Tên chương 7: Anh Hóa Thành Mèo, Nhà Mình Vẫn Đoàn Viên (Kết)
Tôi cứ ngỡ sau khi nói xong những lời ấy, Than Đầu sẽ lại như trước, thần xuất quỷ nhập mà xuất hiện bên cạnh tôi.
Nhưng không, hành lang vẫn yên tĩnh đến lạ.
Trong lòng bỗng dâng lên chút mất mát. Không biết có phải mình đã đoán sai hay không, tôi cứ đứng đó lặng lẽ chờ.
Cuối cùng vẫn là mẹ thấy tôi và Tiêu Minh mãi chưa quay vào nên mở cửa gọi tôi. Bà hỏi:
“Sao Tiêu Minh lại về rồi?”
Tôi chỉ liếc mẹ một cái.
“Mẹ, con sẽ không tìm ai khác nữa.”
Tôi hiểu rõ bố mẹ đang nghĩ gì. Mẹ khựng người, rồi chỉ cười gượng.
Buổi chiều, bố mẹ cùng tôi đến nơi đã hẹn.
Ba bên đều có luật sư có mặt, nên buổi thương lượng cũng không quá khó khăn.
Ngay sau khi Lương Vĩnh Trạch xảy ra chuyện, Lương Vĩnh Khiết đã muốn đánh úp tôi, ép tôi ký ngay bản cam kết tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế, chẳng qua chỉ vì sợ mọi chuyện ầm ĩ.
Một khi đưa ra tòa, bất kể thắng hay thua, mất mặt cũng chỉ là nhà họ Lương — vì tranh giành tài sản đến mức ngay cả giọt máu cuối cùng của con trai cũng không cần.
Có luật sư của cả ba bên ở đó, nhà họ Lương cũng không dám làm quá.
Mà yêu cầu của tôi cũng không hề quá đáng.
Khoản tiền bồi thường và tiền tiết kiệm của Lương Vĩnh Trạch, phần thuộc về đứa bé sẽ được tạm thời giữ lại.
Căn nhà học khu, vì lúc mua chúng tôi chưa đăng ký kết hôn, nhưng anh không kìm được mong muốn để lại quà cho con, lại sợ bố mẹ tôi hiểu lầm nên đã ghi rõ trong hợp đồng mua bán là tặng cho đứa trẻ. Vì thế, căn nhà ấy thuộc về con.
Lương Vĩnh Khiết có tranh thế nào cũng vô ích.
Điều thật sự khiến tôi khó xử...là căn nhà tôi và Lương Vĩnh Trạch từng sống. Ngôi nhà đứng tên anh, nhà họ Lương muốn lấy lại. Nhưng nơi đó lưu giữ quá nhiều kỷ niệm của chúng tôi.
Tôi không muốn mọi thứ trong đó bị phá hỏng. Chiếc bàn trang điểm là do chính tay Lương Vĩnh Trạch làm cho tôi. Những giá sách cũng đều do anh tự đóng, còn cẩn thận làm thêm chiếc thang di động theo đúng chiều cao của tôi.
Nếu nhà họ Lương lấy lại căn nhà ấy...thì sau này tôi sẽ chẳng còn cơ hội quay lại nhìn thêm một lần nào nữa.
Thứ vốn không thuộc về mình...tôi cũng không định cố tranh.
Tôi chỉ nghĩ, nếu được thì sẽ bỏ tiền mua lại theo giá thị trường.
Đúng lúc ấy...bên ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng mèo kêu.
Ngay sau đó, Than Đầu với bộ lông đen tuyền leo từ bệ cửa sổ vào. Trong miệng nó còn ngậm một tờ giấy chưa gấp, phát ra tiếng sột soạt.
Vừa nhìn thấy Than Đầu, sắc mặt Lương Vĩnh Khiết lập tức thay đổi. Cô ta vội quát người đuổi mèo ra ngoài.
Tôi vội đứng dậy, ôm chặt Than Đầu vào lòng, cúi đầu nhìn đôi mắt hổ phách của nó.
Mấy ngày nay nó vẫn ở chỗ Tiêu Minh.
Lúc này trên cổ còn đeo một chiếc thẻ có chuông. “Tên mèo: Lương Vĩnh Trạch.”
Phía dưới còn ghi số điện thoại của Tiêu Minh và của tôi.
Đúng là phong cách của Tiêu Minh.
Thấy tôi nhìn chiếc thẻ, trong mắt Than Đầu thoáng hiện vẻ bực bội xen lẫn bất lực mỗi lần gặp Tiêu Minh.
Nó đưa chân trước, liên tục nhét tờ giấy nhàu nát vào lòng tôi.
Đó là một tờ giấy vẽ thiết kế mà Lương Vĩnh Trạch thường dùng. Trên đó còn dang dở bản thiết kế một chiếc cầu trượt. Bên cạnh là một đoạn ghi chép rất dài, có ghi ngày tháng, ký tên, thậm chí còn điểm cả dấu vân tay.
Có lẽ lúc đang vẽ bản thiết kế, anh tiện tay viết xuống.
Đọc từng dòng chữ...mắt tôi cay xè.
Ngày ghi trên đó chính là hôm tôi xuất viện sau lần đầu bị dọa sảy thai.
Anh viết rằng...đó là lần đầu tiên anh thật sự cảm nhận được tầm quan trọng của con. Và cũng là lần đầu tiên biết sợ.
Trong những ngày tôi nằm viện, anh luôn lo đứa bé không giữ được, lo tôi xảy ra chuyện, lại lo mình sẽ không làm tròn trách nhiệm của một người cha.
Anh cứ lải nhải đủ điều.
Mới vừa biết có thai, anh đã nghĩ đến chuyện sau này con muốn học Thanh Hoa hay Bắc Đại cũng được.
Rồi anh lại nghĩ đến việc mình thường xuyên ra công trường, công việc khá nguy hiểm.
Nếu một ngày anh chết...thì tôi và Tiểu Bảo phải làm sao?
Không ngờ...ngay trên tờ giấy thiết kế ấy...anh còn viết cả... di chúc. Viết rất nghiêm túc, có chữ ký, có cả dấu vân tay.
Lương Vĩnh Trạch vốn là người giàu trí tưởng tượng nhưng làm việc lại vô cùng cẩn thận. Đã nghĩ là sẽ thực hiện.
Tôi đọc những dòng chữ ấy, lại cúi đầu nhìn Than Đầu.
Nó ngẩng đầu nhìn tôi, khe khẽ nức nở đầy bất lực. Cuối cùng như khẽ thở dài, nhẹ nhàng nhảy lên bàn họp.
“Là gì thế?”
Bố thấy tôi nhìn quá lâu liền bước lại.
Tôi đưa tờ giấy cho ông.
“Bố ra ngoài photo thêm vài bản, phát cho mọi người cùng xem.”
Nửa sau của tờ giấy...đều là những lời Lương Vĩnh Trạch viết về việc nếu mình chết sẽ để lại gì cho tôi và con.
Trong đó có căn nhà chúng tôi đang ở, căn nhà học khu mới mua, chiếc xe của anh, cùng một nửa số tiền tiết kiệm.
Anh muốn đảm bảo mẹ con tôi cả đời không lo cơm áo.
Bố mẹ Lương nhìn tờ giấy mà sững sờ. Có lẽ họ không ngờ...con trai mình từng nghĩ đến việc để lại toàn bộ những thứ ấy cho vợ con.
Lương Vĩnh Khiết lập tức quát lớn:
“Một tờ giấy do con mèo hoang tha tới mà cũng tin sao? Ai chứng minh được đó là chữ của Lương Vĩnh Trạch?”
Con mèo đang nằm trên bàn chậm rãi đứng dậy. Nó gầm khe khẽ về phía cô ta.
Tôi vuốt ve nó, rồi bình tĩnh nói:
“Có phải chữ của Lương Vĩnh Trạch hay không, giám định chữ viết là biết.”
“Với lại, đây không phải mèo hoang. Đây là Than Đầu, con mèo Lương Vĩnh Trạch nuôi.”
Lương Vĩnh Khiết cười lạnh.
“Có đúng là chữ của nó thì sao? Không có người làm chứng thì cũng chẳng có giá trị pháp lý!”
Lúc này cô ta không còn là người chị dịu dàng, trí thức nữa, mà chỉ chăm chăm nhìn chằm chằm Than Đầu trong lòng tôi. Rồi lạnh lùng nói:
“Nó cũng không phải Than Đầu.”
“Con mèo Lương Vĩnh Trạch nuôi...chính tay tôi đã ném chết rồi.”
Con mèo vốn ngoan ngoãn dưới tay tôi khẽ rít lên, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Lương Vĩnh Khiết.
“Chỉ là một con mèo thôi mà.”
“Cũng chỉ có Lương Vĩnh Trạch từ nhỏ sống quá thuận lợi nên mới suốt ngày nói yêu thương động vật.”
“Cô mang thai rồi mà nó còn không nỡ bỏ một con mèo hoang nhặt về.”
“Tôi mang nó đi là vì tốt cho cô.”
“Ai ngờ con mèo chết tiệt ấy không biết điều, còn cào tôi. Thế nên tôi ném chết nó.”
Ánh mắt cô ta lạnh lẽo, lướt qua tôi và Than Đầu.
“Lương Vĩnh Trạch đúng là mù mắt. Nuôi con mèo không biết điều, chọn người cũng chẳng khá hơn.”
Than Đầu lập tức gầm lên, rồi lao thẳng về phía Lương Vĩnh Khiết.
Cô ta sợ hãi ngả cả ghế ra sau.
Tôi vội ôm chặt lấy Than Đầu.
Từ đầu đến cuối...bố mẹ Lương chỉ im lặng nhìn tất cả.
Thực ra tôi hiểu.
Họ để Lương Vĩnh Khiết đứng ra đối đầu với tôi, còn bản thân thì không muốn chính thức trở mặt. Đợi chia xong tài sản, đợi tôi sinh con.
Sau này nếu họ muốn gặp cháu, hay còn yêu cầu gì khác...
Với thân phận là ông bà nội và là bậc trưởng bối, tôi cũng khó mà từ chối quá đáng.
Nếu không...chỉ cần họ lên tiếng một câu.
Lương Vĩnh Khiết cũng chẳng dám ngang ngược như vậy.
Tôi nhìn thẳng bố mẹ Lương.
Vừa vuốt ve Than Đầu, vừa nhẹ nhàng trấn an nó, rồi không thèm để ý Lương Vĩnh Khiết nữa. Mà nói thẳng với bố mẹ Lương:
“Dù tờ giấy này có hiệu lực pháp lý hay không...Căn nhà đó tôi nhất định phải lấy. Chiếc xe có thể để lại cho hai người.”
“Nếu không đồng ý...gặp nhau ở tòa.”
Nói xong, tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa, ôm Than Đầu rời đi.
Mẹ vội vàng chạy theo.
Những chuyện còn lại...đương nhiên có bố và luật sư xử lý.
Thai của tôi lúc này cũng đã ổn định hơn.
Tôi ôm Than Đầu đến căn nhà của mình và Lương Vĩnh Trạch.
Không ngờ...khóa cửa lại bị thay lần nữa.
Than Đầu lập tức phóng qua cửa sổ ngoài hành lang.
Trong lúc mẹ tôi vừa khen nó thật có linh tính, vừa lo nó sẽ ngã xuống...thì nó đã mở cửa từ bên trong.
Căn nhà...vẫn nguyên vẹn như trước.
Than Đầu đứng trên bàn, nghiêng đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy...đầy bất lực, cũng đầy cưng chiều.
Tôi mỉm cười, khẽ vuốt chiếc thẻ trên cổ nó, nhìn thẳng vào mắt mèo.
“Tôi sẽ đổi một chiếc thẻ mới, chỉ để lại số điện thoại của tôi.”
“Sau này... sẽ đổi tên thành Lương Vĩnh Trạch. Được không?”
Đôi mắt hổ phách tròn xoe của mèo đen khẽ co lại. Nó cọ đầu lên mu bàn tay tôi, ánh mắt tràn ngập bất lực.
Có những chuyện...trong lòng hiểu là đủ, không cần nói ra.
Có lẽ sẽ tốt hơn.
Khi tôi mang thai được năm tháng...
Tiền bồi thường của Lương Vĩnh Trạch cũng được giải quyết.
Tôi không quá để tâm số tiền nhiều hay ít.
Điều tôi quan tâm là...hai căn nhà cuối cùng đều thuộc về đứa con trong bụng.
Chỉ có điều...
Để giữ được căn nhà chúng tôi từng sống, tôi đã từ bỏ phần tiền mặt mà Lương Vĩnh Trạch để lại.
Lương Vĩnh Khiết cũng chia được một khoản tiền. Sau đó mua một căn nhà học khu khác, đồng thời chặn mọi cách liên lạc với tôi.
Nghe nói ở bên ngoài cô ta luôn bôi nhọ tôi, nói tôi vì tranh giành di sản mà bất chấp tất cả. Thậm chí đánh đổi cả nửa đời sau để sinh đứa bé.
Rồi còn bảo sau này con không có cha, nếu tôi tái giá thì đứa trẻ sẽ phải chịu biết bao tủi khổ.
Đến lúc ấy...tôi mới hiểu.
Quan hệ giữa người với người...sẽ thay đổi theo lập trường và lợi ích.
Bố mẹ Lương cũng từng vài lần đến tìm tôi, lần nào cũng mang theo rất nhiều đồ bổ.
Nhưng đều bị mẹ tôi trả lại.
Dẫu sao...
Họ vẫn là bố mẹ của Lương Vĩnh Trạch, là ông bà nội của đứa bé.
Tôi đồng ý rằng sau khi con sinh ra sẽ báo cho họ biết.
Nếu họ muốn gặp cháu...có thể gọi điện hẹn trước.
Tôi sẽ sắp xếp thời gian.
Có một lần...mẹ Lương vừa lau nước mắt vừa nói.
Mấy ngày sau khi Lương Vĩnh Trạch mất...anh từng báo mộng cho họ, bảo họ phải đối xử tốt với tôi, xem tôi như con gái, đưa căn nhà tôi từng sống với anh cho tôi.
Nếu tôi muốn sinh đứa bé...thì hãy giúp tôi chăm sóc con.
Dù sao đó cũng là con của anh.
Nhưng...aau đó thì sao?
Lúc bà nói những lời ấy...
Con mèo đã đổi tên thành Lương Vĩnh Trạch đang nằm phơi nắng trên bàn trà, đến cả sợi ria mép cũng không hề động đậy.
Tôi chỉ cười đáp lại.
Bà nói vậy...chẳng qua chỉ để tự an ủi lòng mình.
Dù Lương Vĩnh Trạch có thật sự báo mộng hay không...họ cũng chưa từng định giao số tài sản ấy cho tôi.
Bây giờ mọi chuyện đã ngã ngũ.
Không tranh được di sản nữa...thì lại muốn tranh cháu.
Sau khi tiễn bố mẹ Lương về...
Tôi vuốt đầu chú mèo mang tên Lương Vĩnh Trạch.
Nó nhẹ nhàng cuộn chiếc đuôi, khẽ quét qua mu bàn tay tôi.
Ai cũng biết...
Vì đau buồn quá độ...
Tôi nuôi một con mèo tên là Lương Vĩnh Trạch.
Nhưng đúng là nó rất có linh tính.
Chỉ có Tiêu Minh từng ghé qua hai lần, nhìn chiếc thẻ trên cổ mèo, anh cười:
“Thế nào? Không định cảm ơn anh đã đặt tên cho mèo sao?”
Lương Vĩnh Trạch chỉ lạnh nhạt liếc anh một cái, rồi chẳng buồn để ý.
Thật ra...Lương Vĩnh Trạch làm một con mèo cũng tốt.
Anh không cần đi làm nữa, không phải tăng ca nữa, có thể ở bên cạnh tôi mãi mãi.
Đôi khi tôi ôm bụng lớn ngồi biên tập bản thảo...
Anh sẽ dùng móng vuốt khều khều tôi. Hoặc chẳng biết moi ở đâu ra một bản thiết kế nhà học khu.
Tôi đều đưa cho bố, bảo rằng tìm thấy trong phòng làm việc của Lương Vĩnh Trạch.
Đôi lúc bố còn chê thiết kế chưa hợp lý nhưng vẫn chọn những phần hay để áp dụng.
Sau khi Tiểu Bảo chào đời...tôi từng lo con sẽ rất khó chăm.
Nhưng chỉ cần có Lương Vĩnh Trạch ở bên...con bé sẽ ngoan ngoãn, không quấy khóc.
Có khi tôi làm việc.
Lương Vĩnh Trạch chơi với con, chọc con cười khanh khách.
Một lần mẹ Lương đến thăm Tiểu Bảo, thấy Lương Vĩnh Trạch ngậm đồ chơi dỗ con.
Bà khẽ thở dài:
“Giá như...con mèo này thật sự là A Trạch thì tốt biết mấy.”
Thân hình Lương Vĩnh Trạch khựng lại.
Anh quay đầu nhìn tôi, trong mắt vừa kinh ngạc, vừa thấp thỏm.
Lúc ấy tôi đang pha đồ ăn dặm cho Tiểu Bảo, ngẩng đầu mỉm cười với mẹ Lương.
“Vậy thì... cứ xem như đúng là anh ấy đi.”
Thật ra...như thế này...đã rất tốt rồi.
Một gia đình.
Chỉ là đổi một cách ở bên nhau.
Nhưng...vẫn trọn vẹn đoàn viên.
(Hết)