Chương 5: Giấc Mơ Cuối Cùng Của Anh
Sau khi chồng của Lương Vĩnh Khiết mở khóa bước vào, căn hộ đã rõ ràng bị lục tung.
Những món phụ kiện tôi và Lương Vĩnh Trạch thường dùng đều biến mất.
Anh mới qua đời hôm qua, tôi cũng không biết là ai đã đến lấy đồ.
Cả căn nhà bị bới tung như vừa có trộm đột nhập. Hộp trang sức của tôi bị mở toang, đến nắp cũng chẳng buồn đậy lại.
May mà két sắt sử dụng cả vân tay lẫn mật mã. Cho nên vẫn chưa bị mở.
Nhìn cảnh tượng ấy, chồng Lương Vĩnh Khiết cũng có chút chột dạ. Anh ta liên tục giải thích:
“Không phải tôi lấy. Tôi chỉ đến thay ổ khóa.”
“Đồ là Vĩnh Khiết lấy. Nó lấy đồ của em trai mình thì là hợp pháp.”
Bố tôi đến còn sớm hơn cả nhà họ Lương. Đi cùng ông còn có cấp trên của Lương Vĩnh Trạch và luật sư phụ trách bồi thường của công ty anh.
Lương Vĩnh Khiết cùng bố mẹ bước vào sau, sắc mặt cô ta vô cùng khó coi. Vừa nhìn thấy tôi đã lạnh lùng nói:
“Tiêu Ý, em trai tôi mới mất hôm qua, hôm nay cô đã bắt đầu tranh giành tài sản rồi sao?”
Không đáp lại, tôi trực tiếp lấy từ túi ra ba bản thỏa thuận chưa ký mà luật sư đã đưa ở bệnh viện.
Tôi đưa một bản cho luật sư của công ty Lương Vĩnh Trạch, một bản cho luật sư đại diện của tôi. Bản còn lại đưa cho cảnh sát.
Sau đó nhìn thẳng vào Lương Vĩnh Khiết.
“Đây chính là cái gọi là "tôi tranh giành tài sản" mà cô nói sao?”
“Bắt tôi tự nguyện sinh con...đồng thời tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản của Lương Vĩnh Trạch. Bao gồm cả phần thừa kế thuộc về đứa bé trong bụng tôi.”
Nhìn thấy bản thỏa thuận ấy, Lương Vĩnh Khiết lập tức cứng họng, sắc mặt cũng tối sầm lại.
Sức khỏe tôi lúc này rất kém, tôi cũng không còn tâm trạng cãi vã với cô ta.
“Chuyện phân chia tài sản...chúng ta có thể bàn sau.”
“Bây giờ tôi chỉ muốn nói về...”
Nói đến đây, cổ họng tôi nghẹn lại.
Than Đầu lập tức nhảy lên đầu gối tôi. Nó giơ chân khẽ cào cào như đang an ủi, cổ họng phát ra tiếng rên khe khẽ.
Tôi xoa đầu nó, cảm thấy dễ chịu hơn một chút rồi mới ngẩng lên nhìn mọi người.
“...Hậu sự của Vĩnh Trạch.”
Bố mẹ Lương Vĩnh Trạch như muốn nói điều gì đó. Nhưng Lương Vĩnh Khiết chỉ liếc hai người một cái, họ lại cúi đầu im lặng.
Có luật sư của ba bên cùng cảnh sát ở đó. Bầu không khí tuy căng thẳng nhưng cuối cùng cũng không đến mức quá khó coi.
Sau khi bàn bạc, mọi người thống nhất:
Trước tiên lo xong tang lễ. Sau đó mới tiếp tục thương lượng việc chia di sản và khoản bồi thường.
Trước khi rời đi, cấp trên của Lương Vĩnh Trạch kéo tôi sang một bên.
Lúc ấy tôi mới biết...
Khi Lương Vĩnh Khiết đến công ty thương lượng tiền bồi thường, ông ấy từng yêu cầu mọi việc phải được trao đổi trước mặt tôi. Bởi ai trong công ty cũng biết tôi và Lương Vĩnh Trạch sắp kết hôn, cũng biết anh mong chờ đứa bé này biết bao.
Thế nhưng...Lương Vĩnh Khiết lại nói với họ rằng tôi sẽ bỏ đứa bé.
Khi kể lại chuyện ấy, ngay cả ông cũng nhìn Lương Vĩnh Khiết với vẻ không đồng tình.
Trước khi việc phân chia tài sản được giải quyết, tôi vẫn có quyền ở lại căn hộ này. Vì vậy tôi không rời đi, mà đứng tiễn cả nhà họ Lương.
Lúc ra về, bố mẹ Lương Vĩnh Trạch nhiều lần ngoái đầu nhìn tôi.
Đặc biệt là mẹ anh.
Bà mấy lần mở miệng định nói gì đó...nhưng cuối cùng vẫn không nói thành lời.
Đã xé mặt đến mức này. Có thể không trở thành kẻ thù...đã là điều may mắn.
Trước đây tôi vẫn luôn coi họ như người một nhà, lúc nào cũng nghĩ cho cảm xúc của họ.
Kết quả thì sao?
Cho nên...dù nhìn thấy vẻ muốn nói lại thôi trong mắt bà, tôi vẫn cứng rắn quay mặt đi.
Than Đầu khẽ kêu một tiếng buồn bã rồi nhảy lên đầu gối tôi.
Đến lượt Lương Vĩnh Khiết bước ra cửa. Cô ta liếc Than Đầu đang nằm trong lòng tôi rồi cười như không cười.
“Cô chắc...nó đúng là con mèo A Trạch từng nhặt về chứ?”
Tôi không hiểu cô ta có ý gì, chỉ quay đầu nhìn cô ta.
Lương Vĩnh Khiết trừng mắt nhìn Than Đầu một cái, rồi cười nhạt bỏ đi.
Ngay lập tức, Than Đầu dựng phắt người lên. Nó cong lưng, toàn thân xù lông, hướng về phía Lương Vĩnh Khiết gầm khẽ.
Bố tôi bước lên chắn trước mặt tôi, rồi đóng sầm cửa lại.
Sau khi họ đi hết...cả ba người chúng tôi đều rơi vào im lặng.
Than Đầu cũng buồn bã nằm trên đầu gối tôi.
Dường như chẳng ai còn sức để nói thêm câu nào.
Tôi vuốt ve nó, nhìn vào đôi mắt màu hổ phách ấy.
Mọi thứ trên người nó đều giống Than Đầu trước kia.
Chỉ có...đôi mắt ấy...giống Lương Vĩnh Trạch vô cùng.
Thấy tôi cứ ôm mèo mãi, bố mẹ chỉ khuyên tôi cố gắng vực lại tinh thần.
Nơi này cũng chẳng thể ở lâu, tốt nhất thu dọn đồ đạc về nhà, có mẹ chăm sóc cũng tiện, đỡ phải để nhà họ Lương ngày nào cũng đến gây chuyện.
Nhà tôi không thiếu tiền, vẫn nuôi nổi cháu ngoại của mình.
Trong lúc bố mẹ thu dọn hành lý...tôi bế Than Đầu vào phòng của Lương Vĩnh Trạch.
Trên đầu giường vẫn còn chiếc váy ngủ của tôi. Là sáng hôm qua, trước khi đi làm, anh nhất quyết thay giúp tôi rồi tiện tay ném lên đó, còn cười bảo tối về sẽ giặt giúp tôi.
Tôi chậm rãi nằm xuống giường, hít lấy hương thơm còn vương trên ga gối.
Chỉ cần ở nơi này...tôi vẫn có cảm giác anh chưa từng rời đi.
Khung cảnh quen thuộc, mùi hương quen thuộc.
Than Đầu nằm bên chiếc gối, nghiêng đầu nhìn tôi.
Đôi mắt ấy...giống như Lương Vĩnh Trạch đang lặng lẽ nhìn tôi vậy.
Tôi biết mình có lẽ đã nghĩ quá nhiều nhưng vẫn đưa tay vuốt ve Than Đầu, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Trong cơn mơ mơ màng màng...
Có người khẽ hôn lên trán tôi, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối. Hệt như mỗi lần Lương Vĩnh Trạch tăng ca về khuya vẫn thường làm.
Anh hay phải làm thêm, sợ về muộn đánh thức tôi nên hai đứa mỗi người ngủ một phòng.
Có lúc tôi sẽ sang phòng anh chờ. Sau khi tắm rửa xong, anh sẽ lên giường ôm tôi ngủ.
Được anh vuốt tóc xong...
Theo thói quen, tôi khẽ ngẩng đầu, chờ anh đưa cánh tay sang để tôi gối lên, rồi anh sẽ ôm tôi vào lòng. Hai đứa cùng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng...tôi ngẩng đầu chờ rất lâu. Chỉ cảm thấy bàn tay anh vẫn dịu dàng vuốt tóc sau gáy tôi, mãi không thấy cánh tay quen thuộc đưa tới.
Giữ nguyên tư thế lâu quá, cổ tôi bắt đầu mỏi. Tôi khó hiểu quay đầu nhìn anh.
Lương Vĩnh Trạch đang cúi đầu nhìn tôi mỉm cười.
“Tiểu Ý.”
Mỗi lần gọi tên tôi...anh luôn cố ý gọi là Tiểu Ý, chứ chưa bao giờ gọi cả họ lẫn tên.
Tôi cọ nhẹ vào bàn tay anh, nắm lấy tay anh rồi dịch người sang bên cạnh.
“Mau lên đây ngủ đi.”
Nhưng anh vẫn đứng yên, chỉ cúi đầu nhìn tôi. Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng tôi.
“Tiểu Ý...”
“Nuôi một đứa trẻ vất vả lắm.”
“Em sẽ có một khởi đầu mới.”
“Sẽ gặp một người còn tốt hơn anh.”
Lời anh vừa dứt...cơn buồn ngủ trong tôi lập tức tan biến, tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Bàn tay anh vẫn nhẹ nhàng xoa bụng tôi.
“Tiểu Ý...””
“Anh không còn nữa. Em phải sống thật tốt.
Một cơn đau nhói đột ngột xuyên qua lồng ngực. Tôi vội nắm lấy bàn tay anh, chỉ cảm thấy một cảm giác mềm mại, ấm áp, rồi bừng tỉnh.
Đập vào mắt tôi...là đôi mắt màu hổ phách của Than Đầu.
Thứ tôi đang nắm...cũng chính là chiếc chân trước của nó.
Bàn chân ấy vẫn còn đặt trên bụng tôi như vừa lặng lẽ rút lại.
“Lương Vĩnh Trạch...”
Tôi nhìn Than Đầu, khẽ gọi tên anh.
Than Đầu khẽ nghẹn một tiếng, rồi rút chân lại, quay đầu bỏ chạy.
Tôi vội bật dậy.
Đúng lúc ấy mẹ cũng hớt hải chạy vào đỡ lấy tôi.
“Sao thế? Lại nằm mơ à?”
Chỉ trong khoảnh khắc đó...bóng đen của Than Đầu vụt qua phòng khách, nhảy thẳng ra cửa sổ, biến mất.
Tôi nhìn theo ô cửa sổ, một tay ôm lấy bụng, khẽ nói với mẹ:
“Vừa rồi... Vĩnh Trạch đã trở về.”
Bàn tay mẹ khựng lại. Bà không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng an ủi tôi đừng suy nghĩ nhiều.
Đồ đạc cũng đã thu dọn gần xong, mẹ bảo tôi thay quần áo, đến nhà tang lễ nhìn Lương Vĩnh Trạch lần cuối. Sau đó quay lại bệnh viện.
Bàn tay đang đặt trên bụng tôi bỗng siết chặt. Tôi nhìn thấy bố đang cẩn thận khiêng chiếc cũi em bé do chính tay Lương Vĩnh Trạch làm ra ngoài.
Sống mũi chợt cay xè.
Nếu Than Đầu thật sự là Lương Vĩnh Trạch...
Vậy thì...tại sao anh lại khuyên tôi đừng sinh con?
Rõ ràng trước đây...anh là người mong chờ đứa bé này nhất.
Vậy mà giờ đây...
Chính anh lại khuyên tôi từ bỏ con...