Vạn Cổ Đế Tế/ Chương 6: Kiểm tra thể phách, dị tượng chấn thiên!
Mục lục
16.5px
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 6: Kiểm tra thể phách, dị tượng chấn thiên!

Hoàng Cực Tiên Tông, Thiên Vân Điện.

Mặt Triệu Ngọc Long đầy u ám, hắn đập nát cái ghế dưới chân, trầm giọng nói:

- Tên Dạ Huyền chết tiệt này, phá hết kế hoạch của bổn công tử!

Đáng giận nhất là, hắn còn không có cách nào diệt trừ tên Dạ Huyền kia. Dù sao lúc này hắn đang ở Hoàng Cực Tiên Tông, không tiện ra tay.

Triệu Ngọc Long hừ lạnh, thầm nói:

- Trước tiên cứ để hắn ung dung thoải mái vài ngày. Không lâu sau, Tiên Vân Quáng Sơn của Hoàng Cực Tiên Tông sẽ bị Trấn Thiên Cổ Môn lấy đi, đến lúc đó bổn công tử không tin Hoàng Cực Tiên Tông không lo sợ. Tới lúc đó, chắc chắn họ sẽ cầu xin bổn công tử!

Nghĩ tới đây, Triệu Ngọc Long mới thoải mái hơn một chút.

- Công tử, có người muốn gặp ngài.

Lúc này, có một nam tử khom người đi tới.

- Ai?

Triệu Ngọc Long hơi nhăn mày.

- Lãnh Dật Phàm.

Nam tử kia đáp.

Trong mắt Triệu Ngọc Long đầy vẻ ngạc nhiên.

- Không phải là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông sao, thế mà lại tới thăm hỏi bổn công tử. Để cho hắn vào đi.

- Vâng.

Nam tử kia lui ra.

Triệu Ngọc Long hơi nhếch mép, thầm trầm tư.

Lãnh Dật Phàm là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, nghe đồn rất có thể sẽ trở thành Thánh Tử. Nghe nói đã trùng kích cảnh giới Vương Hầu, rất nổi bật trong Liệt Thiên Thượng Quốc.

Cũng có lời đồn nói Lãnh Dật Phàm có thiện cảm với Ấu Vi, lúc trước không vừa mắt Triệu Ngọc Long. Không biết lần này tới thăm hỏi là có chuyện gì đây…

- Triệu công tử tới Hoàng Cực Tiên Tông ta, không tới chào hỏi sớm là tại hạ thất lễ.

Triệu Ngọc Long trầm tư một lúc, đột nhiên có giọng nói vang lên. Ngay sau đó, một cơn gió mát thổi qua, một nam tử xuất hiện trong điện.

Nam tử kia mặc áo trắng, nhìn như tiên giáng trần. Hắn mỉm cười nhìn Triệu Ngọc Long, hơi chắp tay. Người này chính là đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông, Lãnh Dật Phàm.

Triệu Ngọc Long mở mắt, chắp tay nói:

- Lãnh huynh là người bận rộn, tại hạ chỉ tới đây thăm Ấu Vi, không dám quấy rầy nhiều.

Lãnh Dật Phàm mỉm cười nói:

- Triệu công tử tới gặp sư muội không nói sớm cho tại hạ biết, tại hạ sẽ sắp xếp cho Triệu công tử.

Triệu Ngọc Long hơi híp mắt, giọng điệu bình thản nói:

- Không nói thừa thãi nữa, Lãnh huynh tới đây có chuyện gì?

Lãnh Dật Phàm tự ngồi xuống, thuận tay rót một ly, chậm rãi nói:

- Triệu công tử muốn lấy sư muội ta?

Triệu Ngọc Long hơi nhíu mày, giọng điệu chuyển lạnh:

- Ấu Vi đã thành thân, Lãnh huynh đừng nói linh tinh.

Lãnh Dật Phàm xem thường nói:

- Phu quân của Ấu Vi là cái thứ gì còn cần phải nói sao? Nói thật, thấy sư muội thương yêu nhất thành thân với một tên phế vật, ta làm sư huynh cảm thấy rất khó chịu. Còn Triệu công tử đây là người tài cao, mới xứng đáng làm lang quân như ý của sư muội.



Lãnh Dật Phàm nói.

Lời này khiến Triệu Ngọc Long hơi nhíu mày, hắn nhìn Lãnh Dật Phàm, nhàn nhạt nói:

- Vào chuyện chính đi.

Lãnh Dật Phàm tỏ ra vui vẻ, ánh mắt sắc bén như kiếm, gằn từng chút một:

- Ta sẽ giúp ngươi giải quyết tên phế vật kia, ngươi đưa Ấu Vi đi.

Không khí xung quanh dường như lắng đọng lại. Con ngươi của Triệu Ngọc Long như bắn ra tia sáng, nhưng chốc lát sau, hắn lại cười rộ lên.

- Lãnh huynh, lời này là tội lớn đấy, Dạ Huyền chính là con rể của Hoàng Cực Tiên Tông!

Lãnh Dật Phàm lạnh lùng nói:

- Nếu Triệu công tử muốn thành thân với Ấu Vi, tốt nhất không nên nói những lời nhảm nhí này. Sự kiên trì của ta có giới hạn.

Triệu Ngọc Long không vội, mà đánh giá đại đệ tử của Hoàng Cực Tiên Tông một lượt, trong lòng tính toán một phen, sau đó mới gật đầu nói:

- Có thể.

Lãnh Dật Phàm cười cười:

- Triệu công tử cứ nghỉ ngơi ở đây mấy ngày, chờ tin tốt của ta.

Nói xong, Lãnh Dật Phàm biến mất trong hư không. Đợi cho Lãnh Dật Phàm rời đi, mắt của Triệu Ngọc Long mới nheo lại, lộ ra vẻ cười cợt.

- Hay cho một tên Lãnh Dật Phàm, muốn phế bỏ Dạ Huyền, sau đó bổn công tử lấy Ấu Vi, bản thân mình sẽ ngồi lên vị trí Thánh Tử, tương lai thừa kế đế vị của Hoàng Cực Tiên Tông sao? Để có được vị trí này, ngay cả nữ nhân mình yêu mến cũng có thể buông tay.

Triệu Ngọc Long châm biếm.

Nhưng chuyện này đối với hắn mà nói chỉ có lợi chứ không có hại, cớ sao mà không làm.

Triệu Ngọc Long lui về phía sau, lẩm bẩm:

- Tốt nhất nên hạ luôn Dạ Huyền trước khi Trấn Thiên Cổ Môn tới, miễn là đừng ảnh hưởng tới Ấu Vi của ta.



Cuộc gặp mặt giữa Triệu Ngọc Long và Lãnh Dật Phàm, Dạ Huyền đương nhiên không biết. Bây giờ hắn đang ở Huyền Băng Động, trải qua thế giới hai người với Chu Ấu Vi.

- Ngươi khôi phục thần trí từ lúc nào?

Chu Ấu Vi ngồi dậy, trong đôi mắt xinh đẹp có chút tò mò.

Dạ Huyền nói:

- Hôm nay.

- Vừa mới khôi phục thần trí đã có thể trị bệnh cho ta, còn có thể khiến Ngô sư bá cung kính như vậy?

Chu Ấu Vi hồ nghi.

- Cũng không xem kỹ lại nam nhân của nàng là ai.

Dạ Huyền chậm rãi nói.

Trầm mặc một lúc lâu, Chu Ấu Vi nhìn Dạ Huyền đầy cổ quái, mở miệng nói trước:

- Ngươi bây giờ và trước kia không hề giống nhau.

Dạ Huyền liếc một cái:

- Nàng đúng là nói nhảm. Từ năm 11 tuổi ta đã không rõ ý chí, bây giờ đã khôi phục lại rồi, đương nhiên là không giống trước đây.

Chu Ấu Vi như đang suy nghĩ gì đó, cảm thấy lời này của Dạ Huyền rất có lý.

Nhưng chẳng biết tại sao Chu Ấu Vi luôn cảm giác Dạ Huyền thay đổi là chuyện tốt. Thật sự chỉ là khôi phục thần trí thôi sao?



Thấy Chu Ấu Vi nhìn chằm chằm mình, Dạ Huyền mỉm cười vui vẻ nói:

- Nàng chỉ cần nhớ kỹ một việc, Chu Ấu Vi nàng là nương tử của Dạ Huyền ta. Hiểu chưa?

Chu Ấu Vi hơi nhăn mày, cũng không bác bỏ. Nàng đã thành hôn với Dạ Huyền một năm, trên danh nghĩa mà nói đúng là nương tử của hắn.

- Ngươi đang làm gì?

Lúc này Chu Ấu Vi mới thình lình nhận ra, ngạc nhiên nhìn Dạ Huyền đang tự cởi y phục.

Dạ Huyền vừa cởi y phục vừa nói:

- Hai ta đã thành thân một năm rồi, chỉ có trên danh nghĩa. Hôm nay ta đã khôi phục thần trí, tự nhiên phải động phòng, làm việc mà phu thê nên làm.

- Ngươi đi ra!

Chu Ấu Vi vô thức che ngực, một cước đạp về phía Dạ Huyền.

Dạ Huyền né tránh một cước kia, tức giận nói:

- Đừng nói nàng thật sự nghĩ rằng ta muốn động phòng chứ, ta muốn kiểm tra thể phách của ta thôi.

Hai gò má của Chu Ấu Vi nóng lên, xấu hổ trừng Dạ Huyền một cái.

- Ngươi kiểm tra thể phách thì cởi y phục làm gì?

Tuy nói vậy, nhưng Chu Ấu Vi cũng lặng lẽ liếc nhìn thân thể Dạ Huyền một cái. Điều khiến nàng tương đối kinh ngạc là thân thể vốn gầy yếu của Dạ Huyền lại lộ ra bắp thịt rõ ràng, đường nét hoàn mỹ, giống như được rèn rũa thật kỹ, khiến người ta không rời mắt được.

Dạ Huyền đổ Ngưng Khí Đan ra, chậm rãi nói:

- Đợi lát nữa y phục cũng rách nát hết, nên cứ cởi sớm còn có y phục mà mặc.

Đang nói chuyện, Dạ Huyền lại ngẩng đầu lên, lười biếng nuốt 10 viên Ngưng Khí Đan vào.

Nếu như có người khác ở đây thì chắc chắn sẽ vô cùng kinh hãi.

Tuy Ngưng Khí Đan không phải đan dược cao cấp gì, nhưng một người không có tu vi như Dạ Huyền nuốt vào 10 viên thì chỉ có đường chết!

Ừng ực…

Nhưng Dạ Huyền nuốt một phát 10 viên lại không có chút thay đổi nào, ngược lại dược hiệu kinh khủng như phong ba gầm thét, khí tức cả người tăng vọt!

Dưới ánh mắt kinh hãi của Chu Ấu Vi, bắp thịt Dạ Huyền như có người thổi hơi mà tăng vọt.

Luyện Thể nhất trọng.

Luyện Thể nhị trọng.

Luyện Thể tam trọng.



Luyện Thể thất trọng!

Luyện Thể bát trọng!

Luyện Thể cửu trọng!

Khí tức của Dạ Huyền thăng hoa, một hơi đột phá Luyện Thể cửu trọng, trực tiếp mở ra đan điền, quán thông kinh mạch toàn thân, đạt đến Thông Huyền cảnh!

Vù vù…

Trên thể phách của Dạ Huyền, từng bí văn nổi lên. Cùng lúc đó, trên bầu trời Hoàng Cực Tiên Tông cũng xuất hiện dị tượng kinh khủng!

Tử khí lan tràn chín vạn dặm! Dị tượng chấn thiên!

Giờ khắc này, những trưởng lão đang bế quan ở Hoàng Cực Tiên Tông đồng thời mở mắt, đầy vẻ chấn động.

- Chẳng lẽ là thánh thể xuất thế?
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục