Chương 5
Đến khi mặt trời đã lên cao, người cha làm quan lớn cùng cả nhà tôi mới từ bên ngoài trở về.
Trong chiếc xe ngựa, một bàn tay mềm mại trắng nõn thò ra, ngay sau đó, một mỹ nhân xinh đẹp, quý phái như đóa hoa phú quý chốn nhân gian bước xuống.
Tôi nắm bắt thời cơ, lập tức chạy tới: “Mẹ!”
“Bảo Xuyến?”
Tiểu Đào nhẹ nhàng kéo tay áo tôi, trên mặt hiện rõ vẻ “Tiểu thư, quả nhiên người ngốc thật rồi”: “Tiểu thư, đây là đại tiểu thư.”
Tôi sững người.
Xấu hổ quá rồi, hóa ra đây là chị cả của Vương Bảo Xuyến – Vương Bảo Kim.
Tôi cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt: “Chị cả.”
Thấy dáng vẻ đáng thương của tôi, nàng vội vàng xuống xe, nắm lấy tay tôi: “Bảo Xuyến, muội làm sao vậy?”
Một mỹ nhân khác vội vàng đi tới. Tôi nghĩ thầm, đây nhất định là chị hai của tôi – Bảo Ngân.
Nhưng vị nhị tỷ này dường như không phải người dễ đối phó. Vừa nhìn thấy tôi, nàng đã cười nhạt một tiếng:
“Ta còn tưởng là ai, hóa ra chẳng phải là Tiết gia nương tử sao.”
Tôi quay đầu sang một bên, giả vờ đau buồn:
“Nhị tỷ, đừng trêu chọc muội nữa.”
Nàng hừ một tiếng, phất tay áo, dậm chân một cái, nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì.
Chỉ qua vài động tác, tôi đã nắm rõ tính cách của hai người.
Đại tỷ dịu dàng lương thiện, nhị tỷ thì nóng tính, nhưng thuộc kiểu phổi bò.
Tôi ôm Tiểu Đào lau nước mắt, lúc này một người đàn ông trung niên cao lớn uy nghiêm mặc thường phục màu đen đi tới. Bên cạnh ông là một phụ nhân cao quý sang trọng, trong mắt lại tràn đầy lo lắng.
Đây chắc hẳn là cha và mẹ tôi.
Tôi định dùng lại chiêu cũ, lao tới khóc lóc kể khổ, nhưng cha tôi đã lập tức ném cho tôi một ánh mắt lạnh như dao.
“Người phụ nữ từ đâu tới mà la hét om sòm, còn ra thể thống gì nữa!”
Tôi lập tức xìu xuống.
Vậy là… tình yêu có thể biến mất thật sao?
Chẳng phải nói cha tôi là một người cuồng con gái sao?
Sao lại khác hoàn toàn với những gì trên Baidu viết vậy?