Chương 5: Oan Hồn Trở Về
Tôi không ngờ Du Hoài vẫn luôn cúi đầu, vậy mà lại phát hiện chiếc điện thoại tôi giấu trong túi để quay video.
Tôi lập tức hất mạnh anh ta ra, quay người chạy thẳng về phía cửa.
"Long Thiều Ảnh!"
Du Hoài giữ chặt lấy tôi, gằn giọng:
"Em định giúp hắn sao? Giúp tên Doãn Băng Trạch đó?"
Anh ta dùng sức quá mạnh, bóp đến cánh tay tôi đau nhói. Tôi giãy giụa mấy lần cũng không thoát được.
Nghe thấy tôi quay video, bố mẹ Du Hoài cũng vội vàng lao tới. Hai người giữ chặt tôi, cố thò tay vào túi quần lấy điện thoại.
Tôi co chân đá liền hai cái, hất mẹ Du Hoài ngã sang một bên rồi quát lớn:
"Du Hoài, buông ra!"
Tính anh ta vốn nhát. Bị tôi quát, cả người giật bắn, bàn tay đang siết cánh tay tôi cũng vô thức nới lỏng.
Tôi lập tức đẩy anh ta ra, xoay người lao đến mở cửa.
Mẹ Du Hoài hét lên:
"Nếu nó tung video ra, nhà mình khỏi sống nữa!"
Ngay lúc tôi vừa xoay tay nắm cửa...bỗng cổ bị siết mạnh.
Du Hoài đã nhặt chiếc khăn mặt lúc nãy bị anh ta vặn thành dây, vòng qua cổ tôi rồi kéo giật ngược về phía sau.
Anh ta còn hét với mẹ mình:
"Mau lấy điện thoại của cô ấy! Bình thường đi họp cô ấy đều ghi âm, chắc chắn còn mang máy ghi âm nữa!"
Tôi bị siết đến hoa cả mắt, theo phản xạ, hai tay túm lấy chiếc khăn trên cổ.
Nhưng sức Du Hoài quá lớn, anh ta siết đến mức cả người tôi bị kéo ngửa ra sau.
Mẹ Du Hoài đã sờ đến túi quần bò bên hông tôi.
Tôi cố hết sức kéo chiếc khăn ra.
Không ngờ bố Du Hoài lại xông tới giữ chặt hai tay tôi.
Trước mắt tôi dần tối sầm, hai tay vẫn liều mạng kéo chiếc khăn, hai chân theo bản năng đạp loạn.
Nhưng bố Du Hoài giữ chặt tay tôi như gọng kìm, cố bẻ ra.
Mẹ Du Hoài đã lấy được điện thoại. Bà ta còn chửi:
"Đã minh hôn với ma chết rồi, còn tưởng mình thành người của ma thật à? Còn muốn giúp nó?"
"Cô với Du Hoài còn..."
Ngay lúc tôi sắp bị siết đến ngất đi...bên ngoài đột nhiên lóe lên một tia sét cực mạnh, bố Du Hoài bỗng hét thất thanh.
Trong màn mờ trước mắt...tôi loáng thoáng thấy một thứ màu đỏ vụt qua.
Giống như...một sợi chỉ đỏ vừa bay lên.
ẦM!
Một tiếng sét nổ vang.
Cửa kính dường như cũng bị chấn vỡ.
Bố Du Hoài hoảng loạn gào lên:
"Ma..."
"Có ma!"
Còn cả người Du Hoài mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Tôi vội kéo chiếc khăn khỏi cổ.
Theo ánh mắt kinh hãi của bố Du Hoài nhìn sang.
Bên cửa sổ đã vỡ tung, tấm rèm bị gió cuốn tung.
Giữa màn mưa xối xả...có một bóng người đứng cạnh cửa sổ.
Dưới ánh chớp lập lòe, thân ảnh ấy nửa sáng nửa tối, đang lạnh lùng nhìn về phía chúng tôi.
Nước mưa không ngừng tạt vào trong, chảy men theo nền nhà.
Lại thêm một tia sét xé ngang bầu trời.
Người ấy đứng ngược sáng nhưng vẫn có thể nhận ra...
Đó chính là gương mặt anh tuấn, cao quý của Doãn Băng Trạch.
Chỉ khác...sắc mặt anh trắng bệch, đôi mắt lạnh như băng, đang nhìn chằm chằm nhà họ Du.
Tôi cũng giật bắn mình.
Nhân lúc cả nhà Du Hoài còn chết sững vì kinh hãi, tôi chộp lấy chiếc điện thoại mẹ Du Hoài vừa làm rơi xuống đất, mở cửa, cắm đầu bỏ chạy.
"Long Thiều Ảnh!"
Đến lúc này Du Hoài mới hoàn hồn, lập tức đuổi theo.
Đầu tôi vẫn còn choáng váng, loạng choạng chạy xuống cầu thang hẹp. Nhưng vừa chạy được vài tầng, hơi thở đã dồn dập, cổ họng bị siết đau rát, tôi ho liên tiếp mấy tiếng, sức lực cũng cạn dần.
Chỉ còn vài bước nữa là ra khỏi tòa nhà.
Tôi đã nhìn thấy chiếc xe mình đỗ bên dưới.
Đúng lúc ấy, Du Hoài phía sau bỗng quát lớn:
"Long Thiều Ảnh!"
Ngay sau đó...anh ta bất chấp tất cả, từ trên cầu thang lao cả người xuống, đâm thẳng vào tôi.
Du Hoài vốn nhát gan.
Nếu đoạn video tôi quay bị phát tán...anh ta sẽ bị cư dân mạng chửi rủa dữ dội hơn nữa.
Thực ra...tôi chưa từng định đăng thẳng lên mạng. Nếu muốn, tôi đã livestream ngay từ đầu rồi.
Tôi chỉ muốn cầm đoạn video này, ép nhà họ Du đứng ra nói rõ sự thật. Để bố mẹ Doãn không phải vừa mất con...lại còn phải chịu bạo lực mạng vì những lời vu khống của Du Hoài.
Nhưng tôi không ngờ...vừa rồi anh ta suýt siết chết tôi còn chưa đủ, giờ lại trực tiếp lao xuống húc tôi.
Cả người tôi chúi mạnh về phía trước, lăn thẳng xuống bậc cầu thang.
Ngay khi trán sắp đập vào mép đá...bỗng có một bàn tay đỡ lấy cằm tôi. Tiếp đó, một cánh tay khác ôm lấy eo, kéo tôi lùi về sau hai bước, hóa giải toàn bộ lực va chạm.
Tôi chỉ cảm thấy...mình vừa ngã vào một lồng ngực lạnh như băng.
Ngay sau đó, nước mưa ào ào trút xuống.
Rầm!
Du Hoài thì lăn thẳng xuống vũng nước dưới sân. Anh ta ngẩng đầu, không dám tin nhìn sang bên cạnh tôi. Vừa lùi vừa run rẩy hét lên:
"Ma..."
"Có ma!"
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang đỡ cằm mình, trên ngón áp út...đeo một chiếc nhẫn cưới.
Chính là chiếc còn lại trong đôi nhẫn mà tối qua mẹ Doãn đã đeo cho tôi.
Thấy Du Hoài sợ hãi lùi mãi, tôi men theo cánh tay ấy,chậm rãi ngẩng đầu nhìn sang.
Không ngoài dự liệu nhưng cũng vượt ngoài mọi dự liệu, tôi nhìn thấy...gương mặt lạnh lùng của Doãn Băng Trạch.
Khác với nụ cười rạng rỡ trên di ảnh.
Lúc này...gương mặt anh lạnh như băng, giữa màn mưa cùng sấm chớp lại mang theo một uy nghiêm khó tả.
Mưa vẫn xối xả.
Tôi gần như không mở nổi mắt, chỉ nheo mắt nhìn. Cũng không dám chắc...có phải hồn ma của Doãn Băng Trạch thật sự đã xuất hiện hay không.
Nước mưa chảy xuống mặt, tràn vào miệng và mũi, làm cổ họng tôi lại ngứa rát.
Ngay khi tôi theo phản xạ đưa tay lau mặt, một chiếc khăn tắm đã phủ lên đầu tôi, cánh tay ôm eo tôi vẫn vững vàng.
Anh mở cửa xe, đẩy tôi ngồi vào trong.
"Ma..."
Du Hoài vẫn ngã ngồi dưới mưa, loạng choạng bò dậy, gào thét chạy ngược trở vào tòa nhà.
Tôi ngồi trong xe nhìn bóng người ngoài màn mưa.
Nước mưa cứ xuyên qua thân thể anh, lòng tôi cũng lạnh buốt.
Rồi...anh khẽ đóng cửa xe.
Đúng lúc một tia chớp lóe lên.
Bóng người ấy...biến mất.
Tôi nhìn màn nước mưa chảy trên cửa kính, cầm chiếc khăn tắm lau mạnh mắt.
Lúc này mới phát hiện...mùi hương trên chiếc khăn, giống hệt mùi trong xe, tim tôi lại thắt lại.
Tôi vội lấy điện thoại ra lau khô bằng khăn rồi lập tức lái xe về nhà họ Doãn.
Mưa càng lúc càng lớn.
Tôi mở hết điều hòa lạnh để hong kính, lạnh đến mức cả người run cầm cập.
Đường trơn trượt, có mấy lần xe suýt lao khỏi mặt đường.
Điều kỳ lạ là...chẳng bao lâu sau, mưa bỗng tạnh hẳn, ngay cả mây đen cũng tan đi.
Tôi vội hạ cửa kính, để hơi lạnh trong xe thoát ra ngoài, lúc ấy mới thấy dễ chịu hơn một chút.
Đến trước cổng nhà họ Doãn, gặp hai cảnh sát đang canh gác, tôi lập tức giao cho họ đoạn video cùng file ghi âm. Nói rõ:
"Du Hoài hoàn toàn không hề nhảy sông. Mọi người không cần tiếp tục tìm kiếm nữa."
Chỉ là...tôi không dám kể chuyện mình nhìn thấy hồn ma Doãn Băng Trạch.
Hai viên cảnh sát xem xong, sắc mặt đều trầm xuống, lập tức liên lạc với cục. Một người nhìn vết hằn trên cổ tôi rồi nói:
"Cô nên xử lý vết thương trước đi."
"Chúng tôi sẽ sớm ra thông báo chính thức."
"Cảm ơn." Tôi cúi đầu cảm ơn rồi bước vào.
Bố mẹ Doãn vẫn đang đốt vàng mã trong linh đường, thấy tôi quay lại, hai người đều sửng sốt.
Tôi ngẩng đầu nhìn tấm di ảnh lạnh lùng của Doãn Băng Trạch, lại cúi nhìn cổ tay trống trơn của mình, trong lòng vẫn còn chưa hết kinh hãi.
Nhưng trước ánh mắt của bố mẹ Doãn, tôi vẫn kể sơ qua toàn bộ mọi chuyện.
Điện thoại tôi vẫn không dám mở. Chắc hẳn cuộc gọi và tin nhắn đã nổ tung rồi.
Tôi dùng máy tính bảng cùng chiếc điện thoại cũ kết nối mạng nhà họ Doãn, lướt xem tin tức.
Vì trận mưa lớn bất ngờ khiến nước sông dâng cao. Vậy mà cư dân mạng vẫn tụ tập trong phòng livestream, cầu nguyện cho Du Hoài, người được cho là đã "rơi xuống nước", được bình an.
Bố Doãn cười lạnh:
"A Tễ nhà tôi...đáng lẽ không nên cứu nó. Cứ để nó chết luôn mới phải!"
Ông bảo tôi đăng đoạn video lên mạng, để thiên hạ nhìn rõ bộ mặt thật của Du Hoài.
"Thôi."
Mẹ Doãn lấy khăn nóng đắp lên cổ tôi, nhẹ nhàng xoa chỗ bầm đỏ vì bị siết.
"Con thật sự muốn nó chết sao?"
"Nó chết rồi...A Tễ nhà cô chẳng phải sẽ chết oan uổng hơn sao?"
Giọng bà nghẹn lại, vừa hít mũi, vừa xoa cổ cho tôi.
"Rốt cuộc...nó làm sao có thể xuống tay như vậy..."
Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn kể chuyện mình đã gặp Doãn Băng Trạch và chuyện anh hai lần cứu tôi.
Bố mẹ Doãn rõ ràng không tin. Bố Doãn chỉ đặt chiếc điện thoại cũ xuống, nhìn tôi, khẽ thở dài.
"Lần sau...đừng liều lĩnh như vậy nữa."
Mẹ Doãn vẫn chỉ nhẹ nhàng xoa cổ tôi.
"Biết con muốn an ủi cô như vậy là đủ rồi."
Tôi còn định giải thích thêm nhưng bà đã cầm khăn tiếp tục chườm cho tôi, rồi bảo tôi đi tắm, cứ tin cảnh sát là được.
Đúng lúc bà quay người, tôi cúi nhìn cổ tay mình, không biết từ lúc nào...nó đã hết đau.
Nhưng...không phải chỉ mình tôi nhìn thấy Doãn Băng Trạch, cả nhà Du Hoài cũng đã nhìn thấy.
Chỉ là...quần áo tôi ướt sũng, quả thực rất khó chịu.
Mẹ Doãn lấy bộ đồ ngủ của bà đưa cho tôi, bảo tôi tắm nước nóng, thay quần áo khô, rồi uống thuốc cảm bà đã pha sẵn, ngủ một giấc cho khỏe.
Mấy ngày nay, bà vốn đã đau đớn vì mất con, lại còn phải chịu bạo lực mạng cùng những trò bỉ ổi của nhà họ Du, cả người như đã kiệt quệ.
Đầu tôi cũng choáng váng không chịu nổi.
Sau khi uống thuốc, tôi khuyên bà cũng nên nghỉ ngơi. Bà chỉ nhẹ nhàng vỗ tay tôi, khẽ thở dài:
"Nếu lúc còn sống...A Tễ có thể gặp con...thì tốt biết mấy."
Tôi liếc nhìn những bức ảnh của Doãn Băng Trạch bên cạnh, trong lòng bỗng nghẹn đến khó tả.
Mẹ Doãn cũng chẳng còn tâm trí nói thêm.
Đợi tôi uống hết thuốc, bà cầm chiếc cốc, chậm rãi, bước chân nặng nề đi ra ngoài.