Vạn Cổ Đế Tế
Chương 8: Một quyền thuất sát, nguy cơ tiềm ẩn
Trong Huyền Băng Động, Chu Ấu Vi nhờ Băng Hỏa Huyền Đan mà triệt để kích hoạt một thân song hồn, Huyền Băng Chi Thể và Liệt Dương Chi Thể đan chéo vào nhau, đạt đến thần thể!
Thể phách của tu sĩ bình thường chia làm phàm thể, bá thể, hoàng thể, thần thể, thánh thể.
Huyền Băng Chi Thể của Chu Ấu Vi vốn thuộc về hoàng thể. Nhưng chỉ như vậy, Chu Ấu Vi đã trở thành một trong những thiên kiêu cao quý của Liệt Thiên Thượng Quốc.
Bây giờ lại kích phát Liệt Dương Chi Thể, làm cho song thể đi vào giai đoạn thần thể, Chu Ấu Vi càng trở nên mạnh mẽ hơn!
Mà tất cả những điều này đều nhờ Dạ Huyền xuất thủ trợ giúp. Giờ khắc này, Chu Ấu Vi phá vỡ ràng buộc, bước vào Vương Hầu cảnh!
Phải biết Chu Ấu Vi mới vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi này đã trở thành Vương Hầu tuyệt đối là đệ tử có thiên tư nhất trong vạn năm nay của Hoàng Cực Tiên Tông!
Rầm rầm rầm…
Kèm theo sự đột phá của Chu Ấu Vi là một mặt trời và một mặt trăng mọc lên, chiếm hết cả bầu trời, trực tiếp phân trời cao thành hai mảnh!
Dị tượng thế này khiến cho tử khí vừa rồi bị xua tan, khiến trên dưới Hoàng Cực Tiên Tông sôi trào.
- Còn có cả dị tượng?
- Nghe nói dị tượng này là do Thánh Nữ tạo nên!
- Không hổ là Thánh Nữ, thiên tư siêu phàm, lại còn là đệ nhất mỹ nhân của Liệt Thiên Thượng Quốc, đúng là nữ thần trong lòng ta!
- Đáng tiếc Thánh Nữ lại thành hôn với kẻ bỏ đi kia, haiz…
- Mẹ kiếp, lúc này ngươi còn nhắc đến tên kia đúng là phá hết cảnh đẹp!
…
Dạ Huyền tới tổ miếu của Hoàng Cực Tiên Tông cũng thấy dị tượng, tất cả đều như hắn dự đoán. Về phần đám đệ tử kia châm chọc, hắn không để trong lòng mà âm thầm suy tư.
- Tuy ta đã thức tỉnh đạo thể, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là trăng dưới nước, căn cơ còn chưa được đúc, còn cần từ từ tu luyện mới có thể. Trước mắt ta cần phải tự bảo vệ mình.
Hắn trở lại bản thể, mặc dù bản thể của hắn là đạo thể, nhưng chung quy không có tu vi.
Mà bởi vì hồn lực đã ngủ say chín ngàn năm nên suy yếu, lúc trước ra oai với Triệu Ngọc Long, sau đó lại khống chế Lỗ Thừa Đức nên tiêu hao không ít hồn lực, bây giờ không thể tùy ý sử dụng.
Hắn cần giữ một ít ngoại lực bên cạnh mới được. May mắn nơi đây là Hoàng Cực Tiên Tông, là một nơi hết sức quen thuộc với Dạ Huyền.
Quen thuộc không phải vì hắn ở rể ở Hoàng Cực Tiên Tông, mà bởi vì tổ sư Liệt Thiên Đại Đế của Hoàng Cực Tiên Tông là do chính Dạ Huyền đích thân dạy dỗ…
Liệt Thiên Tổ Miếu ở sau núi Hoàng Cực Phong, không có cấm kỵ gì, cho phép mỗi một đệ tử đều có thể tới bái lạy. Mỗi ngày đều có đệ tử phụ trách quét dọn, không để một hạt bụi nhiễm trên linh bài.
Dạ Huyền đi tới trước tổ miếu, mấy tên đệ tử quét dọn đều ngửa mặt lên trời, nhìn chằm chằm dị tượng, rỉ tai thì thầm bàn tán, dường như không chú ý tới sự xuất hiện của Dạ Huyền.
Thấy thế, Dạ Huyền cũng mừng thanh nhàn, nhanh chóng đi vào trong miếu.
- Đứng lại!
Nhưng vẫn có người thoáng nhận ra Dạ Huyền, trầm giọng quát.
Đây là một đệ tử có bộ dạng hung ác, khi nhìn thấy Dạ Huyền, hắn hơi ngẩn người rồi lộ ra vẻ mặt châm biếm, nói.
- Ta tưởng ai, hóa ra là Dạ Huyền cô gia đại danh đỉnh đỉnh, không biết tới tổ miếu làm gì? Muốn ăn tro sao?
Mấy tên đệ tử khác cũng không ngừng châm biếm.
- Kẻ bỏ đi này lại chạy tới tổ miếu. Cũng không biết có phúc khí gì mà được Thánh Nữ coi trọng. Thánh Nữ lợi hại như vậy, có thể dẫn động dị tượng, thế mà phải gả cho một đồ bỏ đi, đúng là ông trời mù mắt rồi!
Mấy tên đệ tử liên tục châm biếm, nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự đố kỵ trong mắt bọn hắn.
Thánh Nữ Chu Ấu Vi chính là thần nữ trong lòng vô số người, một đóa hoa nhài cắm trên bãi phân trâu Dạ Huyền này đúng là khiến người ta căm phẫn.
Dạ Huyền quét mắt nhìn mấy tên đệ tử này một cái, bình thản nói.
- Nương tử của ta coi trọng ta là vì nàng có mắt nhìn, đám phàm phu tục tử như các ngươi thì hiểu cái gì?
- Hả?
Đám người kia trợn to mắt, không tin nổi nhìn Dạ Huyền.
- Tên này lại nói được câu hoàn chỉnh?
Tên đệ tử hung hãn kia cũng kinh ngạc nhìn Dạ Huyền.
Dạ Huyền không để ý tới mấy người này mà cất bước đi vào Liệt Thiên Tổ Miếu.
- Ai cho ngươi đi?
Mấy tên đệ tử cảm thấy thú vị, thấy Dạ Huyền muốn đi thì nghiêng người ngăn hắn lại.
Dạ Huyền đút tay vào túi, giậm chân nhìn đám người trước mặt.
- Còn có chuyện gì sao?
Đối với đám người này, Dạ Huyền không quan tâm, nhưng nếu tự tìm cái chết, hắn sẽ thuận tay đáp ứng.
- Ngươi muốn vào tổ miếu? Nhưng tổ miếu lại là nơi loại người như ngươi có thể vào sao, trừ khi… ngươi quỳ xuống đất sủa như chó!
Mấy tên đệ tử ngăn Dạ Huyền lại, lộ ra nụ cười thâm độc. Kẻ bỏ đi này đã khôi phục thần trí, không ra oai một chút trong lòng bọn hắn sẽ khó chịu.
Dạ Huyền hơi híp mắt, sắc mặt lạnh lùng nhàn nhạt nói.
- Nếu ta không làm?
- Không?
Mấy người kia ngẩn ra, không ngờ Dạ Huyền lại cãi lời. Nhưng chốc lát, tên đệ tử hung hãn kia lại cười dữ tợn.
- Vậy chết đi cho ta!
Hắn đột nhiên đánh về phía Dạ Huyền, tốc độ nhanh như mãnh hổ hạ sơn!
- Mãnh Hổ Tham Trảo.
Mấy tên đệ tử hơi kinh hãi, vội vàng nhắc nhở.
- Tần Lực, đừng giết hắn, hắn không có tu vi!
Tần Lực đang xuất thủ hung hãn nghe thấy thì nhất thời giảm tốc độ, nhưng hắn vẫn không dừng lại mà phóng về phía Dạ Huyền, hung ác nói.
- Nói năng lỗ mãng, cần phải dạy cho hắn một bài học!
Ầm!
Nhưng sau một khắc, Tần Lực bay ra ngoài. Hắn nện vào tấm bia đá, tấm bia sụp đổ!
- Ngươi…
Tần Lực trừng mắt, không dám tin nhìn về phía Dạ Huyền, chưa nói được chữ thứ hai đã hôn mê.
Dạ Huyền thu hồi nắm đấm, bĩu môi nói.
- Phí lời.
- Mẹ nó!
Đám đệ tử còn lại sững sờ.
Dạ Huyền ngẩng đầu nhìn về phía bọn hắn, ánh mắt lạnh lùng. Sắc mặt đám đệ tử kia nhất thời trắng bệch, lùi lại, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
Tần Lực không đánh được kẻ bỏ đi Dạ Huyền? Chuyện này là thế nào?
- Quỳ xuống, sủa.
Dạ Huyền nói.
Sắc mặt mấy tên đệ tử kia thay đổi, vô cùng khó coi.
- Dạ Huyền, ngươi đừng quá đáng. Chúng ta là người của sư huynh Trương Thiên Lâm đầu bảng ngoại tông.
Một trong số đó nói.
Ầm!
Vừa nói xong thì mọi người chỉ thấy hoa mắt, ngay sau đó hắn bay ra ngoài, kết cục giống Tần Lực.
- Ngươi!
Hai gã đệ tử còn lại câm như hến, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ. Đây thật sự là Dạ Huyền?
- Ta không muốn nói lần thứ hai.
Thần sắc Dạ Huyền đạm mạc, uy lực kinh khủng trong mắt tản ra!
Hai gã kia hoảng sợ không gì diễn tả được, không khống chế nổi mà quỳ xuống đất.
- Ta sủa, ta sủa!
Giờ khắc này, hai gã kia đã vô cùng hoảng sợ, cũng không lo tới thể diện mà liên tục kêu gâu gâu.
Cảnh tượng rất nực cười xảy ra.
- Ngoan lắm.
Trên mặt Dạ Huyền nở ra nụ cười vô hại, sau đó đi vào trong tổ miếu.
Mãi đến khi Dạ Huyền đi vào được một lúc lâu thì hai gã kia mới dám dừng lại, sắc mặt tái nhợt.
- Người vừa rồi thực sự là Dạ Huyền? Tần Lực và Vương Tiêu đều là Thông Huyền ngũ trọng, thế mà không địch lại một quyền của hắn?
- Chắc chắn không phải, đây nhất định là kẻ giả mạo!
- Ai lại còn giả mạo kẻ bỏ đi này?
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời rơi vào trầm mặc.
- Chuyện này nên thông báo cho Trương sư huynh đi.
Cuối cùng hai người hạ quyết tâm, dẫn Tần Lực và Vương Tiêu quay về bẩm báo với Trương sư huynh.
Bọn hắn đều là đệ tử ngoại tông bình thường, nhưng có chỗ dựa là Trương Thiên Lâm, Thông Huyền cửu trọng. Khoảng cách tới Thần Môn cảnh chỉ còn một bước, một khi đột phá sẽ tiến vào nội tông.
Đệ tử nội tông nắm đại quyền sinh sát với đám đệ tử ngoại tông bọn hắn!
Dạ Huyền này thật sự quá bất thường, bọn hắn hoàn toàn không phải đối thủ. Nghĩ tới vừa rồi bị sỉ nhục mà cơn giận lại nổi lên.
Tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!
Thể phách của tu sĩ bình thường chia làm phàm thể, bá thể, hoàng thể, thần thể, thánh thể.
Huyền Băng Chi Thể của Chu Ấu Vi vốn thuộc về hoàng thể. Nhưng chỉ như vậy, Chu Ấu Vi đã trở thành một trong những thiên kiêu cao quý của Liệt Thiên Thượng Quốc.
Bây giờ lại kích phát Liệt Dương Chi Thể, làm cho song thể đi vào giai đoạn thần thể, Chu Ấu Vi càng trở nên mạnh mẽ hơn!
Mà tất cả những điều này đều nhờ Dạ Huyền xuất thủ trợ giúp. Giờ khắc này, Chu Ấu Vi phá vỡ ràng buộc, bước vào Vương Hầu cảnh!
Phải biết Chu Ấu Vi mới vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi này đã trở thành Vương Hầu tuyệt đối là đệ tử có thiên tư nhất trong vạn năm nay của Hoàng Cực Tiên Tông!
Rầm rầm rầm…
Kèm theo sự đột phá của Chu Ấu Vi là một mặt trời và một mặt trăng mọc lên, chiếm hết cả bầu trời, trực tiếp phân trời cao thành hai mảnh!
Dị tượng thế này khiến cho tử khí vừa rồi bị xua tan, khiến trên dưới Hoàng Cực Tiên Tông sôi trào.
- Còn có cả dị tượng?
- Nghe nói dị tượng này là do Thánh Nữ tạo nên!
- Không hổ là Thánh Nữ, thiên tư siêu phàm, lại còn là đệ nhất mỹ nhân của Liệt Thiên Thượng Quốc, đúng là nữ thần trong lòng ta!
- Đáng tiếc Thánh Nữ lại thành hôn với kẻ bỏ đi kia, haiz…
- Mẹ kiếp, lúc này ngươi còn nhắc đến tên kia đúng là phá hết cảnh đẹp!
…
Dạ Huyền tới tổ miếu của Hoàng Cực Tiên Tông cũng thấy dị tượng, tất cả đều như hắn dự đoán. Về phần đám đệ tử kia châm chọc, hắn không để trong lòng mà âm thầm suy tư.
- Tuy ta đã thức tỉnh đạo thể, nhưng chung quy lại vẫn chỉ là trăng dưới nước, căn cơ còn chưa được đúc, còn cần từ từ tu luyện mới có thể. Trước mắt ta cần phải tự bảo vệ mình.
Hắn trở lại bản thể, mặc dù bản thể của hắn là đạo thể, nhưng chung quy không có tu vi.
Mà bởi vì hồn lực đã ngủ say chín ngàn năm nên suy yếu, lúc trước ra oai với Triệu Ngọc Long, sau đó lại khống chế Lỗ Thừa Đức nên tiêu hao không ít hồn lực, bây giờ không thể tùy ý sử dụng.
Hắn cần giữ một ít ngoại lực bên cạnh mới được. May mắn nơi đây là Hoàng Cực Tiên Tông, là một nơi hết sức quen thuộc với Dạ Huyền.
Quen thuộc không phải vì hắn ở rể ở Hoàng Cực Tiên Tông, mà bởi vì tổ sư Liệt Thiên Đại Đế của Hoàng Cực Tiên Tông là do chính Dạ Huyền đích thân dạy dỗ…
Liệt Thiên Tổ Miếu ở sau núi Hoàng Cực Phong, không có cấm kỵ gì, cho phép mỗi một đệ tử đều có thể tới bái lạy. Mỗi ngày đều có đệ tử phụ trách quét dọn, không để một hạt bụi nhiễm trên linh bài.
Dạ Huyền đi tới trước tổ miếu, mấy tên đệ tử quét dọn đều ngửa mặt lên trời, nhìn chằm chằm dị tượng, rỉ tai thì thầm bàn tán, dường như không chú ý tới sự xuất hiện của Dạ Huyền.
Thấy thế, Dạ Huyền cũng mừng thanh nhàn, nhanh chóng đi vào trong miếu.
- Đứng lại!
Nhưng vẫn có người thoáng nhận ra Dạ Huyền, trầm giọng quát.
Đây là một đệ tử có bộ dạng hung ác, khi nhìn thấy Dạ Huyền, hắn hơi ngẩn người rồi lộ ra vẻ mặt châm biếm, nói.
- Ta tưởng ai, hóa ra là Dạ Huyền cô gia đại danh đỉnh đỉnh, không biết tới tổ miếu làm gì? Muốn ăn tro sao?
Mấy tên đệ tử khác cũng không ngừng châm biếm.
- Kẻ bỏ đi này lại chạy tới tổ miếu. Cũng không biết có phúc khí gì mà được Thánh Nữ coi trọng. Thánh Nữ lợi hại như vậy, có thể dẫn động dị tượng, thế mà phải gả cho một đồ bỏ đi, đúng là ông trời mù mắt rồi!
Mấy tên đệ tử liên tục châm biếm, nhưng ai cũng có thể nhìn ra sự đố kỵ trong mắt bọn hắn.
Thánh Nữ Chu Ấu Vi chính là thần nữ trong lòng vô số người, một đóa hoa nhài cắm trên bãi phân trâu Dạ Huyền này đúng là khiến người ta căm phẫn.
Dạ Huyền quét mắt nhìn mấy tên đệ tử này một cái, bình thản nói.
- Nương tử của ta coi trọng ta là vì nàng có mắt nhìn, đám phàm phu tục tử như các ngươi thì hiểu cái gì?
- Hả?
Đám người kia trợn to mắt, không tin nổi nhìn Dạ Huyền.
- Tên này lại nói được câu hoàn chỉnh?
Tên đệ tử hung hãn kia cũng kinh ngạc nhìn Dạ Huyền.
Dạ Huyền không để ý tới mấy người này mà cất bước đi vào Liệt Thiên Tổ Miếu.
- Ai cho ngươi đi?
Mấy tên đệ tử cảm thấy thú vị, thấy Dạ Huyền muốn đi thì nghiêng người ngăn hắn lại.
Dạ Huyền đút tay vào túi, giậm chân nhìn đám người trước mặt.
- Còn có chuyện gì sao?
Đối với đám người này, Dạ Huyền không quan tâm, nhưng nếu tự tìm cái chết, hắn sẽ thuận tay đáp ứng.
- Ngươi muốn vào tổ miếu? Nhưng tổ miếu lại là nơi loại người như ngươi có thể vào sao, trừ khi… ngươi quỳ xuống đất sủa như chó!
Mấy tên đệ tử ngăn Dạ Huyền lại, lộ ra nụ cười thâm độc. Kẻ bỏ đi này đã khôi phục thần trí, không ra oai một chút trong lòng bọn hắn sẽ khó chịu.
Dạ Huyền hơi híp mắt, sắc mặt lạnh lùng nhàn nhạt nói.
- Nếu ta không làm?
- Không?
Mấy người kia ngẩn ra, không ngờ Dạ Huyền lại cãi lời. Nhưng chốc lát, tên đệ tử hung hãn kia lại cười dữ tợn.
- Vậy chết đi cho ta!
Hắn đột nhiên đánh về phía Dạ Huyền, tốc độ nhanh như mãnh hổ hạ sơn!
- Mãnh Hổ Tham Trảo.
Mấy tên đệ tử hơi kinh hãi, vội vàng nhắc nhở.
- Tần Lực, đừng giết hắn, hắn không có tu vi!
Tần Lực đang xuất thủ hung hãn nghe thấy thì nhất thời giảm tốc độ, nhưng hắn vẫn không dừng lại mà phóng về phía Dạ Huyền, hung ác nói.
- Nói năng lỗ mãng, cần phải dạy cho hắn một bài học!
Ầm!
Nhưng sau một khắc, Tần Lực bay ra ngoài. Hắn nện vào tấm bia đá, tấm bia sụp đổ!
- Ngươi…
Tần Lực trừng mắt, không dám tin nhìn về phía Dạ Huyền, chưa nói được chữ thứ hai đã hôn mê.
Dạ Huyền thu hồi nắm đấm, bĩu môi nói.
- Phí lời.
- Mẹ nó!
Đám đệ tử còn lại sững sờ.
Dạ Huyền ngẩng đầu nhìn về phía bọn hắn, ánh mắt lạnh lùng. Sắc mặt đám đệ tử kia nhất thời trắng bệch, lùi lại, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
Tần Lực không đánh được kẻ bỏ đi Dạ Huyền? Chuyện này là thế nào?
- Quỳ xuống, sủa.
Dạ Huyền nói.
Sắc mặt mấy tên đệ tử kia thay đổi, vô cùng khó coi.
- Dạ Huyền, ngươi đừng quá đáng. Chúng ta là người của sư huynh Trương Thiên Lâm đầu bảng ngoại tông.
Một trong số đó nói.
Ầm!
Vừa nói xong thì mọi người chỉ thấy hoa mắt, ngay sau đó hắn bay ra ngoài, kết cục giống Tần Lực.
- Ngươi!
Hai gã đệ tử còn lại câm như hến, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ. Đây thật sự là Dạ Huyền?
- Ta không muốn nói lần thứ hai.
Thần sắc Dạ Huyền đạm mạc, uy lực kinh khủng trong mắt tản ra!
Hai gã kia hoảng sợ không gì diễn tả được, không khống chế nổi mà quỳ xuống đất.
- Ta sủa, ta sủa!
Giờ khắc này, hai gã kia đã vô cùng hoảng sợ, cũng không lo tới thể diện mà liên tục kêu gâu gâu.
Cảnh tượng rất nực cười xảy ra.
- Ngoan lắm.
Trên mặt Dạ Huyền nở ra nụ cười vô hại, sau đó đi vào trong tổ miếu.
Mãi đến khi Dạ Huyền đi vào được một lúc lâu thì hai gã kia mới dám dừng lại, sắc mặt tái nhợt.
- Người vừa rồi thực sự là Dạ Huyền? Tần Lực và Vương Tiêu đều là Thông Huyền ngũ trọng, thế mà không địch lại một quyền của hắn?
- Chắc chắn không phải, đây nhất định là kẻ giả mạo!
- Ai lại còn giả mạo kẻ bỏ đi này?
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lúc nhất thời rơi vào trầm mặc.
- Chuyện này nên thông báo cho Trương sư huynh đi.
Cuối cùng hai người hạ quyết tâm, dẫn Tần Lực và Vương Tiêu quay về bẩm báo với Trương sư huynh.
Bọn hắn đều là đệ tử ngoại tông bình thường, nhưng có chỗ dựa là Trương Thiên Lâm, Thông Huyền cửu trọng. Khoảng cách tới Thần Môn cảnh chỉ còn một bước, một khi đột phá sẽ tiến vào nội tông.
Đệ tử nội tông nắm đại quyền sinh sát với đám đệ tử ngoại tông bọn hắn!
Dạ Huyền này thật sự quá bất thường, bọn hắn hoàn toàn không phải đối thủ. Nghĩ tới vừa rồi bị sỉ nhục mà cơn giận lại nổi lên.
Tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ!
— Hết chương —