Vì Yêu Hóa Linh Miêu/ Chương 4: Xé Bỏ Thỏa Thuận, Giành Lại Tất Cả
Mục lục
16.5px
Vì Yêu Hóa Linh Miêu

Chương 4: Xé Bỏ Thỏa Thuận, Giành Lại Tất Cả

Tôi không biết Than Đầu lấy chiếc chìa khóa này từ nhà họ Lương bằng cách nào.
Lúc này, nhìn đôi mắt của nó giống Lương Vĩnh Trạch đến lạ, tim tôi bỗng quặn lên từng cơn.
Có lẽ...Lương Vĩnh Trạch cũng không muốn tôi từ bỏ.
Cho nên anh mới để Than Đầu ngăn tôi ký vào bản thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế ấy.
Thật ra, người đã mất rồi, tranh giành những tài sản đó còn có ý nghĩa gì?
Lương Vĩnh Khiết hiểu rõ tính tôi sẽ không tranh. Cho nên cô ta mới dùng những thứ và những người tôi để tâm nhất để ép tôi.
Tôi đưa tay ôm Than Đầu vào lòng.
Nó khẽ vùng vẫy một chút, rồi từ từ áp đầu lên bụng tôi. Đôi chân mềm mại nhẹ nhàng, cẩn thận vuốt ve bụng tôi, miệng khe khẽ phát ra những tiếng nức nở.
Từ khi biết tôi mang thai, Lương Vĩnh Trạch cũng thường xuyên vuốt bụng tôi như thế, vừa vuốt vừa trò chuyện với con.
Giờ đây nhìn vào đôi mắt của Than Đầu...
Tôi luôn có cảm giác...nó chính là Lương Vĩnh Trạch.
“Cô Tiêu.”
Vị luật sư thấy tôi đã bình tĩnh lại liền lấy từ trong cặp ra ba bản thỏa thuận còn để trống.
“Ba bản đã có chữ ký của bên ủy quyền bị mèo của cô xé mất rồi. Nhưng chúng tôi vẫn còn bản dự phòng. Cô chỉ cần ký vào là được.”
Một tay tôi vuốt ve Than Đầu. Tay còn lại siết chặt chiếc chìa khóa, đầu ngón tay chậm rãi vuốt lên hình trái tim được khắc trên đó.
Đột nhiên tôi nhận ra...mình không thể tiếp tục suy sụp như thế nữa.
Nếu đã quyết định sinh đứa bé này...thì khi Lương Vĩnh Trạch không còn, tôi phải bảo vệ con.
Đồng thời bảo vệ cả những gì vốn thuộc về con.
Trong mắt Lương Vĩnh Khiết...tôi vẫn luôn là cô gái dịu dàng, mềm yếu, chỉ biết dựa dẫm vào Lương Vĩnh Trạch.
Ở trước mặt cô ta, trước mặt bố mẹ họ Lương...tôi luôn ngoan ngoãn, thuận theo mọi chuyện.
Cho nên...cô ta cho rằng tôi yếu đuối, dễ bắt nạt sao?
Đáng tiếc...cô ta không biết.
Tôi cũng có lúc rất cứng rắn.
Đã bắt tôi tự nguyện từ bỏ...thì chứng tỏ, những thứ đó vốn dĩ thuộc về phần mà tôi và con tôi có quyền được hưởng!
Tôi siết chặt chiếc chìa khóa, ngẩng đầu nhìn vị luật sư.
“Đứa bé này, tôi sẽ giữ.”
“Còn tài sản của Lương Vĩnh Trạch...tôi cũng sẽ không từ bỏ nữa.”
“Có chuyện gì, cứ để luật sư của anh liên hệ với luật sư của tôi.”
Vị luật sư không ngờ tôi lại đổi ý ngay phút cuối. Ông ta vội vàng khuyên nhủ, nói rằng tôi đang quá đau buồn vì cái chết của Lương Vĩnh Trạch, rằng con đường phía trước còn rất dài. Nếu không có đứa bé này...tôi vẫn có thể bắt đầu lại cuộc đời.
Tôi chỉ lặng lẽ vuốt chiếc chìa khóa, không buồn đáp lời.
Nhưng Than Đầu trong lòng tôi lại chậm rãi ngẩng đầu lên, nó nhìn tôi đầy đau xót. Trong cổ họng phát ra những tiếng "grừ” grừ" khe khẽ.
“Tôi đã nói rồi. Tôi sẽ không từ bỏ.
Tôi nắm chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay, nhìn thẳng vào vị luật sư.
“Phiền anh chuyển lời với Lương Vĩnh Khiết. Bảo cô ấy đừng tiếp tục bày mấy trò này nữa.”
Tôi nhìn ông ta rồi cười nhạt.
“Tôi không biết người thuê anh là Lương Vĩnh Khiết hay bố mẹ cô ấy.”
“Nhưng cũng phiền anh chuyển lời giúp.”
“Anh vừa khuyên tôi rằng sau này còn cả cuộc đời phía trước.”
“Thế sao những gia đình khác gặp chuyện này đều là nhà chồng cầm tiền cầu xin người mẹ giữ lại đứa bé.”
“Còn nhà họ Lương thì ngược lại?”
“Là vì Lương Vĩnh Khiết... đúng không?”
Tôi cười đầy mỉa mai.
“Nếu đứa bé trong bụng tôi không được sinh ra...:”
“Nhà họ Lương sẽ chỉ còn một mình Lương Vĩnh Khiết là con.”
“Tài sản của Lương Vĩnh Trạch cũng vậy...”
“Sau này tài sản của hai ông bà cũng vậy...”
“Cuối cùng chẳng phải đều thuộc về chị ta hay sao?”
Lương Vĩnh Khiết tưởng rằng tôi không hiểu gì, tưởng tôi chỉ là con thỏ trắng luôn được Lương Vĩnh Trạch che chở.
Nhưng tôi không phải.
Chỉ là trước đây...tôi thấy người đã mất rồi, còn tranh giành những thứ ấy để làm gì.
Đáng tiếc...cô ta quá nóng vội.
Thấy tôi mềm không được cứng cũng chẳng xong, vị luật sư chỉ biết bất lực rời đi.
Trước khi đi...tôi vẫn giữ lại ba bản thỏa thuận chưa ký.
Vừa tiễn ông ta xong, dạ dày tôi lại quặn lên từng cơn. Tôi vội đặt Than Đầu xuống, chạy vào nhà vệ sinh nôn đến tối tăm mặt mũi.
Mẹ đứng phía sau nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, bất lực thở dài.
“Con đúng là giống hệt mẹ hồi trẻ. Cứng đầu đến cùng.”
Nôn xong, tôi súc miệng rồi quay người lại.
Lần này, Than Đầu không chạy đến quấn lấy tôi như mọi khi. Nó chỉ đứng bên giường, lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi giơ chiếc chìa khóa trong tay lên, khẽ lắc lắc.
“Chúng ta về nhà.”
Mẹ lập tức giật mình. Bà vội ngăn tôi.
“Đừng làm bậy!”
“Muốn giữ đứa bé thì cứ ở bệnh viện điều trị cho tốt.”
Nhưng...tôi không thể không quay về.
Truyền dịch xong, tôi hỏi bác sĩ điều trị.
Ông nói tôi có thể ra ngoài đi lại một chút, miễn là không vận động mạnh.
Biết hoàn cảnh của tôi, ông còn dặn đi dặn lại:
“Cố gắng giữ bình tĩnh, đừng để cảm xúc kích động.”
“Tối nhất định phải quay lại bệnh viện.”
Suốt quãng đường...Than Đầu gần như không rời tôi nửa bước.
Trên xe, tôi gọi điện cho cấp trên của Lương Vĩnh Trạch.
Tai nạn xảy ra ở công trường, hậu sự cũng do công ty đứng ra lo liệu. Ông ấy nói cho tôi biết thi thể của anh hiện đang ở đâu.
Sợ tôi lái xe không an toàn, mẹ gọi taxi.
Than Đầu nằm cạnh tôi. Thỉnh thoảng lại đưa chân khều khều chiếc chìa khóa tôi đang cầm, khe khẽ kêu.
Tôi không hiểu nó muốn nói gì, chỉ biết vuốt đầu nó an ủi.
Đồng thời gọi cho bộ phận pháp chế của công ty mình, hỏi trong trường hợp này tôi nên làm gì.
Sau khi trao đổi, tôi xác định được ba điều.
Thứ nhất, những món quà Lương Vĩnh Trạch đã tặng tôi, chỉ cần chứng minh là quà tặng thì nhà họ Lương không có quyền đòi lại.
Thứ hai, phần di sản mà thai nhi trong bụng tôi được hưởng phải được giữ nguyên. Sau khi đứa bé chào đời và xác nhận quan hệ huyết thống với Lương Vĩnh Trạch, con sẽ được hưởng phần thừa kế của mình.
Thứ ba, căn hộ học khu trên hợp đồng mua bán đã ghi rõ mua cho con tương lai đi học, vì vậy quyền lợi của đứa bé đối với căn nhà ấy phải được bảo đảm.
Tôi lập tức làm giấy ủy quyền, nhờ bộ phận pháp chế cử luật sư đại diện thay tôi làm việc với nhà họ Lương.
Mẹ nhìn tôi, thở dài liên tục.
“Đang là một gia đình yên ấm...Sao lại thành ra thế này.”
Than Đầu khẽ kêu một tiếng dưới chân tôi.
Tôi chỉ biết cười chua chát.
“Người đi... trà cũng nguội.”
Tôi từng nghĩ...
Khi Lương Vĩnh Trạch còn sống, nhà họ Lương luôn hòa thuận, ấm áp.
Sau khi anh mất, tôi còn mang thai con anh. Ít nhất mọi người vẫn có thể đối xử với nhau tử tế.
Không ngờ...chỉ sau một ngày đã phải tranh giành đến mức này.
Khi xe vừa đến dưới chung cư...
Tôi bất ngờ nhìn thấy chồng của Lương Vĩnh Khiết.
Vừa trông thấy tôi, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi. Anh ta cuống quýt giấu chiếc túi đựng dụng cụ ra sau lưng, cười gượng với tôi.
Trong lòng tôi chợt dâng lên dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc ấy, Than Đầu vốn ngoan ngoãn đi bên cạnh bỗng gầm lên một tiếng dài. Nó lao vọt về phía trước.
Giữa không trung...một vuốt cào mạnh xuống cánh tay anh ta.
"A!"
Chiếc túi dụng cụ rơi xuống đất đánh "rầm".
Đồ bên trong văng tung tóe.
Đó rõ ràng là...bộ dụng cụ thay khóa.
Cùng với...ổ khóa vừa bị tháo xuống.
Chồng Lương Vĩnh Khiết ôm cánh tay đầy vết cào, tức giận định đá Than Đầu.
May mà nó nhanh nhẹn né tránh.
Tôi lập tức chạy tới ôm Than Đầu vào lòng, đồng thời gọi điện báo cảnh sát, rồi yêu cầu ban quản lý tòa nhà giữ anh ta lại.
Lương Vĩnh Khiết vốn rất mạnh mẽ.
Bao năm nay, chồng cô ta luôn bị lấn át, thu nhập cũng không cao.
Con trai họ sắp vào tiểu học.
Muốn mua một căn hộ học khu nên từng tìm Lương Vĩnh Trạch vay tiền.
Chính vì chuyện đó mà hai chị em từng cãi nhau.
Bây giờ...đã có sẵn một căn hộ học khu trước mắt. Làm sao hai vợ chồng họ không động lòng?
Khi bảo vệ giữ chồng Lương Vĩnh Khiết lại, anh ta còn cãi.
“Đây là nhà của em vợ tôi. Tôi chỉ đến thay khóa giúp thôi.”
Tôi lập tức lấy biên lai đóng phí quản lý của căn hộ đưa cho ban quản lý.
Đợi cảnh sát đến, tôi trực tiếp yêu cầu khởi tố anh ta về hành vi xâm nhập chỗ ở trái phép.
Lương Vĩnh Khiết dùng con tôi và chiếc nhẫn đính hôn để ép tôi.
Vậy thì...tôi cũng sẽ dùng chồng cô ta và tương lai của con cô ta để buộc cô ta phải trả giá.
Chồng Lương Vĩnh Khiết cuống cuồng giải thích với cảnh sát:
“Chủ nhà chết rồi. Tôi chỉ thay cái khóa thôi.”
Còn vì sao phải thay khóa...
Sau khi biết Lương Vĩnh Trạch vừa qua đời, cảnh sát nhìn tôi một cái là hiểu ngay.
Tôi bình tĩnh nói:
“Căn nhà đứng tên Lương Vĩnh Trạch.”
“Anh ấy mất rồi, đúng là tôi không có quyền thừa kế. Nhưng tôi đang mang thai con của anh ấy. Đứa bé có quyền.”
Hôm qua...tôi còn muốn nói chuyện tình cảm với họ.
Nhưng họ...chỉ muốn nói chuyện tiền bạc.
Trước cảnh tranh chấp di sản rối ren ấy, cảnh sát cũng đau đầu.
Cuối cùng theo yêu cầu của tôi, họ gọi bố mẹ nhà họ Lương đến hiện trường để hòa giải. Đồng thời kiểm kê xem trong căn hộ có mất đồ gì hay không.
Chồng Lương Vĩnh Khiết cũng đồng ý. Anh ta lập tức gọi điện cho vợ.
Tôi ôm Than Đầu, cùng mẹ theo cảnh sát lên lầu.
Than Đầu ngoan hơn hẳn lúc trước.
Có lẽ sợ tôi ôm mỏi tay nên tự nhảy xuống, lặng lẽ cuộn mình trong một góc thang máy.
Mặc cho chồng Lương Vĩnh Khiết và cảnh sát đứng cạnh.
Tôi trực tiếp gọi điện cho cấp trên của Lương Vĩnh Trạch và vị luật sư vừa liên lạc, bảo họ lập tức đến đây.
Đã xé toang lớp mặt nạ rồi...thì tôi phải giành lấy quyền chủ động, nắm toàn bộ cục diện.
Đó là điều Lương Vĩnh Trạch từng dạy tôi.
Anh nói tôi làm công việc liên quan đến chữ nghĩa quá lâu nên hoàn toàn không biết cách đàm phán.
Đến khi nhìn thấy...
Ổ khóa mới lắp trên cửa vừa lệch, vừa khác màu hoàn toàn với cánh cửa, sống mũi tôi bỗng cay xè.
Lương Vĩnh Trạch là người cực kỳ tỉ mỉ. Anh tuyệt đối sẽ không bao giờ để trước cửa nhà mình xuất hiện một ổ khóa lắp xiêu vẹo như thế.
Mà...ổ khóa đã bị thay rồi.
Chiếc chìa khóa có khắc hình trái tim, do chính tay anh cẩn thận khắc từng nét bằng chiếc máy khắc mini...
Cũng sẽ không bao giờ mở được cánh cửa ấy nữa.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục