Vương Bảo Xuyến/ Chương 6
Mục lục
16.5px
Vương Bảo Xuyến

Chương 6

“Cha.”
Tôi ngọt ngào gọi một tiếng, cố gắng đánh thức tình phụ tử sâu trong lòng ông.
Ông tức giận phất tay áo:
“Chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ cha con, còn gọi ta là cha làm gì!”
Mẹ tôi vội vàng bước ra hòa giải:
“Được rồi, được rồi, vào trong rồi nói. Đứng ở đây để người ngoài chê cười thì còn ra thể thống gì nữa.”
Cha tôi sải bước đi vào phủ, ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ tức giận.
“Bảo Nhi, đi thôi, chúng ta vào trước.”
Mẹ nắm chặt tay tôi, khóe mắt đã ngân ngấn nước.
Tôi rụt cổ, hơi khó xử hỏi:
“Cha người…”
“Đừng quan tâm đến ông ấy, vào trong rồi nói.”
Tôi gật đầu, một tay che mặt, giả vờ khóc.
Phủ thừa tướng vừa rộng lớn vừa tráng lệ, đình đài lầu các, cảnh sắc như một thế giới khác. Ngay cả nhà xí cũng còn lớn hơn cái túp lều rách nát kia.
Đại sảnh rộng rãi sáng sủa, xa hoa lộng lẫy. Ngay cả sàn gỗ cũng sáng bóng phản chiếu ánh sáng.
Tôi và Tiểu Đào trong bộ quần áo xám xịt đứng ở đây, tự nhiên cảm thấy xấu hổ.
Đây mới đúng là cuộc sống của con người chứ.
Mẹ và đại tỷ nhịn suốt dọc đường, đến lúc này nước mắt mới rơi xuống.
“Bảo Nhi đáng thương của ta, rốt cuộc những ngày tháng qua con đã sống thế nào vậy!”
Tôi muốn nói thật ra cũng không đến mức đó.
Vương Bảo Xuyến ban đầu trong lòng có tình yêu dành cho Tiết Bình Quý, nên có thể tự tìm niềm vui trong khổ cực, không cảm thấy quá vất vả.
Còn tôi thì mới xuyên tới hôm qua, cũng chưa thực sự chịu bao nhiêu khổ.
Nhìn hai người khóc đau lòng như vậy, lòng tôi cũng chua xót, có chút khó chịu.
“Con không khổ, vẫn ổn mà.”
Tôi chỉ có thể cố gắng nói vài câu để an ủi họ.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục