Âm Hôn Bất Diệt/ Chương 4: Cái Bẫy Của Du Hoài
Mục lục
16.5px
Âm Hôn Bất Diệt

Chương 4: Cái Bẫy Của Du Hoài

Bố Doãn lặng lẽ xé từng tờ tiền vàng nhưng những đường gân xanh trên mu bàn tay ông nổi hằn lên, như đang cố nén một cơn giận dữ sắp bùng phát.
Tôi muốn mở lời an ủi hai người.
Thế nhưng...cổ họng nghẹn lại, không sao nói nổi một câu.
Tôi định ngồi xuống, cùng họ đốt thêm ít vàng mã.
Bỗng bố Doãn ngẩng phắt đầu lên nhìn tôi.
"Cháu đi đi."
Giọng ông bình tĩnh, nhưng bị kìm nén đến cực hạn.
Tựa như chỉ cần tôi nói thêm một lời nữa...ông sẽ bùng nổ như cơn giông bão ngoài kia.
Tôi biết...
Chuyện này, dù thế nào tôi cũng sẽ bị liên lụy.
Dẫu sao, chính Du Hoài đã cầu xin tôi kết minh hôn.
Mà trước đây...tôi lại là bạn gái của anh ta.
Giờ đây, nền tảng để Du Hoài lật ngược trắng đen chính là chuyện tôi và Doãn Băng Trạch đã kết minh hôn.
"Cháu xin lỗi."
Tôi lùi lại một bước, cúi người thật sâu trước ông rồi quay lưng định rời đi.
"Thiều Ảnh..."
Mẹ Doãn vội đuổi theo. Bà nắm lấy tay tôi, mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn chẳng biết phải nói gì. Chỉ lặng lẽ lấy chiếc nhẫn cưới tối qua đưa cho tôi.
"Đây vốn là thứ nên thuộc về con."
Tôi vội vàng từ chối, nhưng bà lại lấy từ tủ giày một chiếc chìa khóa xe.
"Cô không giữ con lại nữa. Bên ngoài mưa lớn, con lái xe về đi."
Trong nhà không bật đèn.
Ngoài trời sấm chớp liên hồi.
Mỗi lần ánh chớp lóe lên, thân thể bà lại khẽ run rẩy.
Ánh sáng chập chờn lướt qua gương mặt ấy.
Đến cả nỗi đau cũng không còn nữa.
Chỉ còn một màu xám xịt như đã mất hết sức sống.
Tim tôi bỗng thắt lại.
Ngay cả cổ tay cũng đau âm ỉ như bị thứ gì siết chặt.
Tôi bước tới ôm lấy bà.
"Dì à...Đừng lo. Cháu sẽ nghĩ cách."
Ngay chính tôi cũng không hiểu...
Tại sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi...
Mọi chuyện lại biến thành thế này.
Mẹ Doãn chỉ ngơ ngác lẩm bẩm:
"Thiều Ảnh..."
"Sau này đừng làm người tốt nữa. Làm người tốt... khó lắm."
"Băng Trạch nhà cô...dáng lẽ không nên cứu người..."
Vài câu nói ngắn ngủi, lại như nói hết sự lạnh lẽo của lòng người.
Bà khẽ vỗ lưng tôi rồi quay về bên chậu than cùng bố Doãn tiếp tục đốt vàng mã.
Ánh lửa. Ánh chớp.
Đan xen chiếu lên bức di ảnh Doãn Băng Trạch.
Gương mặt vốn luôn rạng rỡ ấy...giờ dường như cũng mang theo một tia giận dữ.
Tôi hít sâu một hơi, cầm chìa khóa xe. Sau khi chào hai viên cảnh sát đang đứng gác ngoài cửa...liền lái xe trong màn mưa trở về nhà.
Lúc về đến nơi.
Vì trời mưa nên không còn ai đứng chặn ngoài cửa nữa.
Thế nhưng...trước hành lang đã bị rải đầy tiền giấy.
Mấy vòng hoa tang dựng ngay trước cửa.
Trên tường còn bị viết kín những lời nguyền rủa bằng bút dạ đỏ.
Tôi gõ cửa rất lâu, mãi đến khi bố xác nhận đúng là tôi mới chịu mở cửa.
Vừa thấy tôi, mẹ lập tức kéo tôi vào trong, đóng sầm cửa lại, nắm chặt lấy tay tôi. Cả người bà run lên không ngừng.
Lúc ấy tôi mới biết...
Có không ít cư dân mạng nói rằng...đã kết minh hôn rồi thì sao tôi còn chưa đi chết.
Bố mẹ tôi từng định ra ngoài giải thích, suýt nữa còn xảy ra xô xát. Cuối cùng chỉ đành đóng cửa cố thủ.
"Không sao. Con đi tìm Du Hoài."
Tôi cầm khăn lau qua loa nước mưa trên người.
Điều kỳ lạ là...mưa lớn như thế, tôi đã đi đi về về hai lượt. Ấy vậy mà quần áo gần như chẳng bị ướt.
Nhưng tôi cũng không nghĩ nhiều, mở máy tính bảng lên xem.
Mấy streamer kia đúng là kiên trì, vẫn đội mưa phát trực tiếp bên bờ sông.
Đã có rất nhiều người cầu nguyện Du Hoài bình an, lại lo nước sông dâng cao, việc cứu hộ sẽ càng khó khăn hơn.
Tôi không dám mở điện thoại của mình, đành mượn máy của bố, lần lượt gọi cho từng người nhà Du Hoài, hỏi họ đang ở đâu.
Điện thoại của Du Hoài đã bị cảnh sát thu giữ. Chỉ có bố anh ta nghe máy.
Lần này...ông ta không còn cái giọng cầu xin tôi như trước nữa. Chỉ lạnh nhạt đọc một địa chỉ rồi bảo tôi tự đến.
Tôi mở ngăn kéo, lấy chiếc máy ghi âm vẫn dùng trong các cuộc họp, rồi tìm chiếc điện thoại cũ đã bỏ từ năm ngoái nhét vào túi quần.
Trước khi đi, tôi dặn bố mẹ đừng lo.
"Tôi chỉ đến nói chuyện rõ ràng với nhà họ Du."
Đeo khẩu trang xong, tôi chuẩn bị ra cửa.
Mẹ giữ chặt lấy tôi.
"Con còn dây vào chuyện này làm gì?"
"Trong ngoài đều chẳng được lòng ai."
"Giờ ai cũng biết con đã kết minh hôn với ma chết đuối."
"Sau này con còn sống thế nào đây?"
Bố tôi đập mạnh xuống đùi, ông nhìn tôi đầy thất vọng.
"Bố đã nói từ lâu rồi. Đàn ông quan trọng nhất là trách nhiệm. Ngày trước con cứ bảo Du Hoài tinh tế, biết quan tâm, hiền lành. Con nhìn xem bây giờ thế nào!"
Tôi chỉ biết cười chua chát, cầm chìa khóa rồi bước đi.
Mẹ còn định giữ tôi lại nhưng bố ngăn bà.
"Cứ để nó đi. Nếu không nói rõ với nhà họ Du..."
"Người ta liều mạng cứu con trai họ, cuối cùng còn bị họ bôi nhọ, cũng chẳng sợ trời đánh thánh vật!"
Nghe câu ấy, cổ tay tôi bỗng đau dữ dội hơn. Tôi xoa xoa cổ tay, trong lòng đắng chát.
Nếu con người thật sự tin rằng...trên đầu ba thước có thần linh, người làm, trời nhìn thì trên đời đã chẳng có nhiều chuyện bại hoại đạo đức đến thế.
Ngoài căn hộ đang ở, nhà họ Du còn có một căn nhà xây tự phát gần vùng ven sông, là kiểu nhà xây rồi bán từ rất nhiều năm trước.
Trên đường lái xe đến đó, mưa càng lúc càng lớn, nước đã bắt đầu ngập mặt đường.
Trước khi vào, tôi bật máy ghi âm. Chiếc điện thoại cũ thì cắm vào túi quần bò vừa đủ để lộ ống kính.
Khi tôi gõ cửa bước vào, bố mẹ Du Hoài đang ăn cơm trưa. Toàn là đồ nguội mua sẵn, nào chân gà, nào cánh vịt.
Thấy tôi, hai người lập tức giả vờ khóc lóc. Mẹ Du Hoài còn nói:
"Không ngờ sau khi minh hôn xong...nhà họ Doãn vẫn không chịu đăng video. Sáng sớm nay đã có người kéo đến công ty Du Hoài gây rối."
"Nó bị ép đến mức phải nhảy sông, bây giờ sống chết chưa rõ. Lần này thật sự đã trả mạng cho Doãn Băng Trạch rồi."
Tôi liếc bàn thức ăn, lạnh giọng hỏi:
"Du Hoài đâu? Tôi có chuyện quan trọng cần gặp anh ta."
"Nó nhảy sông rồi..."
Mẹ Du Hoài vẫn định tiếp tục diễn.
Tôi cắt ngang:
"Tôi muốn gặp Du Hoài ngay bây giờ. Nếu anh ta còn không ra...dừng trách tôi."
"Tôi cũng sẽ mở livestream, cho mọi người xem một màn lật ngược khác."
Sắc mặt mẹ Du Hoài lập tức thay đổi.
"Cô đứng về phía nào vậy? Cô là bạn gái Du Hoài! Không giúp nó thì thôi."
"Hay là...thật sự lấy con ma chết kia rồi...nên quay sang giúp luôn con ma ấy?"
Vừa dứt lời.
ẦM!
Một tiếng sét nổ vang ngoài trời.
Mẹ Du Hoài giật mình hét toáng.
Tôi nhìn thẳng vào bà.
"Bảo Du Hoài ra đây."
Bà vẫn còn sợ hãi.
Bố Du Hoài lại huých nhẹ bà.
"Bà chẳng còn định để chúng nó cưới nhau sao? Sau này vẫn là người một nhà, đừng làm căng quá."
Nói xong, ông ta cúi xuống gầm tủ lấy ra...một chiếc bộ đàm, trao đổi vài câu.
Tôi nhìn mà bật cười vì tức.
Chuẩn bị kỹ thật.
Căn nhà này cao bảy tầng, tầng tám chỉ là tầng lửng để đồ, không có người ở.
Du Hoài...đã trốn trên đó.
Khi anh ta bước xuống.
Vừa thấy tôi đã nở nụ cười lấy lòng.
"Thiều Ảnh. Em tới rồi."
Tôi chỉ lạnh lùng nhìn anh.
"Anh có ý gì?"
Du Hoài chột dạ, vội lấy khăn đưa cho tôi.
"Em lau mặt trước đi."
Tôi không nhận, chỉ nhìn chằm chằm vào anh.
"Người ta vì cứu anh mà mất mạng. Anh còn muốn hại họ đến mức nào?"
"Chuyện minh hôn chẳng phải do chính nhà anh đề nghị sao? Bây giờ lại đổ hết lên đầu người ta?"
Bọn họ biết rõ...minh hôn là chuyện trái pháp luật. Chỉ cần bị dư luận biết sẽ lập tức bị chỉ trích. Lại đoán chắc bố mẹ Doãn sẽ không nỡ từ chối nên mới ép tôi kết minh hôn.
Du Hoài xoắn chiếc khăn trong tay, đầu cúi gằm, lẩm bẩm:
"Tôi đâu có bảo anh ấy cứu tôi."
Tôi bật cười lạnh.
"Vậy nên anh dựng màn giả nhảy sông? Miệng thì nói trả mạng, thực chất lặn vào điểm mù rồi lén bò lên bờ."
Góc quay của điện thoại vốn có điểm mù, Du Hoài lại biết bơi. Sau khi nhảy xuống, chỉ cần lặn đến góc khuất, leo lên bờ, để lại điện thoại, lén bỏ đi. Thế là có được cục diện hôm nay.
"Long Thiều Ảnh!"
Du Hoài bỗng nổi nóng, ngẩng phắt đầu nhìn tôi.
"Em không biết bây giờ đạo đức bắt cóc với bạo lực mạng đáng sợ thế nào à?"
"Chuyện này lớn đến mức..."
"Cả đời này, dưới sự giám sát của cư dân mạng..."
"Bất kể tôi làm gì..."
"Tôi cũng mãi mãi nợ Doãn Băng Trạch một mạng."
"Tôi sẽ phải chăm sóc bố mẹ anh ấy cả đời."
"Chỉ cần làm chưa tốt một chút."
"Cư dân mạng sẽ lại lôi tôi ra."
"Đóng đinh lên cột đạo đức rồi đánh tiếp."
Anh siết chặt chiếc khăn, chậm rãi cúi đầu.
"Cách tốt nhất...là không còn nợ họ nữa."
Tôi nhìn anh, không thể tin nổi.
Không muốn mắc nợ...thì đồng nghĩa với việc hắt nước bẩn lên người khác sao?
Tôi lạnh giọng hỏi:
"Vậy bao giờ anh mới xuất hiện giải thích sự thật? Định để nhà họ Doãn cũng nếm đủ bạo lực mạng à?"
"Đáng đời!"
Mẹ Du Hoài vừa gặm chân gà vừa hừ lạnh.
"Cửa nhà tôi bị đập, cửa sổ cũng bị ném vỡ, việc của Du Hoài sắp mất. Sao họ không ra giải thích giúp?"
"Nhắc đến chuyện minh hôn với con trai họ. Họ đồng ý ngay còn gì."
"Bản thân con trai họ thích làm anh hùng."
"Chúng tôi đâu có cầu xin nó cứu, không đủ bản lĩnh thì đừng ra vẻ."
Bà nhổ luôn chiếc xương gà xuống bàn, vẻ mặt đầy bất mãn.
Tôi nhìn thẳng vào bà.
"Các người không cầu xin anh ấy cứu nhưng chính các người cầu xin tôi kết minh hôn. Bây giờ tôi cũng đang bị bạo lực mạng. Các người đã từng nghĩ đến việc đứng ra giải thích cho tôi chưa?"
Tôi nhìn Du Hoài, giọng càng lạnh.
"Anh còn sợ người ta không biết mặt tôi. Anh liền cẩn thận lấy ảnh tôi dán lên hình nhân giấy, ghép thành một đôi với Doãn Băng Trạch, vừa đốt vừa quay video."
"Thiều Ảnh..."
Du Hoài định bước tới.
Tôi hất tay anh ra.
Mẹ anh ta cười khẩy.
"Có ma hay không thì cứ tin là có. Dù sao cũng phải dỗ dành con ma chết kia."
"Nó chẳng phải chưa có vợ sao? Đốt cho nó một đôi hình nhân coi như tặng luôn cho nó một bà vợ."
"Một mạng đổi lấy một người vợ."
"Quá hời."
Thì ra...trong mắt họ, một hình nhân giấy cộng thêm tôi, một người sống không tốn đồng nào là đủ.
Mẹ Du Hoài vẫn tưởng mình nắm chắc phần thắng. Bà vừa gặm chân gà vừa nói:
"Chưa ăn cơm đúng không? Ngồi xuống ăn đi."
"Bọn tôi đã nói hết rồi, minh hôn là do nhà họ Doãn ép, cô cũng là người bị hại. Có gì to tát đâu, vài hôm nữa là yên."
Du Hoài cũng cười gượng.
"Thiều Ảnh."
"Đợi mọi chuyện qua rồi...chúng ta kết hôn. Anh sẽ không phụ em."
Tôi cười nhạt, nhìn chiếc khăn trong tay anh đã bị vặn xoắn thành một sợi dây.
Lần đầu tiên...tôi cảm thấy người đàn ông mình quen suốt bảy, tám năm...lại xa lạ đến thế.
Tôi từng biết anh nhát gan, sợ phiền phức, không có chí tiến thủ. Nhưng tôi vẫn nghĩ...hai người chỉ cần bình bình an an sống qua ngày là đủ.
Không ngờ...anh lại là loại người này.
Đúng như lời bố mẹ tôi từng nói. Du Hoài sợ tôi thật sự chia tay nên mới cố tình tung chuyện tôi kết minh hôn với Doãn Băng Trạch.
Để từ nay...không còn ai dám cưới tôi, đến cuối cùng...tôi chỉ còn biết quay về cầu xin anh ta.
Tôi cười lạnh một tiếng, quay người định rời đi.
Đúng lúc ấy...Du Hoài bất ngờ nắm chặt lấy tay tôi. Ánh mắt lướt qua túi quần bò bên hông, giọng anh ta trầm xuống:
"Em...đang ghi hình, đúng không?"

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục