Vạn Cổ Đế Tế
Chương 7: Rung động Nam Vực, một hơi Thông Huyền
- Hoàng Cực Tiên Tông? Chẳng lẽ là đại công chúa Chu Ấu Vi kia?
Toàn bộ Nam Vực của Đông Hoang Đại Vực, tất cả cường giả đều trợn mắt nhìn về phía Hoàng Cực Tiên Tông, thần sắc mang theo vẻ kinh hãi.
Một khắc vừa rồi, mọi người đều cảm nhận được khí tức kinh khủng, đánh tan tầng mây vạn dặm trên cao, xông thẳng vào vũ trụ vô cùng đáng sợ!
Khí tức kia giống như có một nhân vật vô địch xuất thế!
Nhưng khí tức kia chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất, giống như bị một vị đại năng trấn áp. Chỉ có nhóm cường giả mạnh mẽ mới có thể cảm nhận được khí tức này.
- Lập tức phái người đi Liệt Thiên Thượng Quốc, nhất định phải điều tra rõ ràng.
Có một tông môn truyền mật lệnh xuống.
Giờ khắc này, toàn bộ Nam Vực của Đông Hoang Đại Vực đều nổi cuồng phong, rất nhiều nhân vật lớn đều chú ý tới Hoàng Cực Tiên Tông.
Mà lúc này, tại Hoàng Cực Tiên Tông, tất cả mọi người đều nhìn lên trời cao, liên tục thán phục.
- Mẹ nó, trời hoàn toàn biến thành màu tím, đáng sợ, đã xảy ra chuyện gì? Có đại năng thi pháp? Hoặc có thể có cường giả đi qua?
Tất cả mọi người đều đưa ra suy đoán.
Mấy vị lão tổ của Hoàng Cực Tiên Tông sắc mặt nghiêm túc, nhìn tử khí dần tiêu tán trong không trung.
- Tuy đã phong bế khí tức, nhưng mấy thế lực cổ ở Nam Vực chắc chắn có thể cảm nhận được, nhanh đi chuẩn bị đi.
Kẻ khác không biết, nhưng bọn họ quá rõ ràng, dị tượng này chắc chắn là thánh thể xuất hiện!
- Dẫn động tử khí, mau chóng khóa chặt.
Cùng lúc đó, tám vị trưởng lão của Hoàng Cực Tiên Tông cũng hành động.
- Chuyện gì xảy ra?
Triệu Ngọc Long đi ra khỏi Thiên Vân Điện, sắc mặt nghiêm túc nhìn dị tượng trên cao. Trong lúc mơ hồ, hắn cảm nhận được sắp có chuyện lớn!
Lãnh Dật Phàm mới ra khỏi Thiên Vân Điện đã nhìn thấy dị tượng trên trời cao, ánh mắt chớp động, sắc mặt có chút khó coi.
Dị tượng tới mức đó, dùng ngón chân nghĩ cũng biết Hoàng Cực Tiên Tông có thần nhân sắp xuất thế! Điều này không phải tin tốt với hắn!
Mà giờ khắc này, trong Huyền Băng Động, người gây nên dị tượng không hề hay biết, vẫn ngồi xếp bằng trên giường, điên cuồng hấp thu Ngưng Khí Đan.
Thông Huyền tam trọng.
Cuối cùng Dạ Huyền dừng lại ở Thông Huyền cảnh tam trọng. Cảnh giới tu luyện chia từ thấp đến cao là: Luyện Thể, Thông Huyền, Thần Môn, Đạo Thai, Minh Văn và Vương Hầu! Mà mỗi một cảnh giới đều phân làm chín tầng.
Luyện Thể cảnh chú trọng rèn luyện thân thể, để bản thân đột phá tới cực hạn của người phàm, chỉ có như vậy mới có thể bước vào Thông Huyền, trở thành tu sĩ chân chính!
Sau khi bước vào Thông Huyền thì nắm giữ đủ loại thuật pháp thần thông, trở thành tu sĩ.
Dạ Huyền dùng 10 viên Ngưng Khí Đan, trực tiếp từ một người phàm bước vào Thông Huyền tam trọng, trở thành tu sĩ chân chính!
Quả thật là kỳ tích!
Sau khi bước vào Thông Huyền cảnh tam trọng, Dạ Huyền từ từ mở hai mắt, trong con ngươi khó nén vẻ kích động.
- Quả nhiên là như vậy, quả nhiên là như vậy!
Giờ khắc này Dạ Huyền chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười như điên. Thể phách của hắn quả thật là đạo thể trong truyền thuyết!
Đạo thể là cái gì?
Là thể chất mà chư thiên vạn giới đều cúi đầu, chính là đạo thể!
Dạ Huyền vốn chỉ là thiếu gia của Dạ gia thuộc Vân Quốc Vạn An ở Nam Vực.
Nhưng năm 11 tuổi, tai ương ập tới, mệnh hồn bị Táng Đế Chi Chủ từ vạn cổ bắt đi, luyện thành một cái thân xác bất tử bất diệt, từ đó bị Táng Đế Chi Chủ điều khiển đi khắp nơi, khắp cấm địa để tìm kiếm đạo thể.
Trên đường tìm đạo thể, hắn từng bị người trấn áp trăm ngàn vạn năm, cũng bị giam cầm trong ngục vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.
Trải qua muôn vàn khổ nạn cũng không tìm được đạo thể, nhưng thông qua kiếp nạn đó mà luyện thành đạo tâm vô địch, tự mình lên kế hoạch thoát khỏi Táng Đế Chi Chủ!
Táng Đế Chi Chủ làm thế nào cũng không ngờ, thân xác vốn có của Dạ Huyền mới là đạo thể!
Dạ Huyền nắm chặt nắm đấm, cảm giác không dùng hết sức mạnh, giơ tay đấm ra một quyền.
Oanh…
Trong giây lát đó, vách Huyền Băng Động bị đánh thành vô số hố. Sự phá hoại vượt xa sức mạnh của Thông Huyền tam trọng bình thường.
Dạ Huyền nhếch miệng cười một tiếng.
- Vẫn là thân xác của mình mới thoải mái nhất.
Bên cạnh, đôi mắt đẹp của Chu Ấu Vi trừng lớn, một màn kia quá chấn động, rất lâu sau nàng mới nói ra mấy chữ.
- Quái vật!
Một hơi từ phàm nhân đột phá lên Thông Huyền tam trọng, thuận tay đánh một quyền có sức mạnh sánh với Thông Huyền cửu trọng!
Đây không phải quái vật thì là gì?
- Nương tử à, nàng thử dùng Băng Hỏa Huyền Đan xem.
Dạ Huyền nhìn về phía Chu Ấu Vi, vừa cười vừa nói.
- Băng Hỏa Huyền Đan? Làm sao ngươi biết ta có loại đan dược này?
Chu Ấu Vi sững sờ.
Dạ Huyền liếc một cái nói.
- Đừng quên một thân song hồn của nàng là ai chữa khỏi.
Chu Ấu Vi do dự một lúc, sau đó đổ ra Băng Hỏa Huyền Đan như Dạ Huyền nói.
- 10 viên.
Dạ Huyền đưa tay đổ đan dược trong bình ra, nói.
- Lúc trước nàng chỉ thể hiện ra Huyền Băng Chi Thế, sở dĩ chỉ cần một viên. Nhưng bây giờ Huyền Băng Chi Thể và Liệt Dương Chi Thể đã đồng nhất, một viên không hiệu quả. Chờ nàng kích phát song thể, một thân song hồn của nàng sẽ triệt để thành hình, đi vào giai đoạn thần thể.
- Thần thể?
Chu Ấu Vi hiếu kỳ nhìn Dạ Huyền.
- Nàng là nương tử của ta, thần thể là tối thiểu.
Vẻ mặt Dạ Huyền thành thật nói.
Chu Ấu Vi nhất thời liếc nhìn, có chút ngạc nhiên.
- Ngươi nói khoác quá rồi.
Nhưng Chu Ấu Vi vẫn nửa tin nửa ngờ nuốt 10 viên đan dược vào. Trực giác nói cho nàng biết, Dạ Huyền không hề nói dối.
- Ồ!
Thân thể mềm mại của Chu Ấu Vi đột nhiên run lên, sau đó khí tức kinh người bắn ra, phóng lên cao!
Uỳnh!
Ngay sau đó, một mặt trời rực rỡ rộng lớn bay lên từ phía bên trái Chu Ấu Vi, phóng thích ánh sáng chói mắt! Đồng thời, một mặt trăng lạnh lẽo hiện lên ở bên phải sau lưng nàng, băng phong vạn dặm, hàn ý sát nhân!
Hỏa và băng đan xen, giống như âm dương không những không quấy nhiễu mà lại bổ sung cho nhau!
Thấy một màn như vậy, Dạ Huyền hơi híp mắt lại, chủ động cầm y phục rời khỏi Huyền Băng Động.
Hắn biết không lâu nữa sẽ có người xuất hiện ở đây. Trước lúc đó, hắn vẫn nên trốn đi thì tốt hơn.
Vừa mới kích phát đạo thể, chắc chắn sẽ xuất hiện dị tượng. Hắn cần Chu Ấu Vi giúp hắn để không bị người khác phát hiện. Hồn từ vạn cổ quay về nên hắn biết lòng người hung hiểm tới mức nào.
- Hoàng Cực Tiên Tông, nếu nhớ không lầm là tông môn do tiểu tử Liệt Thiên lập ra, bây giờ đã ở đây rồi mà không đi gặp hắn, thì sư phụ như ta có chút không phải rồi…
Dạ Huyền âm thầm suy tư, sau đó đi tới tổ miếu của Hoàng Cực Tiên Tông.
Dạ Huyền rời khỏi không bao lâu thì từng tia khí tức kinh khủng bay tới Huyền Băng Động. Lúc tới gần, bọn hắn đều thu khí tức của bản thân lại. Mặc dù như thế thì huyết khí vẫn kinh người!
Những người này đều vượt xa tu sĩ Vương Hầu cảnh, tuyệt đối là tồn tại cấp bậc trưởng lão ở Hoàng Cực Tiên Tông.
- Dị tượng vừa rồi là do đại công chúa tạo ra sao?
Có một trưởng lão thở dài nói.
Lúc này Giang Tĩnh cũng xuất hiện ở trước Huyền Băng Động, nét mặt đầy kích động.
- Tất nhiên là do Ấu Vi đột phá lên Vương Hầu cảnh, khích phát sức mạnh Huyền Băng Chi Thể!
- Mặc dù Thánh Nữ là Huyền Băng Chi Thể, nhưng theo lý mà nói chỉ là hoàng thể, không thể dẫn tới dị tượng mức này mới đúng.
Một trưởng lão khẽ vuốt râu dài, chân mày hơi nhíu lại, con ngươi lóe lên.
- Giang sư muội, trong động còn có ai khác không?
Giang Tĩnh nghe vậy thì vô thức nhớ tới Dạ Huyền, nhưng chốc lát lại lắc đầu.
- Con rể của ta cũng ở bên trong, nhưng tuyệt đối không phải là hắn.
- Tên bỏ đi Dạ Huyền kia sao?
Sắc mặt trưởng lão cũng tỏ vẻ không để ý, dù sao một tên như vậy không thể gây nên dị tượng thế này được. Đương nhiên bọn hắn không biết Dạ Huyền đã quy hồn.
Dưới sự phỏng đoán của mọi người, bên trong chỉ có Dạ Huyền và Chu Ấu Vi, vậy chắc chắn dị tượng xuất phát từ Chu Ấu Vi.
Chỉ là hoàng thể sao có thể dẫn tới tử khí chín vạn dặm kinh khủng như vậy?
Thậm chí mấy vị lão tổ cũng kinh động.
Lúc này Giang Tĩnh nghĩ đến cái gì đó, nhanh chóng nói.
- Đúng rồi… Ngô Kính Sơn sư huynh vừa kiểm tra Ấu Vi bị tẩu hỏa nhập ma, phát hiện Ấu Vi là một thể song hồn, không chỉ có một loại thể phách.
Lời vừa nói ra khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
- Một thể song hồn? Một người còn có hai thể phách?
Giang Tĩnh gật đầu.
- Đúng là như vậy!
- Nếu thật sự như thế, vậy dị tượng kia chắc chắn là do Ấu Vi dẫn tới rồi.
Toàn bộ Nam Vực của Đông Hoang Đại Vực, tất cả cường giả đều trợn mắt nhìn về phía Hoàng Cực Tiên Tông, thần sắc mang theo vẻ kinh hãi.
Một khắc vừa rồi, mọi người đều cảm nhận được khí tức kinh khủng, đánh tan tầng mây vạn dặm trên cao, xông thẳng vào vũ trụ vô cùng đáng sợ!
Khí tức kia giống như có một nhân vật vô địch xuất thế!
Nhưng khí tức kia chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất, giống như bị một vị đại năng trấn áp. Chỉ có nhóm cường giả mạnh mẽ mới có thể cảm nhận được khí tức này.
- Lập tức phái người đi Liệt Thiên Thượng Quốc, nhất định phải điều tra rõ ràng.
Có một tông môn truyền mật lệnh xuống.
Giờ khắc này, toàn bộ Nam Vực của Đông Hoang Đại Vực đều nổi cuồng phong, rất nhiều nhân vật lớn đều chú ý tới Hoàng Cực Tiên Tông.
Mà lúc này, tại Hoàng Cực Tiên Tông, tất cả mọi người đều nhìn lên trời cao, liên tục thán phục.
- Mẹ nó, trời hoàn toàn biến thành màu tím, đáng sợ, đã xảy ra chuyện gì? Có đại năng thi pháp? Hoặc có thể có cường giả đi qua?
Tất cả mọi người đều đưa ra suy đoán.
Mấy vị lão tổ của Hoàng Cực Tiên Tông sắc mặt nghiêm túc, nhìn tử khí dần tiêu tán trong không trung.
- Tuy đã phong bế khí tức, nhưng mấy thế lực cổ ở Nam Vực chắc chắn có thể cảm nhận được, nhanh đi chuẩn bị đi.
Kẻ khác không biết, nhưng bọn họ quá rõ ràng, dị tượng này chắc chắn là thánh thể xuất hiện!
- Dẫn động tử khí, mau chóng khóa chặt.
Cùng lúc đó, tám vị trưởng lão của Hoàng Cực Tiên Tông cũng hành động.
- Chuyện gì xảy ra?
Triệu Ngọc Long đi ra khỏi Thiên Vân Điện, sắc mặt nghiêm túc nhìn dị tượng trên cao. Trong lúc mơ hồ, hắn cảm nhận được sắp có chuyện lớn!
Lãnh Dật Phàm mới ra khỏi Thiên Vân Điện đã nhìn thấy dị tượng trên trời cao, ánh mắt chớp động, sắc mặt có chút khó coi.
Dị tượng tới mức đó, dùng ngón chân nghĩ cũng biết Hoàng Cực Tiên Tông có thần nhân sắp xuất thế! Điều này không phải tin tốt với hắn!
Mà giờ khắc này, trong Huyền Băng Động, người gây nên dị tượng không hề hay biết, vẫn ngồi xếp bằng trên giường, điên cuồng hấp thu Ngưng Khí Đan.
Thông Huyền tam trọng.
Cuối cùng Dạ Huyền dừng lại ở Thông Huyền cảnh tam trọng. Cảnh giới tu luyện chia từ thấp đến cao là: Luyện Thể, Thông Huyền, Thần Môn, Đạo Thai, Minh Văn và Vương Hầu! Mà mỗi một cảnh giới đều phân làm chín tầng.
Luyện Thể cảnh chú trọng rèn luyện thân thể, để bản thân đột phá tới cực hạn của người phàm, chỉ có như vậy mới có thể bước vào Thông Huyền, trở thành tu sĩ chân chính!
Sau khi bước vào Thông Huyền thì nắm giữ đủ loại thuật pháp thần thông, trở thành tu sĩ.
Dạ Huyền dùng 10 viên Ngưng Khí Đan, trực tiếp từ một người phàm bước vào Thông Huyền tam trọng, trở thành tu sĩ chân chính!
Quả thật là kỳ tích!
Sau khi bước vào Thông Huyền cảnh tam trọng, Dạ Huyền từ từ mở hai mắt, trong con ngươi khó nén vẻ kích động.
- Quả nhiên là như vậy, quả nhiên là như vậy!
Giờ khắc này Dạ Huyền chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười như điên. Thể phách của hắn quả thật là đạo thể trong truyền thuyết!
Đạo thể là cái gì?
Là thể chất mà chư thiên vạn giới đều cúi đầu, chính là đạo thể!
Dạ Huyền vốn chỉ là thiếu gia của Dạ gia thuộc Vân Quốc Vạn An ở Nam Vực.
Nhưng năm 11 tuổi, tai ương ập tới, mệnh hồn bị Táng Đế Chi Chủ từ vạn cổ bắt đi, luyện thành một cái thân xác bất tử bất diệt, từ đó bị Táng Đế Chi Chủ điều khiển đi khắp nơi, khắp cấm địa để tìm kiếm đạo thể.
Trên đường tìm đạo thể, hắn từng bị người trấn áp trăm ngàn vạn năm, cũng bị giam cầm trong ngục vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.
Trải qua muôn vàn khổ nạn cũng không tìm được đạo thể, nhưng thông qua kiếp nạn đó mà luyện thành đạo tâm vô địch, tự mình lên kế hoạch thoát khỏi Táng Đế Chi Chủ!
Táng Đế Chi Chủ làm thế nào cũng không ngờ, thân xác vốn có của Dạ Huyền mới là đạo thể!
Dạ Huyền nắm chặt nắm đấm, cảm giác không dùng hết sức mạnh, giơ tay đấm ra một quyền.
Oanh…
Trong giây lát đó, vách Huyền Băng Động bị đánh thành vô số hố. Sự phá hoại vượt xa sức mạnh của Thông Huyền tam trọng bình thường.
Dạ Huyền nhếch miệng cười một tiếng.
- Vẫn là thân xác của mình mới thoải mái nhất.
Bên cạnh, đôi mắt đẹp của Chu Ấu Vi trừng lớn, một màn kia quá chấn động, rất lâu sau nàng mới nói ra mấy chữ.
- Quái vật!
Một hơi từ phàm nhân đột phá lên Thông Huyền tam trọng, thuận tay đánh một quyền có sức mạnh sánh với Thông Huyền cửu trọng!
Đây không phải quái vật thì là gì?
- Nương tử à, nàng thử dùng Băng Hỏa Huyền Đan xem.
Dạ Huyền nhìn về phía Chu Ấu Vi, vừa cười vừa nói.
- Băng Hỏa Huyền Đan? Làm sao ngươi biết ta có loại đan dược này?
Chu Ấu Vi sững sờ.
Dạ Huyền liếc một cái nói.
- Đừng quên một thân song hồn của nàng là ai chữa khỏi.
Chu Ấu Vi do dự một lúc, sau đó đổ ra Băng Hỏa Huyền Đan như Dạ Huyền nói.
- 10 viên.
Dạ Huyền đưa tay đổ đan dược trong bình ra, nói.
- Lúc trước nàng chỉ thể hiện ra Huyền Băng Chi Thế, sở dĩ chỉ cần một viên. Nhưng bây giờ Huyền Băng Chi Thể và Liệt Dương Chi Thể đã đồng nhất, một viên không hiệu quả. Chờ nàng kích phát song thể, một thân song hồn của nàng sẽ triệt để thành hình, đi vào giai đoạn thần thể.
- Thần thể?
Chu Ấu Vi hiếu kỳ nhìn Dạ Huyền.
- Nàng là nương tử của ta, thần thể là tối thiểu.
Vẻ mặt Dạ Huyền thành thật nói.
Chu Ấu Vi nhất thời liếc nhìn, có chút ngạc nhiên.
- Ngươi nói khoác quá rồi.
Nhưng Chu Ấu Vi vẫn nửa tin nửa ngờ nuốt 10 viên đan dược vào. Trực giác nói cho nàng biết, Dạ Huyền không hề nói dối.
- Ồ!
Thân thể mềm mại của Chu Ấu Vi đột nhiên run lên, sau đó khí tức kinh người bắn ra, phóng lên cao!
Uỳnh!
Ngay sau đó, một mặt trời rực rỡ rộng lớn bay lên từ phía bên trái Chu Ấu Vi, phóng thích ánh sáng chói mắt! Đồng thời, một mặt trăng lạnh lẽo hiện lên ở bên phải sau lưng nàng, băng phong vạn dặm, hàn ý sát nhân!
Hỏa và băng đan xen, giống như âm dương không những không quấy nhiễu mà lại bổ sung cho nhau!
Thấy một màn như vậy, Dạ Huyền hơi híp mắt lại, chủ động cầm y phục rời khỏi Huyền Băng Động.
Hắn biết không lâu nữa sẽ có người xuất hiện ở đây. Trước lúc đó, hắn vẫn nên trốn đi thì tốt hơn.
Vừa mới kích phát đạo thể, chắc chắn sẽ xuất hiện dị tượng. Hắn cần Chu Ấu Vi giúp hắn để không bị người khác phát hiện. Hồn từ vạn cổ quay về nên hắn biết lòng người hung hiểm tới mức nào.
- Hoàng Cực Tiên Tông, nếu nhớ không lầm là tông môn do tiểu tử Liệt Thiên lập ra, bây giờ đã ở đây rồi mà không đi gặp hắn, thì sư phụ như ta có chút không phải rồi…
Dạ Huyền âm thầm suy tư, sau đó đi tới tổ miếu của Hoàng Cực Tiên Tông.
Dạ Huyền rời khỏi không bao lâu thì từng tia khí tức kinh khủng bay tới Huyền Băng Động. Lúc tới gần, bọn hắn đều thu khí tức của bản thân lại. Mặc dù như thế thì huyết khí vẫn kinh người!
Những người này đều vượt xa tu sĩ Vương Hầu cảnh, tuyệt đối là tồn tại cấp bậc trưởng lão ở Hoàng Cực Tiên Tông.
- Dị tượng vừa rồi là do đại công chúa tạo ra sao?
Có một trưởng lão thở dài nói.
Lúc này Giang Tĩnh cũng xuất hiện ở trước Huyền Băng Động, nét mặt đầy kích động.
- Tất nhiên là do Ấu Vi đột phá lên Vương Hầu cảnh, khích phát sức mạnh Huyền Băng Chi Thể!
- Mặc dù Thánh Nữ là Huyền Băng Chi Thể, nhưng theo lý mà nói chỉ là hoàng thể, không thể dẫn tới dị tượng mức này mới đúng.
Một trưởng lão khẽ vuốt râu dài, chân mày hơi nhíu lại, con ngươi lóe lên.
- Giang sư muội, trong động còn có ai khác không?
Giang Tĩnh nghe vậy thì vô thức nhớ tới Dạ Huyền, nhưng chốc lát lại lắc đầu.
- Con rể của ta cũng ở bên trong, nhưng tuyệt đối không phải là hắn.
- Tên bỏ đi Dạ Huyền kia sao?
Sắc mặt trưởng lão cũng tỏ vẻ không để ý, dù sao một tên như vậy không thể gây nên dị tượng thế này được. Đương nhiên bọn hắn không biết Dạ Huyền đã quy hồn.
Dưới sự phỏng đoán của mọi người, bên trong chỉ có Dạ Huyền và Chu Ấu Vi, vậy chắc chắn dị tượng xuất phát từ Chu Ấu Vi.
Chỉ là hoàng thể sao có thể dẫn tới tử khí chín vạn dặm kinh khủng như vậy?
Thậm chí mấy vị lão tổ cũng kinh động.
Lúc này Giang Tĩnh nghĩ đến cái gì đó, nhanh chóng nói.
- Đúng rồi… Ngô Kính Sơn sư huynh vừa kiểm tra Ấu Vi bị tẩu hỏa nhập ma, phát hiện Ấu Vi là một thể song hồn, không chỉ có một loại thể phách.
Lời vừa nói ra khiến tất cả mọi người kinh ngạc.
- Một thể song hồn? Một người còn có hai thể phách?
Giang Tĩnh gật đầu.
- Đúng là như vậy!
- Nếu thật sự như thế, vậy dị tượng kia chắc chắn là do Ấu Vi dẫn tới rồi.
— Hết chương —