tuổi đã không được nhanh nhẹn, ý chí không rõ, không thể nào tu luyện. Mặc dù bây giờ Dạ Huyền dường như đã khôi phục thần trí, nhưng tuyệt đối không có chuyện Dạ Huyền chữa khỏi bệnh cho nàng.
Dạ Huyền liếc nhìn Chu Ấu Vi một cái, tức giận nói.
- Dù sao thì vi phu cũng có thiện ý cứu nàng, nàng làm vi phu tổn thương quá.
- Ấu Vi, thật sự là Dạ Huyền đã cứu con.
Giang Tĩnh ở bên cạnh làm chứng, trước đây bà cũng không tin Dạ Huyền có thể thành công. Nhưng thật sự hắn đã thành công cứu được Ấu Vi, đây là sự thật không thể phủ nhận.
Giang Tĩnh kiên nhẫn giải thích mọi chuyện vừa rồi với Chu Ấu Vi, khi nói về một thân song hồn cũng không nhịn được mà nhìn về phía Dạ Huyền.
Sau khi nghe xong, Chu Ấu Vi kinh ngạc nhìn Dạ Huyền. Nàng thật sự không ngờ là Dạ Huyền cứu nàng, cảm giác này rất không chân thật. Nhưng Ngô sư bá và mẫu thân đều nói là hắn đã cứu nàng, bọn họ không có lý do gì để lừa nàng cả.
Thật sự là Dạ Huyền đã cứu nàng!
Trong đôi mắt xinh đẹp của Chu Ấu Vi đầy vẻ kinh ngạc, môi đỏ khẽ mở, dịu dàng nói.
- Cảm ơn, Dạ Huyền.
Dạ Huyền nghe vậy thì mỉm cười, ánh mắt chan chứa dịu dàng nói.
- Giữa ta với nàng, cần gì phải cảm ơn chứ.
Trong một năm ở Hoàng Cực Tiên Tông, chỉ có Chu Ấu Vi chân thành đối xử với hắn như người thân, mỗi lần xuất quan sẽ giúp hắn khôi phục thần trí, tuy mỗi lần đều thất bại… những điều này Dạ Huyền đều khắc sâu trong ký ức. Nữ tử này rất chân thành đối tốt với hắn.
- Giữa ta với nàng, cần gì cảm ơn…
Chu Ấu Vi thì thầm lặp lại, gò má chợt đỏ lên, khẽ mỉm cười. Chỉ một phong thái nhỏ thôi cũng khiến Huyền Băng Động sáng bừng lên.
Dạ Huyền có chút thất thần, đã từng có một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, thiên phú vô thượng mà hắn luôn chân thành đối đãi, nhưng cuối cùng đổi lại là sự phản bội. Người kia là Thường Tịch, người ta gọi là Thường Tịch Nữ Đế. Còn có tên Mục Vân, hai kẻ phản bội!
Vừa nghĩ tới đây sát ý trong lòng Dạ Huyền lại nổi lên.
- Tiên sinh, vậy còn chuyện kia…
Ngô Kính Sơn xoa xoa tay, dáng vẻ hấp tấp.
Dạ Huyền khôi phục lại tâm trạng, ngước mắt liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, chậm rãi nói.
- Xem như ngươi cũng có ý tốt muốn cứu nương tử của ta, nên ta sẽ nói với ngươi. Năm đại huyệt thiên môn, thần cung, cự cốt, bách hội, côn lôn trên người ngươi đều có vấn đề. Còn vấn đề ở đâu thì không cần ta phải nhiều lời, chắc hẳn tự ngươi hiểu rõ. Mà cách trị cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi dùng đan dược tương ứng là Thiên Linh, Nhập Thần, Khinh Hồn hợp với nhau, sau bảy ngày là có thể loại trừ. Còn nữa, nhớ phải phơi nắng, đừng suốt ngày ở trong phòng.
Dạ Huyền lười biếng nhắc nhở một câu.
Những lời này khiến Giang Tĩnh và Chu Ấu Vi đều sững sờ.
Thiên Linh, Nhập Thần, Khinh Hồn đều là những đan dược cấp bậc linh đan, tu sĩ tầm thường thậm chí đến tên còn không rõ, Dạ Huyền biết những thứ này từ lúc nào?
Ngô Kính Sơn vô cùng kích động, cung kính bái lạy.
- Đa tạ tiên sinh!
- Không cần, cho ta Ngưng Khí Đan là được rồi.
Dạ Huyền khoát tay nói, kiểm tra đạo thể mới là chuyện quan trọng, hắn không quên.
- Hả? Ngưng Khí Đan?
Giang Tĩnh, Ngô Kính Sơn, Chu Ấu Vi đều ngạc nhiên.
- Có có, tiên sinh muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Ngô Kính Sơn vội vàng lấy ra một đống bình ngọc.
- Một bình là đủ.
Dạ Huyền chỉ lấy một bình, sau đó phất tay nói.
- Được rồi, các ngươi đều ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với Ấu Vi.
- Được tiên sinh!
Ngô Kính Sơn vô cùng cung kính, trực tiếp lui ra ngoài.
Giang Tĩnh và Chu Ấu Vi chào nhau rồi cũng rời đi.
Chu Ấu Vi cảm thấy không thể tưởng được. Ngô sư bá thì không tính, sao mẫu thân cũng trở nên ôn hòa với Dạ Huyền như vậy? Lúc trước mẫu thân nhìn thấy Dạ Huyền là không kiềm được chửi bới, bây giờ Dạ Huyền mở miệng đuổi bà đi, thế mà bà cũng nghe lời?
Kỳ quái, kỳ quái.
Chu Ấu Vi nhìn Dạ Huyền đầy nghi hoặc.
- Nương tử ta nói đúng.
Đúng lúc này, Dạ Huyền chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn về phía Chu Ấu Vi, khóe miệng mỉm cười.
- Dạ Huyền!
Sắc mặt Triệu Ngọc Long sầm lại, sát ý bao trùm toàn bộ trái tim, nhưng hắn cũng có chút e dè đối phương.
- Ngọc Long, bây giờ Ấu Vi vừa mới tỉnh, cứ để bệnh tình của Ấu Vi ổn định rồi bàn tiếp. Băng Y, sắp xếp Ngọc Long ở Thiên Viên Điện đi.
Giang Tĩnh hòa giải nói.
Cho dù thế nào thì Triệu Ngọc Long vẫn là Thánh Tử của La Thiên Thánh Địa. Nếu như trực tiếp trở mặt thì không tốt cho Hoàng Cực Tiên Tông.
Chu Băng Y đứng dậy, nhăn mày nói.
- Triệu Ngọc Long, đi theo ta.
Triệu Ngọc Long nhìn Chu Ấu Vi, trong mắt lộ vẻ không cam tâm.
Lúc này Chu Ấu Vi lại quay đầu nhìn về phía Dạ Huyền, đầy ngạc nhiên.
Một màn này khiến Triệu Ngọc Long siết chặt nắm đấm, hàm răng hắn cắn chặt. Nhưng cuối cùng hắn cũng kiềm chế được cơn giận, nặn ra một nụ cười khó coi, nói:
- Ấu Vi, nàng cứ tĩnh dưỡng trước đi, mai ta lại tới thăm nàng.
Triệu Ngọc Long vừa nói xong thì giọng nói của Dạ Huyền lại chậm rãi truyền đến, lười biếng nói.
- Người không cần phải tới, nương tử ta có ta chăm sóc.
Lời vừa nói ra khiến sắc mặt Triệu Ngọc Long trắng bệch, móng tay găm thật sâu vào trong lòng bàn tay, hắn híp mắt nhìn về phía Dạ Huyền, giọng âm trầm.
- Hy vọng ngươi có thể mãi lớn lối được như vậy…
Nói xong Triệu Ngọc Long xoay người rời đi, hắn mà tiếp tục ở đây thì sẽ bị tên phế vật Dạ Huyền này làm tức chết.
- Tính tình như vậy chắc chắn không làm được đại sự.
Dạ Huyền nói.
Ngô Kính Sơn ở bên cạnh cười nói hùa theo.
- Thực lực của La Thiên Thánh Địa không tầm thường, nhưng lại chọn Triệu Ngọc Long này làm Thánh Tử, nếu nói không có sự sắp xếp ngầm nào thì không ai tin được.
Thân thể Triệu Ngọc Long đang đi tới cửa động run lên, tức muốn ói máu, hắn gần như là chạy trốn khỏi Huyền Băng Động.
- La Thiên Thánh Địa? Chỉ là gà đất chó sành mà thôi.
Dạ Huyền cười nhạt.
Từ trước tới nay hắn chưa từng nghe nói qua La Thiên Thánh Địa gì, chắc chỉ là tông phái cỏn con mới thành lập gần đây mà thôi. Còn Hoàng Cực Tiên Tông lại có liên quan tới nguồn gốc của hắn.
Dạ Huyền nói câu này khiến Ngô Kính Sơn xấu hổ, Giang Tĩnh cũng cay mày.
Tuy nói Dạ Huyền đã cứu Ấu Vi, nhưng không phải hắn có thể tùy tiện hạ thấp La Thiên Thánh Địa, dù nói thế nào thì La Thiên Thánh Địa cũng mạnh hơn Hoàng Cực Tiên Tông rất nhiều.
Trong lòng suy nghĩ như vậy, nhưng Giang Tĩnh không nói ra miệng, dù sao vừa rồi nếu không phải có Dạ Huyền thì nữ nhi của bà sẽ không hồi phục được nữa.
- Ấu Vi, bây giờ cảm thấy thế nào rồi?
Giang Tĩnh nói sang chuyện khác.
Ấu Vi thu hồi ánh mắt, cẩn thận quan sát một phen, sắc mặt mang theo chút kỳ lạ và vui mừng.
- Ổn lắm, trước đây chưa từng ổn như thế.
Trong cơ thể nàng có hỏa độc, có thể diệt trừ tận gốc sao? Chu Ấu Vi nhìn về phía Ngô Kính Sơn ở bên cạnh Dạ Huyền, nhẹ giọng nói.
- Đa tạ Ngô sư bá đã cứu giúp, Ấu Vi ắt sẽ báo đáp.
Lời vừa nói ra, Ngô Kính Sơn và Giang Tĩnh đều sững sờ, lộ ra vẻ lúng túng.
- Ấu Vi, ngươi đừng ngại chết lão phu. Người vừa mới cứu ngươi không phải lão phu, mà là phu quân của ngươi, Dạ Huyền tiên sinh.
Vừa nói Ngô Kính Sơn vừa nhìn Dạ Huyền thi lễ.
- Dạ Huyền?
Đôi mắt đẹp của Chu Ấu Vi đầy kinh ngạc, nàng đánh giá Dạ Huyền. Vừa rồi Y Băng cũng nói là Dạ Huyền cứu nàng, bây giờ Ngô sư bá cũng nói vậy? Chẳng lẽ là sự thật?
Nàng đã thành hôn với Dạ Huyền một năm, không ai hiểu lai lịch của Dạ Huyền hơn nàng. Hắn đến từ một ngôi thành nhỏ ở Nam Vực Vân Quốc, từ 11 tuổi đã không được nhanh nhẹn, ý chí không rõ, không thể nào tu luyện. Mặc dù bây giờ Dạ Huyền dường như đã khôi phục thần trí, nhưng tuyệt đối không có chuyện Dạ Huyền chữa khỏi bệnh cho nàng.
Dạ Huyền liếc nhìn Chu Ấu Vi một cái, tức giận nói.
- Dù sao thì vi phu cũng có thiện ý cứu nàng, nàng làm vi phu tổn thương quá.
- Ấu Vi, thật sự là Dạ Huyền đã cứu con.
Giang Tĩnh ở bên cạnh làm chứng, trước đây bà cũng không tin Dạ Huyền có thể thành công. Nhưng thật sự hắn đã thành công cứu được Ấu Vi, đây là sự thật không thể phủ nhận.
Giang Tĩnh kiên nhẫn giải thích mọi chuyện vừa rồi với Chu Ấu Vi, khi nói về một thân song hồn cũng không nhịn được mà nhìn về phía Dạ Huyền.
Sau khi nghe xong, Chu Ấu Vi kinh ngạc nhìn Dạ Huyền. Nàng thật sự không ngờ là Dạ Huyền cứu nàng, cảm giác này rất không chân thật. Nhưng Ngô sư bá và mẫu thân đều nói là hắn đã cứu nàng, bọn họ không có lý do gì để lừa nàng cả.
Thật sự là Dạ Huyền đã cứu nàng!
Trong đôi mắt xinh đẹp của Chu Ấu Vi đầy vẻ kinh ngạc, môi đỏ khẽ mở, dịu dàng nói.
- Cảm ơn, Dạ Huyền.
Dạ Huyền nghe vậy thì mỉm cười, ánh mắt chan chứa dịu dàng nói.
- Giữa ta với nàng, cần gì phải cảm ơn chứ.
Trong một năm ở Hoàng Cực Tiên Tông, chỉ có Chu Ấu Vi chân thành đối xử với hắn như người thân, mỗi lần xuất quan sẽ giúp hắn khôi phục thần trí, tuy mỗi lần đều thất bại… những điều này Dạ Huyền đều khắc sâu trong ký ức. Nữ tử này rất chân thành đối tốt với hắn.
- Giữa ta với nàng, cần gì cảm ơn…
Chu Ấu Vi thì thầm lặp lại, gò má chợt đỏ lên, khẽ mỉm cười. Chỉ một phong thái nhỏ thôi cũng khiến Huyền Băng Động sáng bừng lên.
Dạ Huyền có chút thất thần, đã từng có một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, thiên phú vô thượng mà hắn luôn chân thành đối đãi, nhưng cuối cùng đổi lại là sự phản bội. Người kia là Thường Tịch, người ta gọi là Thường Tịch Nữ Đế. Còn có tên Mục Vân, hai kẻ phản bội!
Vừa nghĩ tới đây sát ý trong lòng Dạ Huyền lại nổi lên.
- Tiên sinh, vậy còn chuyện kia…
Ngô Kính Sơn xoa xoa tay, dáng vẻ hấp tấp.
Dạ Huyền khôi phục lại tâm trạng, ngước mắt liếc nhìn Ngô Kính Sơn một cái, chậm rãi nói.
- Xem như ngươi cũng có ý tốt muốn cứu nương tử của ta, nên ta sẽ nói với ngươi. Năm đại huyệt thiên môn, thần cung, cự cốt, bách hội, côn lôn trên người ngươi đều có vấn đề. Còn vấn đề ở đâu thì không cần ta phải nhiều lời, chắc hẳn tự ngươi hiểu rõ. Mà cách trị cũng rất đơn giản, chỉ cần ngươi dùng đan dược tương ứng là Thiên Linh, Nhập Thần, Khinh Hồn hợp với nhau, sau bảy ngày là có thể loại trừ. Còn nữa, nhớ phải phơi nắng, đừng suốt ngày ở trong phòng.
Dạ Huyền lười biếng nhắc nhở một câu.
Những lời này khiến Giang Tĩnh và Chu Ấu Vi đều sững sờ.
Thiên Linh, Nhập Thần, Khinh Hồn đều là những đan dược cấp bậc linh đan, tu sĩ tầm thường thậm chí đến tên còn không rõ, Dạ Huyền biết những thứ này từ lúc nào?
Ngô Kính Sơn vô cùng kích động, cung kính bái lạy.
- Đa tạ tiên sinh!
- Không cần, cho ta Ngưng Khí Đan là được rồi.
Dạ Huyền khoát tay nói, kiểm tra đạo thể mới là chuyện quan trọng, hắn không quên.
- Hả? Ngưng Khí Đan?
Giang Tĩnh, Ngô Kính Sơn, Chu Ấu Vi đều ngạc nhiên.
- Có có, tiên sinh muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Ngô Kính Sơn vội vàng lấy ra một đống bình ngọc.
- Một bình là đủ.
Dạ Huyền chỉ lấy một bình, sau đó phất tay nói.
- Được rồi, các ngươi đều ra ngoài đi, ta có lời muốn nói với Ấu Vi.
- Được tiên sinh!
Ngô Kính Sơn vô cùng cung kính, trực tiếp lui ra ngoài.
Giang Tĩnh và Chu Ấu Vi chào nhau rồi cũng rời đi.
Chu Ấu Vi cảm thấy không thể tưởng được. Ngô sư bá thì không tính, sao mẫu thân cũng trở nên ôn hòa với Dạ Huyền như vậy? Lúc trước mẫu thân nhìn thấy Dạ Huyền là không kiềm được chửi bới, bây giờ Dạ Huyền mở miệng đuổi bà đi, thế mà bà cũng nghe lời?
Kỳ quái, kỳ quái.
Chu Ấu Vi nhìn Dạ Huyền đầy nghi hoặc.
— Hết chương —