Cốt Huyết Xà Đàn/ Chương 3: Bí Mật Của Xà Đàn
Mục lục
16.5px
Cốt Huyết Xà Đàn

Chương 3: Bí Mật Của Xà Đàn

Nhìn thấy mẹ cúi đầu mút lấy vết máu kinh trên ga giường, tôi chết sững.
Bà như hoàn toàn mất đi ý thức, vẫn cúi gằm đầu, tham lam mút lấy từng vệt máu.
Mút sạch một chỗ, bà lại kéo phần ga bên cạnh cũng dính máu nhét vào miệng, tiếp tục ra sức hút.
Dường như bà hoàn toàn không nhận ra tôi đang đứng ngay ngoài cửa. Cứ thế, điên cuồng và tham lam.
"Mẹ..."
Tôi khẽ gọi một tiếng nhưng mẹ chẳng hề phản ứng, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Đúng lúc ấy, bố tôi vội vàng chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông cũng giật mình.
Ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, ông lập tức kéo mạnh tôi ra ngoài, nhét đại một túi gì đó lấy từ phần bữa sáng trên bàn vào tay tôi.
"Được rồi! Đừng làm em trai trong bụng mẹ con hoảng sợ. Mau đi làm đi! Đi mau!"
Tôi còn định nói gì đó. Ông đã đẩy mạnh tôi ra ngoài.
Sức đẩy quá lớn khiến tôi ngã ngồi xuống đất.
Hai cái bánh bao ông nhét vào tay tôi cũng lăn mấy vòng trên nền gạch.
Nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt, tôi cảm thấy từng đợt nóng dồn xuống bụng dưới.
Trong đầu chỉ còn hình ảnh mẹ đang mút lấy máu trên ga trải giường. Cùng với thói quen ăn uống kỳ quái, và gương mặt trắng bệch như bụng cá, phủ một lớp ánh nhớt kỳ dị của bà.
Từ nhỏ đến lớn, tôi đã chứng kiến đủ loại bí phương cầu con nhưng chưa từng thấy cách nào quái dị như vậy.
Ban đầu tôi còn nghĩ lần này cũng chỉ là một trò mê tín khác của bố mẹ.
Ai ngờ, không những mẹ thật sự mang thai mà còn trở nên vô cùng kỳ lạ.
Ăn gỏi cá, ăn trứng sống thì còn có thể miễn cưỡng hiểu được.
Nhưng mút máu kinh của tôi thì là chuyện gì?
Bụng dưới âm ỉ đau.
Tôi chợt nhớ tới giọng nói trong mơ đêm qua không ngừng lặp đi lặp lại:
"Đói quá..."
Lại nghĩ đến kỳ kinh nguyệt vừa đến, và những giọt máu vô tình nhỏ vào chiếc vò.
Cố nhịn cơn đau, tôi nhặt hai chiếc bánh bao lên, phủi lớp bụi bám trên túi nilon.
Rồi lấy điện thoại gọi cho phụ huynh của một bé trai trong lớp tên Trương Nghênh Thăng.
Ở trường mẫu giáo, Trương Nghênh Thăng rất thích giả làm đạo sĩ.
Cậu bé thường bày ra đủ kiểu kết ấn, đọc thần chú, còn xé giấy, nhổ nước bọt rồi dán lên đầu chúng tôi, bảo đó là bùa, ai bị dán thì sẽ biến thành cương thi.
Sau này tôi mới biết, chú của cậu bé là một đạo sĩ, thường dẫn cậu theo học mấy thứ đó.
Dù cảm thấy chẳng đáng tin lắm, nhưng đây là người duy nhất tôi quen có liên quan đến chuyện huyền môn. Ít nhất hỏi thử cũng thấy yên tâm hơn.
Phụ huynh bây giờ đều rất cẩn thận với giáo viên mầm non.
Vừa nghe tôi hỏi, chị Trương lập tức nói sẽ gọi điện cho chú của bé, đồng thời gửi số điện thoại để chúng tôi tự liên lạc.
Tôi cũng xin nghỉ nửa ngày.
Sau khi nói chuyện, chị Trương bảo tôi đến một công viên gặp một người tên Trương Tân Trúc, còn gửi luôn ảnh của anh ấy.
May mà công viên không xa, tôi lập tức bắt taxi đến.
Lúc tới nơi mới hơn bảy giờ sáng, một nhóm các bác lớn tuổi đang tập Thái Cực Kiếm.
Người dẫn đầu là một chàng trai chừng hơn hai mươi tuổi. Thanh kiếm trong tay anh ta múa lúc nhanh như giao long lướt sóng, lúc chậm lại nhẹ nhàng như cá bơi trong nước.
Thấy tôi đến, anh chỉ khẽ hất cằm, ra hiệu bảo tôi chờ một lát.
Đợi hướng dẫn xong cho các bác cách xoay kiếm, anh mới cầm khăn lau mồ hôi.
Từ xa nhìn tôi một lúc, rồi chậm rãi cau mày.
Tôi đứng đợi khá lâu, đến mức cảm thấy miếng băng vệ sinh cũng sắp không chịu nổi nữa, đành bước tới.
Chưa kịp mở miệng...
Anh đã chỉ về phía nhà vệ sinh.
"Bên kia có nhà vệ sinh. Cô đi rửa tay trước đi."
"Tôi đợi ở quầy tạp hóa."
Tôi khựng lại. Nhìn vẻ mặt bình thản của anh, rõ ràng anh biết điều gì đó.
Mặt tôi nóng bừng.
"Đây."
Anh còn lấy từ túi ra một gói khăn giấy đưa cho tôi.
"Cảm ơn."
Tôi nhận lấy rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Lúc quay lại, anh đang ngồi trước quầy tạp hóa, vừa ăn trứng trà vừa uống sữa đậu nành.
Thấy tôi, anh đưa một cốc sang.
"Còn nóng đấy. Uống chút đi."
Anh để tóc húi ngắn. Sau buổi tập, trên tóc vẫn còn lấm tấm mồ hôi.
Thấy tôi không nhận, anh cười rồi dúi cốc sữa về phía tôi.
"Vừa uống vừa nói. Chuyện của cô hơi phiền phức. Không cần vội."
Tôi cũng biết không nên nóng nảy, liền nhận lấy cốc sữa.
Sau khi quan sát thấy xung quanh không còn ai, tôi kể toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Anh đã đưa khăn giấy cho tôi.
Cho nên chuyện tôi đang trong kỳ kinh nguyệt, tôi cũng chẳng giấu.
Đặc biệt là chuyện mẹ tôi mút máu trên ga giường.
Nghe xong, anh khịt mũi.
"Có ảnh chiếc vò không?"
Tôi lắc đầu.
"Chiếc vò đó quá quái dị. Nhìn thêm một lần tôi cũng nổi da gà, nên không dám chụp."
"Vậy chẳng lẽ cô muốn tôi đến tận nhà xem?"
Anh vừa lau tóc vừa liếc tôi.
"Tôi vẽ lại."
Tôi vội lấy sổ tay. Vẽ chiếc vò, những con rắn quấn kín thân vò, cùng chiếc đầu rắn đỏ như máu nửa nổi nửa chìm bên trong.
Anh nhìn bức vẽ rồi huýt sáo.
"Khéo thật. Tiểu Thăng nói cô còn dạy vẽ ngoài giờ, tôi còn không tin. Đúng là đa tài."
Nhìn chăm chú một lúc, anh hỏi:
"Sao cái đầu rắn này chỉ lộ một nửa?"
"Tôi nghĩ đó là tượng chạm bên trong. Chỉ lộ phần đầu thôi."
Tôi đưa cuốn sổ cho anh.
"Bố mẹ tôi bảo chiếc vò được đào lên từ mộ tổ. Không biết có thật hay không."
Anh cầm sổ nhìn hồi lâu, rồi trầm giọng:
"Khắc hình bầy rắn giao phối...Đúng là một loại tín ngưỡng sinh thực."
"Xét theo cách bố mẹ cô sử dụng...thì quả thật không sai."
"Lấy huyết mạch thân tộc làm vật dẫn, mượn sức sinh sản của bầy rắn...Đúng là có thể cầu được con trai."
Tôi lạnh lùng cười nhạt.
"Vậy tình trạng của mẹ tôi cũng bình thường sao?"
Anh bật cười.
"Đương nhiên là không bình thường."
Anh trả cuốn sổ lại.
"Điều tôi chưa biết là mẹ cô đã xảy ra chuyện gì."
"Nhưng người có vấn đề trước mắt...là cô."
Tôi theo bản năng ôm bụng dưới đang đau âm ỉ. Nghe nói người tu đạo rất kiêng phụ nữ trong kỳ kinh nguyệt.
Thấy vẻ mặt tôi, anh ho khẽ.
"Cô giáo Từ, cô hiểu lầm rồi. Tôi nói đến tay cô."
Lúc này, tôi mới vô thức xoay xoay bàn tay trái. Từ sau khi bị lấy máu, bàn tay ấy luôn đau âm ỉ như có gai đâm.
Anh cười khẽ.
"Vậy là cô vẫn còn cảm giác."
"Là vấn đề gì?"
Tôi không biết anh thực sự nhìn ra điều gì, hay chỉ thấy tay tôi cử động khác thường.
Anh không trả lời, mà chỉ ném thanh kiếm sang cho tôi.
"Chuyện này không thể giải quyết ngay. Phải đợi đến chiều."
"Tôi mời cô sữa đậu nành."
"Giờ giúp tôi một việc trước nhé."
Nói xong, anh như nhận ra lời mình dễ gây hiểu lầm, liền ho khan mấy tiếng.
"Sáng nay, tôi còn một lớp học đang thiếu trợ giảng."
Tôi sốt ruột.
"Không phải anh nói sẽ giúp tôi sao? Sao giờ còn phải đi dạy?"
Anh chỉ lên bầu trời.
"Buổi sáng dương khí đang thịnh, thứ trong tay cô sẽ không xuất hiện. Phải chờ mặt trời lặn, âm khí dâng lên mới xử lý được."
"Chẳng lẽ cô không nhận ra? Ban ngày tay cô nhẹ hơn. Đến tối, nhất là nửa đêm...nó sẽ nặng hơn rất nhiều."
Điều đó...quả thật đúng.
Tôi xin nghỉ nửa ngày để tìm đạo sĩ. Không ngờ vị "đạo sĩ" này lại bận đi dạy.
Theo lời Trương Nghênh Thăng, nghề của anh chẳng phải là đạo sĩ sao? Sao còn dạy học nữa?
"Đi thôi."
Anh kéo theo một chiếc loa di động cỡ lớn cùng một túi đồ.
"Hôm nay coi như cô giúp tôi."
Thấy anh xách nặng, tôi định đưa tay đỡ. Nhưng tay trái vừa chạm vào quai túi, cơn đau nhói như kim đâm lại xuất hiện.
Anh liếc nhìn tay tôi.
"Phải biết ga-lăng với phụ nữ. Cô chỉ cần đi theo."
Anh kéo chiếc loa đến một khoảng sân nửa râm nửa nắng trong công viên. Ở đó đã có rất nhiều cô bác mặc đồng phục luyện công màu trắng, tay cầm quạt đỏ đứng chờ.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là...
Trương Tân Trúc lấy từ túi ra một chiếc ghế nhựa nhỏ, rồi vỗ lên mặt ghế.
"Hôm nay cô đang trong kỳ đặc biệt."
"Ngồi đây."
"Lát nữa tôi bảo mở nhạc thì mở."
"Nghe lệnh tôi."
Vừa thấy anh đến, các cô bác lập tức xúm lại.
Người mang bánh bao, người mang sủi cảo hấp, người mang sữa đậu nành tự xay. Thi nhau nhét đồ ăn cho anh. Đồng thời không ngừng liếc nhìn tôi, cười đầy ẩn ý.
Anh chỉ cười trừ, rồi phát quạt đỏ, bắt đầu dạy mọi người múa quạt.
Phải công nhận, dáng người Trương Tân Trúc cao ráo như cây tùng. Lúc múa quạt, mạnh mẽ mà uyển chuyển, hoàn toàn khác vẻ mềm mại của các bác gái, giống như rồng lượn mây hơn.
Đến lúc mặt trời lên cao, buổi tập kết thúc.
Các cô bác còn nhiệt tình mời hai chúng tôi về nhà ăn cơm. Ánh mắt ai cũng nhìn tôi rồi nhìn Trương Tân Trúc đầy ý vị.
Anh chỉ cười.
"Ăn cơm thì thôi nhưng tôi muốn hỏi các cô một chuyện."
"Tôi có một chiếc vò rất lạ. Các cô nhiều tuổi, hiểu biết rộng cem giúp tôi có từng nghe nói đến chưa."
Nói rồi, anh nháy mắt với tôi.
"Niệm Nhi. Lấy bức vẽ ra cho các cô xem."
Ngay lập tức, các cô bác cười ầm lên.
"Gọi thân mật quá nhỉ!"
"Răng chúng tôi sắp ê hết rồi!"
Tôi lườm Trương Tân Trúc.
Anh gọi tôi là "cô giáo Từ" thì còn hiểu được, chắc nghe từ Trương Nghênh Thăng.
Nhưng sao anh biết tên tôi?
Anh vẫn cười hì hì ứng phó, đồng thời liên tục ra hiệu.
"Mau lên."
Tôi đành lấy cuốn sổ đưa cho mọi người xem.
Vừa nhìn thấy chiếc vò đầy rắn, các cô bác đồng loạt xua tay.
"Không xem!"
"Đáng sợ quá!"
Không ai dám cầm lấy cuốn sổ, chỉ dám ghé đầu nhìn từ xa.
Lúc ấy, một bà cụ tóc bạc nhưng gương mặt hồng hào bỗng khựng lại. Nghe nói trên vò đầy rắn, bà cầm cốc trà dưỡng sinh bước đến.
Chỉ cúi đầu nhìn đúng một cái, bàn tay cầm cốc nước của bà lập tức run lên. Nắp bình mãi không vặn được, nước trà màu nâu đổ hết lên bộ đồ luyện công trắng.
"Cô ơi?"
Tôi vội đặt cuốn sổ xuống, giúp bà vặn nắp bình.
Lúc chạm vào tay bà, tôi mới phát hiện hai bàn tay bà lạnh như băng.
Bà giật mình như bị điện giật, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Cô... họ Từ? Là chữ Từ trong họ Từ?"
Tim tôi bỗng đập mạnh.
Vừa rồi Trương Tân Trúc chỉ gọi tên tôi đúng một lần, trước đó đều gọi là "cô giáo Từ".
Rõ ràng bà cụ này biết lai lịch của chiếc vò!
Tôi vừa định hỏi, bà đã rụt tay về, nhíu chặt mày nhìn tôi.
"Cô là... Từ Niệm Nhi?"
Đột nhiên như nhớ ra điều gì, sắc mặt bà đại biến.
"Mẹ cô...có phải lại mang thai rồi không?"
"Thời gian này tuyệt đối đừng về nhà!"
"Đừng đến gần mẹ cô!"
"Nhất định..."
"Đừng để mẹ cô chạm vào cô nữa!"

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục