Khác Biệt Để Bứt Phá
Chương 4: Tiến triển
Chương 4: Tiến triển

Tận dụng sự hạn chế
Bạn có bao giờ thấy những món vũ khí do các tù nhân chế tạo từ xà phòng hoặc từ những chiếc muỗng chưa? Họ đã xoay xở làm tốt công việc với những gì mình có. Không phải chúng tôi đang khuyên bạn đi ra ngoài và cắt cổ ai, nhưng hãy sáng tạo và bạn sẽ bất ngờ trước những gì mình có thể làm với nguồn tài nguyên ít ỏi.
Các nhà thơ, nhà văn lỗi lạc luôn sử dụng sự hạn chế để thúc đẩy óc sáng tạo. Đại thi hào Shakespeare miệt mài với những niêm luật, vần điệu chặt chẽ của những bài sonnet (bài thơ mười bốn câu có khuôn vần đặc biệt). Thơ Haiku (thể thơ rất ngắn của Nhật) cũng có những quy luật khắt khe để cho ra những bài thơ đầy chất thơ. Đại văn hào Ernest Hemingway và nhà văn
Raymond Carver đã nhận thấy việc ép buộc bản thân sử dụng ngôn ngữ súc tích và khúc chiết giúp họ tạo ra hiệu ứng tối đa.
The price is right (tạm dịch: Hãy chọn giá đúng), chương trình trò chơi truyền hình dài nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, cũng là một minh chứng của sự sáng tạo nảy sinh từ sự hạn chế. Chương trình có hàng trăm trò chơi, mỗi trò dựa trên một câu hỏi: “Món hàng này giá bao nhiêu?”. Công thức đơn giản này đã hấp dẫn được rất nhiều người xem trong hơn ba mươi năm qua.
Không giống như bao hãng hàng không khác, hãng Southwest chỉ sử dụng độc nhất loại máy bay Boeing 737. Kết quả là mỗi phi công, tiếp viên hàng không và nhân viên sân bay đều có thể điều hành được tất cả các chuyến bay. Ngoài ra, mọi cơ sở vật chất của Southwest đều tương thích với tất cả máy bay của họ. Những điều đó có nghĩa là chi phí sẽ thấp hơn và việc điều hành sẽ đơn giản hơn. Họ đã làm cho mọi thứ trở nên dễ dàng và thuận tiện hơn cho chính mình.
Khi xây dựng Basecamp, chúng tôi gặp rất nhiều hạn chế. Chúng tôi có một hãng thiết kế phải điều hành, múi giờ của những người quản lý cách nhau bảy tiếng đồng hồ (David lúc ấy đang làm công việc lập trình ở Đan Mạch, những người còn lại làm việc ở Mỹ), ít người và không có nguồn tài trợ từ bên ngoài. Những hạn chế này đã buộc chúng tôi phải làm sao cho sản phẩm của mình phải thật đơn giản.
Giờ đây, chúng tôi có nhiều nguồn tài nguyên và nhân lực hơn, nhưng chúng tôi vẫn đề cao sự hạn chế. Chúng tôi đảm bảo mỗi lúc chỉ có một hoặc hai người làm việc trên một sản phẩm. Và chúng tôi luôn giữ các tính năng ở mức tối thiểu. Tự uốn mình theo khuôn khổ như thế giúp chúng tôi “quên đi” những sản phẩm quá phức tạp.
Vì vậy, trước khi than vãn về sự thiếu thốn, hãy xem thử liệu bạn có thể làm được gì với những gì mình có.

Ưu tiên chất lượng hơn số lượng
Nếu cố gắng thực hiện tất cả mọi việc cùng lúc, bạn có thể nhanh chóng biến bao ý tưởng tuyệt vời mà bạn ấp ủ thành công cốc. Bạn không thể làm tất cả mọi thứ mà bạn muốn và làm cho thật hoàn hảo được. Thời gian, nguồn lực, khả năng và sự tập trung của bạn là có hạn. Làm hoàn hảo một việc là đã khó khăn lắm rồi, cố gắng làm cả mười việc cùng một lúc à? Quên đi nhé!
Do vậy, hãy buông bỏ một vài việc để đạt được kết quả tốt hơn. Hãy giảm tham vọng của mình xuống bớt một nửa. Tốt hơn là bạn nên ưu tiên cho chất lượng thay vì số lượng.
Rất nhiều thứ trở nên tốt hơn khi được rút ngắn lại. Đạo diễn cắt riêng những phân cảnh hay để tạo nên một bộ phim ấn tượng. Nhạc sĩ chọn ra những bài hát hay để tạo nên một album tuyệt vời. Chúng tôi cũng đã rút gọn quyển sách này xuống một nửa, từ 57 ngàn từ xuống còn 27 ngàn từ. Hãy tin chúng tôi, làm thế tốt hơn nhiều.
Thế nên hãy bắt đầu cắt bớt. Hãy tạo ra những điều xuất sắc bằng cách cắt bớt những phần chỉ ở mức vừa hay.

Hãy bắt đầu từ tâm chấn
Khi bạn bắt đầu một việc mới mẻ, có nhiều nguồn lực lôi kéo bạn theo nhiều hướng khác nhau. Có những việc bạn có thể làm, những việc bạn muốn làm và những việc bạn phải làm. Những việc bạn phải làm là nơi mà bạn nên bắt đầu. Hãy bắt đầu ngay từ tâm chấn.
Ví dụ, nếu mở một quầy bán hot-dog (một loại bánh mì kẹp xúc xích), bạn có thể lo nghĩ về các loại gia vị, xe đẩy, bảng hiệu, trang trí. Nhưng điều đầu tiên bạn nên nghĩ đến chính là chiếc bánh hot-dog. Những chiếc bánh hot-dog chính là tâm chấn. Mọi thứ khác chỉ là phần phụ mà thôi.
Cách tìm ra tâm chấn là hãy tự hỏi bản thân: “Nếu loại bỏ điều này thì liệu tôi có tiếp tục bán được hay không?”. Một quầy bán hot- dog không còn là một quầy bán hot-dog nếu không có những chiếc bánh hot-dog. Bạn có thể bỏ bớt hành tây, các loại gia vị, mù tạc… Một số người có thể không thích những chiếc bánh nếu thiếu đi những thứ ấy, nhưng bạn vẫn có một quầy bán hot-dog. Còn nếu không có những chiếc bánh hot-dog thì bạn không thể nào có quầy bán hot-dog được.
Vì vậy, hãy tìm ra tâm chấn. Phần nào là không thể bỏ đi? Nếu bạn vẫn có thể tiếp tục mà không cần có thứ đó thì hẳn nó không phải là tâm chấn. Khi bạn tìm ra nó, bạn sẽ biết ngay thôi. Sau đó, hãy tập trung hết sức để tạo ra một sản phẩm hoàn hảo. Mọi việc khác mà bạn làm sẽ lệ thuộc vào phần cốt lõi ấy.

Chi tiết để sau
Các kiến trúc sư chỉ bận tâm về việc lát đá loại nào trong buồng tắm hoặc lắp kệ bếp kiểu gì sau khi hoàn thành bản thiết kế sàn nhà. Họ biết tốt hơn là nên quyết định các chi tiết ấy sau.
Bạn cần tiếp cận ý tưởng của mình theo cùng một cách như thế. Các chi tiết tạo nên sự khác biệt. Nhưng mải mê với các chi tiết quá sớm sẽ dẫn đến bất đồng và trì hoãn. Bạn sẽ lạc lối trong những thứ không thực sự quan trọng. Bạn lãng phí thời gian với những quyết định mà sau này cũng sẽ thay đổi. Vì vậy, hãy phớt lờ các chi tiết trong thời gian đầu. Hãy tập trung vào những điều cốt lõi trước, rồi hãy bận tâm đến các chi tiết sau.
Khi bắt đầu bản thiết kế, chúng tôi phác họa ý tưởng của mình bằng bút Sharpie, một loại bút đánh dấu to bản, thay vì bút bi ngòi nhỏ. Tại sao? Bút bi có nét quá mảnh, độ phân giải quá cao. Bút bi ngòi nhỏ khiến bạn bận tâm về những thứ mà bạn chưa nên bận tâm, chẳng hạn như hoàn thiện phần bóng hoặc nên sử dụng đường nhiều chấm hay đường thẳng nét liền. Cuối cùng, bạn lại đi tập trung vào những thứ chưa nên tập trung ở thời điểm hiện tại.
Bút Sharpie khiến bạn không thể đi sâu vào chi tiết như thế. Bạn chỉ có thể vẽ được các hình khối, đường thẳng và hình hộp. Điều đó rất tốt. Bức tranh tổng thể chính là tất cả những gì mà bạn nên bận tâm lúc mới bắt đầu.
Walt Stanchfield, chỉ đạo hình ảnh lừng danh của hãng Walt Disney, từng khuyến khích các nhân viên đồ họa của mình “quên đi chi tiết” khi bắt đầu vẽ. Ông đưa ra lý do: các chi tiết chẳng đem lại được gì trong giai đoạn đầu cả.
Ngoài ra, bạn thường không thể nhận ra các chi tiết quan trọng nhất cho đến tận sau khi bạn bắt đầu tiến hành. Đó là lúc bạn nhìn thấy được cái mình cần phải chú trọng và cảm nhận được những gì đang thiếu. Đó chính là lúc bạn nên bận tâm đến chi tiết, chứ trước đó thì không nên.

Ra quyết định là tiến triển
Khi bạn chần chừ chưa quyết định, các vấn đề sẽ chồng chất lên nhau. Và các vấn đề chồng chất như thế sẽ bị phớt lờ, giải quyết một cách hấp tấp hoặc quẳng sang một bên. Kết quả là từng vấn đề riêng lẻ trong đó sẽ không được giải quyết.
Bất cứ khi nào có thể, hãy thay đổi câu: “Chúng ta hãy suy nghĩ về việc này” thành câu “Hãy quyết định việc này”. Hãy tuân thủ việc ra quyết định. Đừng chờ đợi giải pháp hoàn hảo. Hãy quyết định và tiến về phía trước.
Khi quen dần việc luân phiên thực hiện các quyết định, bạn sẽ tạo được đà và nâng cao tinh thần. Quyết định chính là sự tiến triển. Mỗi một quyết định mà bạn đưa ra chính là một viên gạch tạo nên nền móng vững chắc cho bạn. Bạn không thể nào xây xong một ngôi nhà dựa trên kiểu tư duy “cứ để sau”. Hãy xây dựng nền tảng dựa trên những việc đã hoàn tất.
Bạn sẽ tạo thêm nhiều rắc rối khi chần chừ chờ đợi một giải pháp hoàn hảo. Nó sẽ chẳng đến đâu. Bạn hoàn toàn có thể đưa ra quyết định đúng đắn trong ngày hôm nay chứ không cớ gì phải đợi đến ngày mai.
Một điển hình từ thực tế công việc của chúng tôi: trong một thời gian dài, chúng tôi tránh tạo ra một chương trình liên kết cho các sản phẩm bởi giải pháp “hoàn hảo” có vẻ quá phức tạp. Chúng tôi phải tự động hóa việc thanh toán, gửi các chi phiếu qua bưu điện, tìm ra luật thuế áp dụng cho những chi nhánh ở nước ngoài... Bước đột phá xuất hiện khi chúng tôi đặt câu hỏi: “Chúng ta có thể làm gì ngay lúc này để có được kết quả tối ưu?”. Và chúng tôi tìm ra câu trả lời: Hãy trả cho các chi nhánh bằng tín dụng thay vì tiền mặt. Thế là chúng tôi làm vậy.
Bài học từ việc này: bạn không cần phải sống với một lựa chọn suốt cả đời. Nếu bạn phạm sai lầm, bạn vẫn có thể sửa chữa sau đó.
Việc bạn lên bao nhiêu kế hoạch không quan trọng vì dù sao bạn sẽ vẫn có một số sai lầm. Đừng làm cho mọi việc tệ hại hơn bằng cách phân tích quá chi tiết và trì hoãn trước khi thực sự bắt đầu.
Các dự án dài hạn làm kiệt quệ tinh thần. Càng tốn nhiều thời gian để lên kế hoạch, khả năng thực hiện sẽ càng giảm. Hãy quyết định và bắt tay làm ngay khi bạn có đủ đà và động lực.

Hãy là một giám tuyển
Không phải đặt tất cả các tác phẩm nghệ thuật trên thế giới vào một căn phòng thì sẽ có một viện bảo tàng vĩ đại. Đó đơn giản chỉ là một cái nhà kho. Cái làm cho một viện bảo tàng trở nên vĩ đại là những thứ không được treo trên tường.
Chính những thứ bạn loại ra mới quan trọng. Vì vậy, hãy liên tục tìm kiếm những thứ để chuyển đi, đơn giản hóa và sắp xếp cho hợp lý. Hãy là một giám tuyển(5). Giám tuyển là người dồn hết tâm trí vào công việc, đưa ra những quyết định sáng suốt về những gì nên giữ và những gì nên bỏ đi. Hãy bám sát những gì tinh túy. Hãy xén bớt cho đến khi chỉ còn lại những thứ thực sự quan trọng.
(5) Giám tuyển (còn gọi là curator) là chuyên gia tư vấn chuyên môn nghệ thuật cho việc mua và quản lý tác phẩm của các bảo tàng, đồng thời là nhà tổ chức sự kiện nghệ thuật, thiết kế tổ chức triển lãm.
Zingerman’s là một trong những cửa hàng bán đặc sản nổi tiếng nhất nước Mỹ. Zingerman’s được như thế bởi chủ cửa hàng nghĩ mình là giám tuyển. Họ không chất đầy các kệ hàng mà thực sự quan tâm đến những gì mình bán.
Đội bán hàng ở Zingerman’s đều tin mỗi chai dầu olive họ bán ra đều tuyệt diệu. Thường thì họ biết các nhà cung cấp trong nhiều năm. Họ đến tận nơi sản xuất và mang dầu về dùng thử. Đó là lý do vì sao họ có thể thẩm định hương vị thơm ngon đích thực của mỗi loại dầu.
Hãy xem cách mà chủ cửa hàng Zingerman’s mô tả loại dầu olive Pasolivo trên trang web của công ty:
Tôi thử dầu olive Pasolivo lần đầu tiên hồi vài năm trước trong một buổi giới thiệu sản phẩm. Có rất nhiều loại được đóng chai rất đẹp cùng những bài giới thiệu êm tai mà chất lượng thực sẽ không được như vậy, và quả thật, chẳng có loại nào thực sự nổi bật. Trái lại, Pasolivo khiến tôi chú ý ngay khi tôi nếm thử. Nó thật đậm đà và ngọt ngào. Nó hội tụ đủ tất cả những hương vị mà tôi ưa thích, chẳng có điều gì đáng chê cả. Pasolivo vẫn giữ vững vị trí là loại dầu số một ở Hoa Kỳ, ngang hàng với các loại dầu thô tuyệt hảo của vùng Tuscany(6). Xin được trân trọng giới thiệu đến quý khách hàng.
(6) Tuscany: Một địa danh ở miền trung nước Ý, nổi tiếng với nghề sản xuất dầu olive.
Người chủ cửa hàng đã thực sự thử qua loại dầu ấy và chọn giới thiệu dựa trên hương vị của nó, chứ không phải dựa trên bao bì, quảng cáo, hay giá cả. Đó cũng chính là phương pháp mà bạn nên áp dụng.

Đơn giản hóa vấn đề
Hãy xem chương trình Kitchen Nightmares (tạm dịch: Cơn ác mộng trong nhà bếp) của bếp trưởng Gordon Ramsay và bạn sẽ hiểu tại sao cần đơn giản hóa vấn đề. Những nhà hàng thất bại đưa ra thực đơn có quá nhiều món ăn. Các chủ nhà hàng cho là thực đơn đa dạng và phong phú sẽ thu hút thực khách, nhưng thật ra, nó khiến khách hàng nghĩ rằng quá nhiều món ăn thì chất lượng sẽ kém và không hấp dẫn.
Đó là lý do tại sao bước đầu tiên của Ramsay gần như luôn là cắt tỉa bớt thực đơn, thường là từ hơn ba mươi món xuống còn khoảng mười món. Việc cải thiện thực đơn hiện tại không phải là ưu tiên hàng đầu. Ưu tiên hàng đầu chính là giảm bớt số lượng món ăn trong thực đơn. Sau đó, ông sẽ làm cho những món còn lại trong thực đơn trông ngon mắt.
Khi mọi thứ diễn ra không suôn sẻ, chúng ta thường có xu hướng đổ dồn thêm các thứ vào vấn đề. Chúng ta muốn có nhiều người hơn, dành thêm nhiều thời gian hơn và tiêu tốn nhiều tiền bạc hơn. Tất cả những thứ đó rốt cuộc lại làm cho vấn đề thêm phức tạp. Con đường đúng đắn để đi thực ra là theo hướng ngược lại: giảm bớt đi.

Giá trị cốt lõi không bao giờ thay đổi
Rất nhiều công ty thường dốc toàn tâm toàn lực vào những sự kiện lớn sắp xảy ra. Họ đeo đuổi những thứ mới mẻ và nóng sốt. Họ đi theo xu hướng mới và công nghệ mới nhất.
Đó là con đường của kẻ ngốc. Bạn bắt đầu tập trung vào vẻ bề ngoài thay vì bản chất bên trong. Bạn bắt đầu chú tâm vào những thứ luôn thay đổi thay vì những thứ tồn tại lâu dài.
Phần cốt lõi trong việc kinh doanh của bạn nên được xây dựng dựa trên những thứ không đổi, những thứ mà mọi người muốn có hôm nay và trong vòng mười năm sau họ vẫn muốn có. Đó là những thứ mà bạn nên đầu tư vào.
Amazon.com tập trung vào dịch vụ chuyển phát nhanh (hoặc miễn phí) bằng đường thủy, chính sách lợi nhuận thân thiện và giá cả phải chăng. Nhu cầu về những thứ này ở người dùng luôn ở mức rất cao.
Các công ty sản xuất xe hơi của Nhật cũng tập trung vào các yếu tố cốt lõi không đổi: uy tín, giá cả phải chăng và tính thực tiễn. Người ta muốn những thứ ấy hồi ba mươi năm trước, hiện tại họ vẫn muốn và ba mươi năm nữa họ vẫn sẽ muốn như vậy.
Đối với 37signals, chúng tôi chú trọng những thứ như tốc độ, sự đơn giản, tính dễ sử dụng và sự rõ ràng. Đó là những nhu cầu bất biến qua thời gian. Vì trong vài chục năm tới, sẽ không ai bảo:
“Này anh, tôi ước gì các phần mềm khó sử dụng hơn”. Họ sẽ không bảo: “Tôi ước gì phần mềm ứng dụng này chạy chậm hơn”.
Hãy nhớ rằng mốt sẽ dần biến mất. Khi bạn tập trung vào những đặc tính vĩnh cửu, tức là bạn đã nắm bắt được những thứ không bao giờ bị lỗi mốt.

Âm điệu nằm trên những ngón tay
Các nghệ sĩ guitar bậc thầy thường bảo: “Âm điệu nằm trên ngón tay bạn”. Bạn có thể mua cùng một cây đàn guitar, bàn đạp tạo hiệu ứng và bộ khuếch đại mà tay guitar lừng danh Eddie Van Halen sử dụng. Nhưng khi bạn chơi các thiết bị ấy, nó vẫn sẽ mang phong cách của bạn.
Tương tự như thế, Eddie có thể sử dụng một bộ nhạc cụ rẻ tiền tại hiệu cầm đồ và bạn vẫn có thể nhận ra đó là Eddie Van Halen đang chơi. Những món đồ phụ tùng thật oách có thể hỗ trợ phần nào, nhưng sự thật là âm điệu của bạn xuất phát từ chính bạn.
Mọi người thường lưu tâm quá nhiều đến các dụng cụ hay thiết bị thay vì những gì họ sẽ làm. Bạn biết đó, các nhà thiết kế sử dụng hàng loạt các mẫu chữ và các bộ lọc thời thượng trên Photoshop nhưng lại chẳng có thông điệp gì để truyền tải. Các nhiếp ảnh gia nghiệp dư mải mê tranh luận giữa kỹ thuật chụp ảnh bằng phim và bằng máy kỹ thuật số thay vì tập trung vào những gì thực sự làm cho một bức ảnh trở nên giá trị.
Rất nhiều tay golf nghiệp dư nghĩ họ cần những chiếc gậy đắt đỏ. Nhưng chính động tác mới quan trọng, chứ không phải chiếc gậy. Hãy thử đưa cho tay golf nổi tiếng thế giới Tiger Woods một bộ gậy rẻ tiền xem, anh ta vẫn sẽ hạ gục bạn như thường.
Con người xem trang thiết bị như là chỗ dựa. Họ không muốn phải dành thời gian luyện tập vất vả, nên họ đầu tư nhiều cho các thiết bị. Họ muốn đi đường tắt. Nhưng rõ ràng là bạn không cần phải có thiết bị tốt nhất mới trở nên giỏi giang, và chắc hẳn là bạn không cần nó khi vừa bắt đầu làm một điều gì đó.
Trong kinh doanh, quá nhiều người bị ám ảnh bởi các thiết bị, các thủ thuật phần mềm, các vấn đề về quy mô, không gian văn phòng rộng lớn, đồ nội thất sang trọng và những thứ phù phiếm khác, thay vì những gì thực sự trọng yếu. Những gì thực sự trọng yếu chính là làm thế nào để thu hút được khách hàng và kiếm ra tiền.
Bạn cũng nhìn thấy điều này ở những người muốn tạo blog, web, hay quay phim để quảng bá việc kinh doanh của mình, nhưng lại bị mắc kẹt ở việc lựa chọn sử dụng công cụ. Nội dung mới là điều quan trọng. Bạn có thể đổ hàng núi tiền để mua những trang thiết bị hiện đại, nhưng nếu bạn không có thông điệp để truyền tải thì những trang thiết bị ấy cũng chẳng giúp ích được gì.
Hãy sử dụng bất cứ thứ gì mà bạn đã có hoặc những thứ mà bạn có thể chi trả. Cứ việc tiến lên. Công cụ chỉ đóng “vai phụ”. Khả năng sử dụng tốt những gì bạn có mới là thứ chính yếu. Nên nhớ rằng các âm điệu nằm ở ngón tay bạn.

Bán phụ phẩm
Khi sản xuất ra một sản phẩm, bạn luôn tạo ra vài thứ kèm theo. Không thể nào chỉ tạo ra mỗi một thứ. Bất cứ thứ gì cũng có sản phẩm phụ cả. Những bộ óc kinh doanh sáng tạo và tinh ý sẽ nhắm vào những phụ phẩm đó và nhìn thấy các cơ hội rộng mở.
Ngành công nghiệp gỗ hiện đang bán những thứ đã từng là phế liệu – mùn cưa, dăm bào và những mảnh gỗ vụn – và thu lại lợi nhuận đáng kể. Bạn sẽ tìm thấy những phụ phẩm này trong các loại gỗ tổng hợp dùng cho lò sưởi, bê tông, chất tăng cường độ đông kết của nước đá, lớp phủ dùng trong nông nghiệp, ván ghép, nhiên liệu và nhiều thứ khác.
Tuy nhiên, có thể bạn chẳng sản xuất thứ gì cả. Vậy làm sao để nhận ra đâu là phụ phẩm? Những người làm việc ở những xưởng gỗ nhìn thấy rõ phế liệu của họ, bởi họ không thể không nhìn thấy mùn cưa. Nhưng bạn không thấy phế liệu của mình. Có lẽ, bạn thậm chí chẳng hề nghĩ mình có tạo ra phụ phẩm. Nhưng đó là do bạn không có tầm nhìn xa.
Quyển sách trước của chúng tôi – Getting Real (tạm dịch: Hiện thực hóa) là một sản phẩm phụ. Chúng tôi viết sách mà thậm chí không hề biết. Kinh nghiệm từ việc gầy dựng công ty và thiết lập các phần mềm trước đây là phế liệu so với việc thực thi công việc. Chúng tôi phổ biến kiến thức trước tiên là trên blog của mình, rồi trong các buổi hội thảo, tiếp đó chúng tôi tạo một file PDF, và rồi viết thành sách. Sản phẩm phụ đã trực tiếp mang về cho 37signals hơn một triệu đô-la và gián tiếp mang về thêm một triệu đô-la nữa. Quyển sách mà hiện bạn đang đọc đây cũng là một phụ phẩm.
Ban nhạc rock Wilco phát hiện ra một sản phẩm phụ rất giá trị trong quá trình thu âm. Ban nhạc quay phim lại quá trình sáng tác album và phát hành như một cuốn phim tài liệu có tên I Am Trying to Break Your Heart (tạm dịch: Anh đang làm tan vỡ trái tim em). Cuốn phim mang đến những hình ảnh hấp dẫn, không bị cắt xén bớt về quá trình sáng tạo và tranh đấu của ban nhạc. Ban nhạc đã kiếm bộn tiền từ bộ phim và cũng sử dụng nó như những viên gạch lót đường để đến với đông đảo khán giả hơn.
Henry Ford đã học cách biến những vụn gỗ trong quá trình sản xuất dòng xe Model T thành than bánh. Ông cho xây dựng nhà máy than và thế là nhà máy than Ford ra đời (sau này được đặt tên lại là nhà máy than Kingsford). Ngày nay, Kingsford vẫn là nhà sản xuất than dẫn đầu ở Hoa Kỳ.
Các công ty phần mềm thường không nghĩ đến việc viết sách. Các ban nhạc cũng không nghĩ đến việc quay phim lại quá trình thu âm. Các nhà sản xuất xe hơi ít khi nghĩ đến việc bán than. Nên chắc là có thứ gì đó bạn có thể bán được mà bạn chưa nghĩ đến.

Tung sản phẩm ra ngay
Khi nào sản phẩm hay dịch vụ của bạn hoàn thiện? Khi nào bạn nên tung nó ra thị trường? Sản phẩm nên đến tay người dùng vào lúc nào là tốt nhất? Bạn có thể đưa sản phẩm ra sớm hơn nhiều so với bạn nghĩ. Một khi sản phẩm của bạn đã đầy đủ tính năng, hãy tung ngay ra thị trường.
Khi bạn còn một danh sách những việc phải làm không có nghĩa là sản phẩm của bạn vẫn chưa hoàn thiện. Đừng kìm hãm tất cả những việc khác chỉ vì vài việc còn dang dở. Bạn có thể thực hiện chúng sau. Và như thế cũng có nghĩa là bạn có thể thực hiện tốt hơn.
Hãy nghĩ theo hướng này: nếu bạn cần khai trương doanh nghiệp trong vòng hai tuần, bạn sẽ cắt bớt những việc gì? Cách đặt câu hỏi như thế buộc bạn phải tập trung vào những gì thực sự quan trọng. Bạn đột nhiên nhận ra có rất nhiều thứ không cần thiết. Còn những gì bạn thực sự cần sẽ trở nên rất rõ ràng. Khi đặt ra kỳ hạn, bạn sẽ minh bạch mọi thứ. Đó là cách tốt nhất để trực giác mách bảo với bạn rằng “Chúng ta không cần cái này”.
Hãy gác sang một bên bất cứ thứ gì mà bạn không cần đến cho lúc khai trương. Hãy tạo dựng những thứ cần thiết vào lúc này và bận tâm về những việc khác sau.
Khi tung Basecamp ra thị trường, chúng tôi thậm chí còn chẳng có khả năng ra hóa đơn cho khách hàng! Bởi vì sản phẩm có chu kỳ ra hóa đơn hàng tháng, nên chúng tôi biết chúng tôi có ba mươi ngày để tính cách. Vì vậy, chúng tôi sử dụng thời gian trước khi tung sản phẩm ra để giải quyết những vấn đề cấp bách, thực sự quan trọng vào ngày thứ nhất. Ngày ba mươi vẫn có thể chờ.
Camper, một nhãn hiệu giày, đã mở cửa hàng ở San Francisco trước cả khi hoàn tất việc xây dựng và gọi đó là Bước Tiến Triển. Khách hàng có thể vẽ lên tường lúc cửa hàng còn chưa hoàn thiện. Camper trưng giày trên những chiếc kệ bằng gỗ dán rẻ tiền. Thông điệp nổi tiếng nhất được khách hàng viết trên tường là: “Hãy giữ nguyên phong cách của cửa hàng”.
Tương tự như thế, các nhà sáng lập của Crate & Barrel cũng không chờ đợi để xây dựng cơ ngơi trưng bày sản phẩm thật lộng lẫy khi họ khai trương cửa hàng đầu tiên của mình. Họ lật ngược những chiếc thùng chứa hàng hóa và chất sản phẩm lên trên.
Đừng nhầm lẫn giữa phương pháp này với việc bỏ bê chất lượng. Bạn vẫn muốn tạo ra sản phẩm thật tốt. Phương pháp này chỉ công nhận một điều: cách tốt nhất để tiếp cận với thị trường là cứ bắt tay vào thực hiện. Hãy thôi tưởng tượng cách nào sẽ hiệu quả. Hãy tìm ra điều đó trong thực tế.
— Hết chương —