Vì Yêu Hóa Linh Miêu/ Chương 2: Chiếc Chìa Khóa Bị Lấy Đi
Mục lục
16.5px
Vì Yêu Hóa Linh Miêu

Chương 2: Chiếc Chìa Khóa Bị Lấy Đi

Vừa thấy tôi bật khóc, bố mẹ lập tức luống cuống.
Tôi cũng không biết mình đã khóc bao lâu. Chỉ biết mẹ cứ liên tục hỏi tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi chỉ biết Lương Vĩnh Trạch đến công trường làm việc, sau đó xảy ra tai nạn lao động.
Anh vì cứu một người nào đó...mà mất mạng.
Bố tôi cũng làm trong ngành tương tự Lương Vĩnh Trạch nên vội gọi điện đến công ty anh để xác minh. Sau khi cúp máy, ông cũng chết lặng.
Mẹ ôm tôi không ngừng an ủi.
Đợi tôi khóc đến kiệt sức, bà định đưa tôi vào phòng nghỉ ngơi.
Nhưng vừa mở cửa phòng, bên trong đều là những món đồ bà đã chuẩn bị cho đám cưới của tôi.
Sợ tôi nhìn cảnh mà đau lòng hơn, mẹ đành để tôi nằm trên ghế sofa, còn bà và bố nhỏ giọng bàn bạc xem nên làm thế nào.
Than Đầu vẫn luôn quanh quẩn bên tôi.
Có lẽ nó biết tôi đang đau khổ. Lại sợ đến quá gần sẽ ảnh hưởng đến đứa bé, nên chỉ ngoan ngoãn nằm trên đùi tôi, ngẩng đôi mắt màu hổ phách nhìn tôi.
Trước đây nó vốn rất ngoan, không quậy phá, không cào xé đồ đạc. Nhiều khi tôi tìm không thấy thứ gì, nó còn chạy đi tha đến tận tay.
Lương Vĩnh Trạch từng cười nói:
“Nó đến để báo ân đấy.”
Giờ nó nằm trên đùi nhìn tôi như thế...lại khiến tôi nhớ đến những ngày sống cùng Vĩnh Trạch. Anh vẽ bản thiết kế, còn tôi chỉnh sửa bản thảo.
Có lúc cả hai đều mải mê làm việc.
Tôi gõ bàn phím đến mỏi tay, vô thức quay đầu sang.
Đúng lúc ấy, anh cũng ngẩng lên khỏi bản vẽ.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Dù chẳng nói gì, cũng chẳng nhất thiết phải mỉm cười... chỉ một ánh nhìn dịu dàng ấy thôi cũng đủ khiến lòng người bình yên.
Nhưng người luôn ngẩng đầu nhìn tôi mỗi khi tôi quay sang...đã không còn nữa. Chỉ còn Than Đầu.
Tôi ngồi dậy trên ghế sofa, ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cổ mềm mại.
Có phải nó cũng biết Vĩnh Trạch đã mất...nên mới đột nhiên quay về để ở bên tôi?
Cả người tôi vẫn mơ mơ màng màng. Khóc được một lúc lại bắt đầu nghén, sức khỏe càng lúc càng tệ. Không bao lâu sau, bụng tôi bắt đầu đau quặn, rồi ra máu.
Bố mẹ hoảng hốt lập tức đưa tôi đến bệnh viện.
Bác sĩ nói tôi có dấu hiệu dọa sảy thai, yêu cầu nhập viện theo dõi vài ngày. Đồng thời bảo người nhà mang toàn bộ kết quả khám trước đó đến để đối chiếu chỉ số progesterone và các xét nghiệm khác.
Mẹ ở lại bệnh viện chăm tôi. Bố quay về căn hộ tôi và Lương Vĩnh Trạch ở để lấy hồ sơ khám thai.
Lúc hỏi tôi xin chìa khóa...
Tôi mới chợt nhớ. Chìa khóa đã đưa cho Lương Vĩnh Khiết rồi.
Khi tôi kể lại chuyện ấy, mẹ vẫn chưa nghĩ nhiều. Bà bảo bố cứ sang nhà họ Lương lấy chìa khóa rồi đến căn hộ. Gia đình họ chắc đang bận lo hậu sự, mình đừng làm phiền quá.
Nhưng bố lại nhìn thẳng vào tôi.
“Con nói... chị gái của Vĩnh Trạch đã cầm chìa khóa căn hộ của hai đứa?”
Lúc ấy tôi nôn đến đầu óc mê man. Chỉ sợ giọt máu duy nhất của Lương Vĩnh Trạch trong bụng mình cũng không giữ nổi. Tôi chỉ biết gật đầu yếu ớt.
Bố liếc nhìn mẹ vài lần. Mẹ vốn còn chưa hiểu chuyện, nhưng dường như cũng chợt nhận ra điều gì. Bà bảo bố ra ngoài gọi điện cho Lương Vĩnh Khiết.
Đêm đó tôi nôn liên tục, uống nước cũng nôn, đến cuối cùng chỉ còn mật vàng và bọt trắng. Không biết giày vò bao lâu tôi mới thiếp đi.
Trong mơ...toàn là hình ảnh Lương Vĩnh Trạch ôm tôi cười ngây ngô.
Anh nói sau này con chào đời sẽ thế này...
Rồi sẽ thế kia...
Khi tỉnh lại lần nữa, trời vẫn chưa sáng.
Than Đầu vốn bị nhốt ở nhà bố mẹ tôi, không biết từ lúc nào đã nằm trên chiếc tủ đầu giường. Thấy tôi mở mắt, nó "meo meo" gọi mẹ tôi một tiếng.
Mẹ giật mình tỉnh giấc, lập tức hỏi:
“Con có muốn uống nước không? Có chỗ nào khó chịu không?”
Tôi nhìn trần nhà mờ xám. Cuối cùng cũng tỉnh táo lại sau cơn choáng váng, khàn giọng nói:
“Bộ vest màu xám bạc là bộ anh ấy thích nhất.”
“Đắt lắm... Mua hơn hai năm rồi, chỉ mặc đúng hai lần. Một lần là lúc được thăng chức. Một lần là hôm cầu hôn con.”
“Anh ấy còn nói... đợi con sinh em bé, anh sẽ mặc bộ đó đứng ngoài phòng sinh chờ... Để con vừa mở mắt đã thấy bố thật đẹp trai.”
Trong lúc tôi nói những lời ấy...Than Đầu đứng trên tủ đầu giường nghiêng đầu nhìn tôi, rồi nó nhẹ nhàng nhảy lên giường, dụi đầu vào lòng tôi.
Tôi biết...nó đang an ủi tôi.
Tôi vuốt đầu nó rồi nói với mẹ:
“Mẹ gọi giúp con cho chị ấy nhé. Hỏi chị ấy có tìm thấy bộ vest đó chưa.”
“Nó ở ngăn thứ hai trong tủ quần áo, phía trong cùng, còn bọc trong túi chống bụi.”
Tôi không dám tự gọi cho Lương Vĩnh Khiết nữa, sợ cả hai lại cùng khóc.
Mẹ nhìn tôi sững người, nước mắt lập tức trào ra. Bà nghẹn ngào nói:
“Nó là chị ruột của Vĩnh Trạch... chắc chắn biết mà.”
Giọng điệu của mẹ nghe rất lạ nhưng lúc ấy tôi không hiểu. Chỉ có Than Đầu khẽ rúc sâu hơn vào lòng tôi, còn giơ chiếc chân mềm mại vỗ nhẹ lên tay tôi.
Tôi ôm mèo nằm thêm một lúc.
Bác sĩ đến kiểm tra. Xác nhận thai tạm thời không có vấn đề nghiêm trọng, chỉ dặn tôi tốt nhất đừng tiếp xúc với chó mèo có lông.
Than Đầu như hiểu như không. Nó khẽ kêu một tiếng rồi nhảy lên bậu cửa sổ đứng im.
Tôi xin bác sĩ cho xuất viện. Tôi muốn đi gặp Lương Vĩnh Trạch.
Nghe vậy, Than Đầu trên bậu cửa cũng phát ra từng tiếng kêu nghẹn ngào.
Mẹ tôi thì hoàn toàn suy sụp.
Mặc cho tôi nói với bác sĩ rằng cha của đứa bé đã mất, thế nào tôi cũng phải gặp anh lần cuối. Bác sĩ chỉ khuyên tôi cảm xúc quá kích động sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.
Còn mẹ thì đứng quay mặt ra cửa sổ khóc nức nở, không hề giúp tôi nói một lời.
Đến cuối cùng, bác sĩ bảo bà nên khuyên tôi.
Mẹ mới quay lại, mời bác sĩ ra ngoài rồi khẽ hỏi:
“Con... có hiểu ý của nhà họ Lương không?”
Tôi nhìn mẹ.
“Ý gì cơ?”
“Con muốn đi gặp Vĩnh Trạch... còn có ý gì khác sao?”
Mẹ cười chua chát.
“Nó mất rồi. Chị gái nó, anh rể, bố mẹ nó đang đưa luật sư và người của công ty đi bàn chuyện bồi thường. Họ không nói với con đúng không?”
“Chìa khóa căn hộ của hai đứa, Lương Vĩnh Khiết giữ lại... là vì sợ con ở lì trong đó không chịu dọn đi.”
Mẹ dừng một chút rồi nói tiếp:
“Tối qua bố con đến lấy hồ sơ khám thai. Nó nhất quyết không chịu giao chìa khóa, còn nói cần gì thì nó tự đi lấy.”
“Đồ đạc của con, nó cũng sẽ dọn hết ra ngoài.”
“Ngay cả căn hộ học khu hai đứa vừa bắt đầu sửa sang... nhà họ Lương cũng muốn lấy lại.”
Mẹ nhìn tôi thật lâu, giọng rất nhẹ.
“Tiểu Ý à...Nếu Vĩnh Trạch còn sống, hai đứa kết hôn rồi, con và nhà họ Lương sẽ là người một nhà.”
“Nhưng giờ nó không còn nữa...Con với nhà họ Lương... cũng chẳng còn quan hệ gì.”
Trong lúc mẹ nói những lời ấy...
Than Đầu đứng trên bậu cửa liên tục kêu lên từng tiếng. Rồi nó lại nhảy xuống, chạy về phía tôi, bấu lấy cánh tay tôi, sốt ruột như muốn giải thích điều gì.
Có lẽ nó nghe thấy tên Lương Vĩnh Trạch nên mới kích động như vậy.
Tôi vuốt ve cổ nó, nhẹ nhàng trấn an.
Nghĩ lại vẻ mặt kỳ lạ của Lương Vĩnh Khiết hôm qua. Cuối cùng, tôi cũng hiểu.
Tôi và Lương Vĩnh Trạch yêu nhau nhiều năm, sống chung đã một năm.
Người nhà anh đều rất tốt với tôi. Ngoài việc chưa gọi bố mẹ, thì chị gái, anh rể của anh, tôi đều gọi theo cách anh gọi.
Anh bận công việc. Mỗi lần khám thai đều là mẹ anh đưa tôi đi. Chị gái anh còn mua nguyên một bộ mỹ phẩm dành cho bà bầu tặng tôi.
Sợ Than Đầu ảnh hưởng đến thai nhi nên còn chủ động đưa nó về nuôi.
Vậy mà chỉ trong chớp mắt...Lương Vĩnh Trạch vừa mất.
Tôi cũng không còn là người nhà của họ nữa.
Điều họ lo nhất...chính là tôi sẽ chiếm tài sản của anh.
Ngực tôi nghẹn cứng, khó thở.
Tôi nhìn mẹ.
“Những chuyện đó... bây giờ con không muốn nghĩ.”
“Có thể để con gặp anh ấy trước được không?”
Mẹ cười khổ, lắc đầu.
“Ngay cả bố con họ cũng không cho đến.”
“Mọi việc đều do Lương Vĩnh Khiết đứng ra. Nó bảo có những chuyện nói rõ từ đầu sẽ tốt hơn, sau này khỏi tranh chấp.”
“Con cứ yên tâm ở bệnh viện đi.”
Tôi thật sự không hiểu...vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Lương Vĩnh Trạch mới mất hôm qua. Ngay cả nhìn anh lần cuối...họ cũng không cho tôi.
Tôi siết chặt tay mẹ.
“Trong bụng con còn có con của anh ấy...”
“Anh ấy mong đứa bé này biết bao...”
Nhưng nhìn sự bất lực trong mắt mẹ...tôi lập tức hiểu ra.
Đứa bé này...đối với nhà họ Lương mới là điều phiền phức nhất.
Thu nhập của Lương Vĩnh Trạch rất khá, tài sản trong tay cũng không ít.
Vì thế ngay khi biết tôi mang thai, anh đã nóng lòng kéo tôi đi đăng ký kết hôn.
Khi ấy thai tôi chưa ổn, còn bị ra máu nên phải nhập viện mấy ngày.
Lương Vĩnh Khiết nói chuyện trọng đại như vậy nên chọn một ngày thật ý nghĩa. Ít nhất cũng phải đợi thai ổn định rồi hãy đăng ký.
Lương Vĩnh Trạch thấy cũng có lý nhưng anh hưng phấn đến mức không làm gì thì không chịu nổi. Thế là lập tức mua luôn căn hộ học khu ấy.
Trên hợp đồng mua bán nhà...có tên của cả hai chúng tôi. Còn ghi rõ mua để sau này cho con đi học.
Anh nói chờ giấy chứng nhận quyền sở hữu có rồi sẽ sang tên cho con, coi như món quà chào đời của con.
Chỉ tiếc...giấy chứng nhận vẫn chưa làm xong.
Nếu không có đứa bé trong bụng tôi...mọi tài sản của Lương Vĩnh Trạch sẽ chẳng liên quan gì đến tôi.
Điều nhà họ Lương sợ...chính là tôi sẽ dùng đứa bé để giành phần tài sản ấy.
Tôi nằm trên giường, ôm Than Đầu vào lòng, vuốt ve để nó thôi phát ra những tiếng rên khe khẽ.
Đột nhiên tôi thấy thương Lương Vĩnh Trạch vô cùng.
Anh mới mất chưa đầy một ngày. Việc đầu tiên Lương Vĩnh Khiết nghĩ đến lại là đề phòng tôi tranh giành tài sản. Chị bình tĩnh lấy lại chìa khóa nhà bằng một cái cớ hợp tình hợp lý. Đích thân đưa tôi về nhà bố mẹ một cách "an toàn", không cho tôi gặp anh lần cuối.
Thậm chí...còn không muốn giữ lại giọt máu cuối cùng của anh.
Có lẽ...người thật sự đau lòng vì anh lúc này...chỉ còn tôi. Và Than Đầu đang nằm trong vòng tay tôi.
Tôi cúi xuống nhìn Than Đầu, đối diện đôi mắt hổ phách của nó, rồi nói với mẹ:
“Con sẽ sinh đứa bé này. Và con... không lấy nhà họ Lương một đồng nào.”
Than Đầu như nghe hiểu lời tôi. Nó lập tức bật dậy, liên tục kêu những tiếng sắc và gấp gáp. Vừa lắc đầu, vừa nhìn tôi như đang ra sức phủ nhận quyết định ấy.
Nhưng...một con mèo thì biết gì chứ?
Nó đâu biết Lương Vĩnh Trạch mong chờ đứa bé này đến nhường nào. Nó đâu biết anh đã tự tay làm biết bao món đồ chơi.
Chỉ chưa đầy một tháng sau khi biết tôi mang thai...anh đã đóng xong chiếc ngựa gỗ và chiếc cũi em bé.
Nó cũng đâu biết...
Ngoài nó ra...có lẽ chỉ còn tôi và đứa bé này...sẽ mãi mãi nhớ rằng...
Trên đời từng có một người tên Lương Vĩnh Trạch.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục