Chương 7
“Ăn cơm chưa? Có đói không?”
Mẹ kéo tay tôi, quan tâm hỏi.
“Người ta có tình uống nước cũng thấy no, làm sao còn để mắt đến phủ thừa tướng vô tình vô nghĩa của chúng ta.”
Nhị tỷ vừa mở miệng đã biết không phải dạng vừa.
Trong ký ức, để được ở bên Tiết Bình Quý, Vương Bảo Xuyến từng cãi nhau lớn với gia đình. Khi đó nàng còn mỉa mai rằng phủ thừa tướng nguy nga lộng lẫy này chẳng qua chỉ là một cái vỏ rỗng vô tình vô nghĩa mà thôi.
Bây giờ, nhị tỷ đem nguyên câu đó trả lại cho tôi.
Thật sự là… mặt tôi hơi đau.
Tôi nhìn nhị tỷ, nước mắt lưng tròng:
“Nhị tỷ, trước đây là do đầu óc muội hồ đồ, làm tổn thương mọi người. Nếu tỷ thật sự tức giận, cứ đánh muội, mắng muội cũng được.”
Tôi hung hăng véo mạnh vào đùi mình, nước mắt lập tức trào ra.
Hu hu hu, đau quá.
Đại tỷ vội vàng bênh vực tôi:
“Bảo Ngân, muội nói ít đi vài câu.”
Nhị tỷ trừng tôi một cái rồi quay đầu sang chỗ khác.
“Bảo Ngân nói đúng. Chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ cha con, sau này gặp nhau cứ xem như người xa lạ là được.”
Cha tôi ngồi trên ghế thái sư, nhấc mí mắt, lạnh nhạt nói.
Tôi biết, muốn có thể quay trở về nhà hay không, quyền quyết định nằm trong tay cha.
Vì vậy, tôi lập tức thực hiện một cú trượt người.
Sai rồi!
Bộ quần áo vải thô quá ma sát với mặt đất, cú trượt thất bại.
Chỉ nghe “rầm” một tiếng, hai đầu gối tôi quỳ thẳng xuống đất, làm một lễ lớn với cha.
Nước mắt lập tức tuôn ra như vỡ đê.
Đầu gối đáng thương của tôi…
Trong màn nước mắt mờ nhòe, tôi thấy mông cha tôi trên ghế thái sư hơi nhấc lên một centimet, trong mắt cũng thoáng qua vẻ đau lòng.
Nhưng cuối cùng ông vẫn không đứng dậy.
Hóa ra tình yêu vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Cha, con gái sai rồi, cha tha thứ cho con đi.”
Tiểu Đào cũng rất biết điều, lập tức quỳ xuống:
“Lão gia, xin ngài thương tiểu thư. Mấy ngày nay người đã không được ăn một bữa ngon nào rồi.”
Tôi như mở cờ trong bụng.
Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.
Phối hợp với lời của Tiểu Đào, tôi nhắm mắt giả vờ ngất, cơ thể mềm nhũn ngã xuống đất.
Lần này tôi kiểm soát lực rất tốt, không hề đau chút nào.
Bên tai vang lên một trận kinh hô, ngay sau đó tôi rơi vào một vòng tay ấm áp còn thoang thoảng hương thơm.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau mời đại phu!”
Người nói chính là cha tôi.
Xem ra trong lòng ông vẫn rất quan tâm đến đứa con gái này.
Có lẽ vì quá mệt, tôi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.