Vì Yêu Hóa Linh Miêu/ Chương 1: Ngày Hạnh Phúc Hóa Thành Tang Thương
Mục lục
16.5px
Vì Yêu Hóa Linh Miêu

Chương 1: Ngày Hạnh Phúc Hóa Thành Tang Thương

Nghe tin Lương Vĩnh Trạch gặp chuyện, tôi đang nằm trên giường siêu âm. Bác sĩ vừa cười vừa bảo tôi chụp một tấm ảnh, mang về cho bố đứa bé xem.
Thế nhưng ngay lúc ấy, mẹ của Lương Vĩnh Trạch hớt hải xông vào phòng khám, vừa khóc vừa hét:
“Vĩnh Trạch chết rồi!”
Một giây trước tôi còn chìm trong hạnh phúc, giây sau trời đất như sụp đổ. Đến cả bác sĩ đang khám cho tôi cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Sau đó, tôi chẳng còn nhớ mình đã rời bệnh viện bằng cách nào. Chỉ nhớ mẹ của Lương Vĩnh Trạch khóc đến xé lòng.
Sợ bà khóc lóc trong bệnh viện sẽ ảnh hưởng đến mọi người, tôi cố nén đau, vừa an ủi bà, vừa gắng gượng lái xe đưa bà về.
Trên đường, chị gái của Lương Vĩnh Trạch là Lương Vĩnh Khiết gọi điện tới. Việc đầu tiên chị hỏi là tôi. Nghe nói tôi đang ở cạnh mẹ anh, chị lập tức cúp máy, chỉ nói đợi về nhà rồi bàn.
Vừa về đến nơi, chị gái và anh rể của Vĩnh Trạch cũng tất tả chạy tới. Trên mặt họ hiện rõ vẻ đau thương, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại có gì đó rất lạ.
Chị gái anh còn chủ động nói:
“Em đang mang thai, lại đau lòng thế này. Bọn chị còn nhiều việc phải lo, e rằng không chăm sóc được em. Hay em về nhà bố mẹ đẻ ở trước đi, chị đưa em về.”
Lúc ấy đầu óc tôi vẫn còn quay cuồng, như bị rút sạch linh hồn. Tôi lắc đầu, nói không cần chị đưa, tôi tự lái xe đến gặp Lương Vĩnh Trạch.
Nghe nói anh chết ngay tại chỗ...
Nhưng dù thế nào, tôi cũng phải nhìn anh lần cuối.
Lương Vĩnh Khiết vội ngăn lại.
Chị nói hiện trường quá đẫm máu, không thích hợp để một thai phụ như tôi nhìn thấy. Chị còn dặn đi dặn lại, tuyệt đối đừng quay về căn hộ tôi và Vĩnh Trạch đang ở, cứ về nhà bố mẹ đẻ nghỉ ngơi, có người chăm sóc. Mọi việc phía sau cứ giao cho chị, khi nào có thể gặp Vĩnh Trạch, chị sẽ gọi cho tôi.
Tôi và Vĩnh Trạch sống chung đã hơn một năm. Anh có một căn hộ gần công ty nên hai đứa vẫn ở đó.
Khi ấy tôi vẫn chưa hiểu ý của Lương Vĩnh Khiết. Tôi còn không ngừng dặn chị nhớ chăm sóc mẹ anh, đừng để bà quá kích động. Nếu tôi có thể đến gặp Vĩnh Trạch, nhất định phải báo cho tôi biết.
Tôi cố chống đỡ tinh thần, bước thấp bước cao đi ra cửa.
Đúng lúc ấy, Lương Vĩnh Khiết gọi tôi lại. Chị bảo muốn đến căn hộ của Vĩnh Trạch lấy cho anh một bộ quần áo tử tế để thay, để anh ra đi trong chỉnh tề. Rồi chị đưa tay về phía tôi.
“Đưa chìa khóa cho chị.”
Toàn thân tôi run lẩy bẩy. Nghĩ đến Vĩnh Trạch là người luôn rất chú trọng vẻ ngoài, đúng là nên thay cho anh bộ quần áo đẹp.
Tôi còn định nói sẽ tự về lấy, vì tôi biết anh thích mặc bộ nào.
“Chị là chị ruột của nó, chị hiểu nó hơn em.”
“Em đừng đi nữa, nhìn thấy chỉ càng đau lòng, không tốt cho đứa bé.”
Lương Vĩnh Khiết vẫn kiên quyết chìa tay.
Nghe cũng có lý. Tôi bèn đưa chìa khóa cho chị.
Thấy tay tôi run dữ dội, chị lo trạng thái của tôi không ổn, liền đưa lại chìa khóa cho chồng mình rồi nhất quyết tự lái xe đưa tôi về.
Ngay cả chìa khóa xe, tôi cũng giao luôn cho chị.
Nhưng vừa kéo cửa xe...
Một con mèo đen không biết từ đâu lao vụt tới. Nó ôm chặt lấy bắp chân tôi bằng hai chân trước, chiếc đuôi dài đen nhánh cũng quấn lấy chân tôi. Đôi mắt màu hổ phách tròn xoe nhìn chằm chằm vào tôi, đầu hơi nghiêng sang một bên, trông như đang mỉm cười.
Đó chính là Than Đầu...Con mèo đen mà trước đây Lương Vĩnh Trạch nhặt về.
Hôm ấy trời mưa, tôi tăng ca đến hơn mười giờ tối.
Anh đến đón tôi, cười tít mắt bảo có món quà bất ngờ. Rồi anh thò tay vào túi áo, lấy ra một chú mèo con chỉ to bằng bàn tay. Cả người nó ướt sũng, bẩn thỉu, còn được bọc kín trong từng lớp khăn giấy.
Anh cười bảo lúc đứng đợi tôi dưới lầu thì nghe tiếng mèo kêu.
Con mèo đen như cục than, anh phải bật đèn pin mới tìm thấy, nên đặt tên nó là Than Đầu.
Tháng trước, sau khi tôi phát hiện mình mang thai, Lương Vĩnh Khiết nói phụ nữ có thai nuôi mèo không tốt. Chị nhất quyết mang Than Đầu về nhà mẹ nuôi giúp.
Không ngờ sau đó lại bảo nó chạy mất.
Vĩnh Trạch còn đặc biệt mua thức ăn hộp cho mèo, liên tục đi tìm mấy đêm liền mà vẫn không thấy. Anh buồn bã mãi, cứ trách mình không nên gửi nó sang nhà mẹ.
Lúc làm đồ chơi điêu khắc bằng gỗ, anh còn khắc riêng một bức tượng nhỏ hình Than Đầu.
Giờ nhìn Than Đầu ôm lấy chân mình, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Phải chăng...nó đã biết chuyện gì, nên mới tự tìm đường quay về?
Tôi cúi xuống bế nó lên.
Ở ngoài gần một tháng, bộ lông của nó vẫn bóng mượt như cũ.
Chỉ là khi tôi ôm nó, ánh mắt của Lương Vĩnh Khiết thoáng hiện vẻ kỳ lạ. Nhưng chị cũng không ngăn tôi.
Than Đầu rất ngoan. Nằm trong lòng tôi, nó không hề quẫy đạp, thỉnh thoảng còn cọ đầu vào người tôi.
Đi ngang qua cổng một trường mầm non, đúng lúc các bé đang tập thể dục. Từng đứa nhỏ nhảy nhót tung tăng, đáng yêu vô cùng.
Từ khi biết tôi mang thai, Lương Vĩnh Trạch vui đến phát ngốc. Chỉ trong một đêm, anh nghĩ từ chuyện con là trai hay gái, đặt tên gì... Rồi lại nghĩ sẽ học mẫu giáo ở đâu, tiểu học trường nào. Sau này thi vào Thanh Hoa hay Bắc Đại thì tốt hơn...
Hôm sau anh sốt ruột kéo tôi đi đăng ký kết hôn.
Vì thai của tôi chưa ổn nên đành hoãn lại.
Thế là anh lập tức thanh toán toàn bộ tiền mua một căn hộ thuộc khu học chánh đắt nhất địa phương.
Giờ nhìn đám trẻ tung tăng trước mắt, tôi đưa tay vuốt bụng.
Mãi đến lúc ấy tôi mới thật sự nhận ra...
Bố của con tôi...không còn nữa.
Từng cơn buồn nôn dâng lên.
Tôi chẳng biết là nghén hay say xe. Đầu đau như búa bổ, dạ dày thì quặn thắt, lồng ngực như bị thứ gì đè nặng.
Lương Vĩnh Khiết dừng xe. Tôi xuống xe, vịn vào thùng rác rất lâu mà vẫn không nôn nổi.
Than Đầu cũng nhảy xuống theo. Nó đứng bên bồn cây cạnh thùng rác, liên tục quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Chiếc đuôi dài thi thoảng lại khẽ quét qua tay tôi.
Nôn khan đến mềm nhũn cả người, tôi mới lên xe lại.
Than Đầu lập tức bò lên vai tôi, giơ một chân trước lên, như đang nhẹ nhàng vỗ lưng giúp tôi.
Suốt dọc đường, tôi cứ nôn khan như thế.
Đến cửa nhà bố mẹ, Lương Vĩnh Khiết còn chào hỏi họ, nói đã đưa tôi về an toàn, nhờ hai người chăm sóc tôi rồi vội vã rời đi.
Chị đến vội, đi cũng vội. Giọng nói từ đầu đến cuối đều cứng nhắc.
Bố mẹ tôi hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Hai người liên tục hỏi có phải tôi cãi nhau với Lương Vĩnh Trạch không.
Bố tôi còn cười:
“Chắc con lại mắng thằng Vĩnh Trạch rồi. Tính nó hiền như thế cơ mà.”
Nhìn thấy Than Đầu, ông còn vui mừng:
“Ồ! Cuối cùng cũng tìm được nó rồi!”
“Người mang thai không nên bế mèo chó đâu.”
Mẹ tôi đưa tay định đón Than Đầu.
Con mèo vốn đang ngoan ngoãn nằm trong lòng tôi lập tức tự nhảy xuống đất.
Thấy tâm trạng tôi không ổn, bố liền mở cho tôi xem bản thiết kế phòng em bé trong căn hộ học khu. Ông cười nói:
“Cứ trang trí thế này trước. Sau này cháu ngoại đi học rồi, bố sẽ sửa cái giá đồ chơi bên cạnh thành bàn học với giá sách nhỏ.”
Ông còn bảo tay nghề làm khuôn của Lương Vĩnh Trạch rất giỏi. Đến lúc ấy, hai người sẽ cùng nhau làm cho cháu một chiếc cầu trượt ngoài ban công.
Ông đưa luôn bản phối cảnh trên máy tính bảng cho tôi xem. Rồi cười nói:
“Thiết kế cho khách VIP nhất bố cũng chưa từng chăm chút thế này đâu.”
Tôi biết bố đang cố làm tôi vui.
Nhưng nhìn căn phòng em bé ấm áp trên màn hình...
Nhìn nụ cười hiền hậu của bố...
Tôi lại nhớ đến những đêm gần đây, Vĩnh Trạch cứ cặm cụi làm đủ loại đồ chơi.
Anh nói đồ bán ngoài thị trường chất liệu không đảm bảo.
Đồ dành cho con gái nhỏ của anh...nhất định phải do chính tay anh làm.
Nhưng...anh không còn nữa...
Nỗi đau vốn tê dại bỗng trở nên sắc nhọn, giống như một chiếc gai cắm sâu trong lòng bàn tay.
Lúc còn mắc ở đó thì chẳng thấy đau.
Nhưng một khi bị rút mạnh ra...cơn đau nhói ấy lập tức xuyên thấu toàn thân.
Tôi lao vào lòng mẹ, bật khóc nức nở.
Còn Than Đầu cũng cất lên một tiếng kêu nghẹn ngào.
Nó chen sát bên tôi, khẽ giơ chân trước lên, nhẹ nhàng vỗ về tôi.

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục