Chương 4: Đo thân định hồn
1.
Sau khi Mặc U đưa ra yêu cầu đổi tên, Trương Thiên Nhất im lặng do dự một lúc.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt chợt lộ vẻ đã hiểu ra điều gì.
Rồi lắc đầu cười khổ:
“Nếu thành công, đổi tên cũng không sao.”
Nghe anh ta nói vậy, lòng tôi càng thêm bất an.
Điều đó chứng tỏ cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương đã xảy ra vấn đề rất nghiêm trọng. Nhưng nhìn thái độ của Trương Thiên Nhất, rõ ràng anh ta không định nói ra vào lúc này.
Một khi mọi chuyện đã được nói thẳng, lại thêm việc Mặc U đồng ý giúp đỡ, thì việc tiếp theo cũng dễ xử lý hơn.
Thi thể trong cỗ quan tài sắt kia quá mức quỷ dị, không thể tùy tiện đặt xuống, càng không thể tùy tiện mở ra.
Dưới sự chỉ điểm của Mặc U, mọi người tìm một khoảng đất trống ở góc Đông Nam của tiệm quan tài — nơi đón nhiều dương khí nhất.
Tôi dùng quy đo vẽ pháp trận. Mặc U lại bày thêm một loại bố cục gì đó. Ngay cả Trương Thiên Nhất và Long Linh cũng lần lượt thiết lập các lớp phòng hộ xung quanh, rồi mới đặt cỗ quan tài sắt vào bên trong.
Để đề phòng bất trắc, Trương Thiên Nhất còn phủ lên quan tài một tấm phù bố màu vàng sáng, dùng xích sắt đan chéo khóa chặt lại, rồi cắm một thanh kiếm gỗ đào xuyên qua ổ khóa.
Làm xong tất cả những việc đó, trời cũng đã tối.
Người của Trương Thiên Nhất mang cơm tối tới.
Mặc U không cần ăn uống, chỉ ngồi một bên nhìn chúng tôi.
Tôi không biết nên giới thiệu anh thế nào, nên chỉ nói tên anh.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng khi nghe thấy hai chữ “Mặc U”, động tác nhai của Trương Thiên Nhất khựng lại trong thoáng chốc.
Anh ta nhìn Mặc U một cái, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.
Ăn cơm xong, trong nhà không đủ chỗ ở, cũng chẳng có nơi nào để ngồi.
Mọi người bèn lấy ít gỗ vụn chất thành đống giữa sân rồi nhóm lửa.
Lúc ấy, Long Linh mới tiếp tục kể về lai lịch của cỗ lập thi kia.
Khi phát hiện ra nó, làng của cô vừa trải qua ba ngày mưa lớn liên tiếp, nước ở Quỷ Môn Quan dâng cao, cá chết nổi đầy ven bờ. Cỗ lập thi ấy lặng lẽ nổi giữa đám cá chết, mái tóc dài đen nhánh như rong nước, quấn lấy những xác cá nổi lềnh bềnh, đến mức không thể phân biệt nổi đâu là mặt, đâu là sau đầu.
Lập thi vốn là đại kỵ trong nghề vớt xác. Huống chi đây lại là một nữ thi đứng thẳng trong nước, tóc dài che kín mặt, không phân biệt nổi đâu là trước đâu là sau.
Hơn nữa chẳng có ai bỏ tiền thuê, nên cũng không ai muốn làm không công để đi vớt xác. Vì vậy, cỗ lập thi ấy cứ mặc kệ nổi ngoài sông.
Thế nhưng ngay đêm hôm phát hiện ra nó, những con cá chết được dân làng nhặt về mổ bụng lại xảy ra chuyện. Bên trong bụng cá và cả trong thịt cá, đều là từng búi từng búi vật thể giống hệt tóc người.
Mỗi khi Hoàng Hà lũ lớn xả nước, cá bị cuốn chết trôi xuống. Dù có bị nước đánh nát mất nửa cái đầu, người ta vẫn nhặt về ăn như thường.
Dân làng của Long Linh sống ngay cạnh Quỷ Môn Quan, từng chứng kiến không ít chuyện kỳ quái. Nhưng tình huống như thế này thì chưa ai từng gặp. Mọi người đều biết chuyện đó có liên quan đến cỗ lập thi tóc đen nổi trên mặt nước kia.
Không ai dám động vào thứ hung vật ấy. Nhà nào nhà nấy đều đem cá chết chôn đi, thậm chí không dám bén mảng tới bờ Hoàng Hà nữa.
Thế nhưng mưa dầm vẫn không ngừng. Mọi người không thể ra ngoài làm việc, ở nhà nhàn rỗi đến phát chán, nên tụ tập đánh bài để giết thời gian. Mà một khi đã đánh bài, khó tránh khỏi việc chơi xuyên đêm hoặc kéo dài đến tận nửa khuya.
Rồi chuyện lạ bắt đầu xảy ra.
Mấy người đàn ông độc thân trong làng, sau khi đánh bài về nhà vào ban đêm, sáng hôm sau đều bị phát hiện đã chết trong nhà. Khi được tìm thấy trên giường, chăn đệm của họ đều ướt sũng. Thi thể thì sưng phồng lên như thể đã bị ngâm dưới nước suốt mấy ngày mấy đêm, nhưng da thịt lại không trắng bệch vì ngâm nước, ngược lại, toàn thân còn phảng phất một luồng hắc khí âm u, trầm đục.
Vốn dĩ khu vực Quỷ Môn Quan đã thường xuyên xảy ra những chuyện kỳ quái.
Lúc đầu chỉ chết một hai người, lại đều là những gã đàn ông độc thân sống một mình. Mọi người chỉ giúp thu liệm, nhập quan, lập linh đường, dự định đợi mưa tạnh rồi mới đem đi chôn.
Nhưng khi liên tiếp mấy đêm liền đều có người chết, mọi người mới nhận ra vấn đề đã trở nên nghiêm trọng.
Những thi thể đã được đặt vào quan tài ấy, tóc và lông trên người vẫn không ngừng mọc dài. Thậm chí, từ một lỗ chân lông còn mọc ra đến vài sợi, những sợi tóc ấy vừa dài vừa mềm mượt, không hề thô cứng như tóc đàn ông. Ngược lại, chúng giống hệt mái tóc dài được chăm sóc rất kỹ của một người phụ nữ.
Đặc biệt là người chết đầu tiên.
Khi mở quan tài ra, bên trong đã bị những mái tóc dài mềm mại phủ kín.
Cả thi thể nhìn qua giống hệt Cấm Bà trong truyền thuyết.
Cấm Bà (禁婆) là một loại tà vật nổi tiếng trong hệ truyện Đạo Mộ Bút Ký, thường xuất hiện với mái tóc đen dài phủ kín toàn thân, quỷ dị và cực kỳ đáng sợ. Trong truyện này, nhân vật chỉ dùng hình tượng đó để so sánh.
2.
Sau khi trong làng liên tiếp có người chết, trưởng thôn bèn tìm một người gan dạ, mổ khám thi thể mới được phát hiện gần đây nhất.
Quả nhiên, giống hệt những con cá chết được vớt lên trước đó. Trong bụng và giữa các thớ thịt của thi thể, vô số sợi tóc đen cắm dày đặc như ký sinh trùng. Đám tóc đen ấy dường như còn sống. Sau khi bị rạch ra, chúng lại giống như những con giun tóc ngựa, không ngừng chui ngược trở vào trong thịt.
Cùng lúc đó, đạo trưởng trong làng dựa vào những điểm chung trong các vụ tử vong, liền sai một đệ tử của mình đội mưa ra ngoài vào nửa đêm để làm mồi nhử, xem có thể dẫn con quỷ kia xuất hiện hay không.
Người đệ tử ấy đi dạo quanh làng suốt nửa đêm.
Ban đầu chẳng xảy ra chuyện gì. Mãi đến trên đường trở về, anh ta nhìn thấy dưới một gốc cây có một thiếu nữ tóc dài, toàn thân ướt đẫm đang đứng trú mưa.
Vì mang nhiệm vụ đi bắt quỷ, anh ta cũng không để tâm lắm.
Chỉ nghĩ đó là con gái nhà ai, hoặc bạn gái của một thanh niên nào đó trong làng.
Sau khi về đến nhà, anh ta còn gửi tin nhắn báo bình an cho đạo trưởng.
Nhưng lúc thay quần áo, trong đầu anh ta lại không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái dưới gốc cây.
Thân hình xinh đẹp bị nước mưa làm ướt sũng, hai tay ôm trước ngực, tựa vào thân cây đẫm nước, run rẩy vì lạnh.
Chỉ cần nhắm mắt lại, trước mắt anh ta lại hiện lên dáng vẻ đáng thương ấy.
Về sau, nghĩ rằng đằng nào cũng không ngủ được, anh ta liền cầm một chiếc ô, ra ngoài lần nữa, chỉ để nhìn cô gái ấy thêm một lần.
Nếu là người trong làng, có khi chỉ là cãi nhau với gia đình rồi bỏ nhà đi, không biết đi đâu. Anh ta cũng có thể khuyên nhủ rồi đưa về.
Nếu là đến tìm ai đó, biết đâu là một đôi tình nhân đang giận dỗi chia tay, anh ta cũng có thể giúp hòa giải. Trời mưa thế này mà cứ đứng dầm mưa mãi thì đâu có ổn.
Còn nếu cô gái đã đi rồi, anh ta cũng có thể yên tâm về ngủ, khỏi phải nghĩ ngợi mãi.
Lúc anh ta ra ngoài lần nữa, mưa đã lớn hơn trước rất nhiều.
Thiếu nữ ấy vẫn đứng dưới gốc cây, hai tay ôm trước ngực như đang chờ đợi điều gì, mái tóc dài đen nhánh không ngừng nhỏ nước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không còn chút huyết sắc, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp, chẳng biết là vì khóc hay vì lạnh.
Tên tiểu đạo sĩ thấy vậy thì mềm lòng. Anh ta cầm ô tiến lại hỏi han mấy câu.
Thấy cô gái chỉ đỏ mắt im lặng không nói, anh ta càng tin rằng cô vừa chịu một nỗi tủi thân rất lớn. Thế là anh ta đề nghị đưa cô về nhà tránh mưa. Dầm mưa thế này mãi, sớm muộn gì cũng đổ bệnh.
Đưa được cô gái về nhà rồi, anh ta lấy quần áo cho cô thay, nhưng cô không chịu thay. Nhóm lửa cho cô sưởi ấm, vậy mà bộ quần áo ướt sũng trên người cô thế nào cũng không khô. Đã vào trong nhà rồi, nhưng nước trên mái tóc đen ấy vẫn không ngừng nhỏ xuống.
Lúc đó, tiểu đạo sĩ mới nhận ra có điều không ổn, anh ta hoảng sợ định bỏ chạy.
Nhưng ngay lúc ấy, nước bắt đầu tuôn ra từ cơ thể cô gái. Mái tóc đen dài theo dòng nước lan ra, uốn lượn như từng con rắn, lao về phía anh ta.
Ngay lúc tiểu đạo sĩ sắp bị đám tóc đen nhấn chìm đến chết, Long Linh và sư phụ của anh ta vừa lúc tìm tới.
Hai người đều biết những chuyện quái dị xảy ra liên tiếp gần đây có liên quan đến cỗ lập thi tóc đen nổi trên mặt nước kia, nên muốn tìm tiểu đạo sĩ bàn bạc, cùng nhau nghĩ cách vớt thi thể ấy lên trước.
Không ngờ lại vừa hay cứu được tiểu đạo sĩ, đồng thời chạm mặt trực tiếp với nữ thi kia.
Long Linh ném thêm một khúc củi vào đống lửa, ngọn lửa bùng lên, phản chiếu lên gương mặt cô.
“Tôi sinh ra đã có chút bản lĩnh đặc biệt, chỉ nhìn một cái là thấy được chân tướng của nữ thi ấy.”
Cô cười khổ:
“Đôi mắt đỏ kia đâu phải vì lạnh hay khóc. Mắt cô ấy đã bị người ta móc mất, rồi nhét chu sa vào trong. Còn việc không nói chuyện… là vì lưỡi đã bị cắt đi rồi.”
Không khí quanh đống lửa bỗng trở nên nặng nề. Long Linh tiếp tục:
“Những gã đàn ông độc thân chết trước đó cũng vậy. Họ đều đưa thiếu nữ ấy về nhà. Sau đó nổi lòng tà niệm, rồi chết trên chính giường của mình. Máu thịt toàn thân họ trở thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng cỗ lập thi kia.”
Nói đến đây, trong giọng cô lại mang theo vài phần thương xót, hoàn toàn không có nhiều oán hận.
“Tiểu đạo sĩ ấy thì khác. Cậu ta xuất phát từ thiện ý, không hề có tà tâm. Hơn nữa lúc tôi và đạo trưởng xuất hiện, nữ thi kia cũng không có ý định hại người, nên đã trực tiếp rời đi.”
Long Linh nhìn vào ngọn lửa, giọng chậm lại:
“Mưa dầm không dứt, lập thi tóc đen nổi trên mặt nước… Tất cả đều cho thấy cô ấy mang theo nỗi oan khuất cực lớn.”
“Ban đầu, cá chết dạt vào bờ là để dẫn người tới, muốn chúng tôi vớt xác giúp cô ấy minh oan. Chỉ là chẳng ai nghĩ đến chuyện giúp cô ấy cả. Cho nên cô ấy mới nhân lúc mưa lớn mà lên bờ.”
Long Linh siết chặt nắm tay.
“Những kẻ đưa cô ấy về nhà, chẳng ai nghĩ đến việc giúp cô ấy giải oan. Trong đầu họ chỉ có sắc tâm. Chết như vậy, đều là đáng đời!”
Nói đến đây, cô thực sự nổi giận. Về phần vì sao những người chết đều là đàn ông độc thân sống một mình…Đó là vì nếu sống cùng gia đình, họ sẽ không tiện đưa người lạ về nhà, ít nhiều vẫn còn chút kiêng dè. Cũng coi như trong lòng vẫn còn giữ lại một chút giới hạn cuối cùng.
Trương Thiên Nhất khẽ ho một tiếng:
“Long Linh là Thủy Hầu Tử nổi danh nhất vùng đó. Hơn nữa thân thế của cô ấy rất thần bí, lại là phụ nữ, nên cỗ lập thi kia không trút oán khí lên cô ấy. Vì thế, cô ấy đã đi lùi xuống nước, quay lưng về phía lập thi rồi cõng thi thể ấy lên bờ.”
Trong nghề vớt xác có điều kiêng kỵ ‘không được đối mặt với thi thể, nhất định phải quay lưng mà vớt’.
Trương Thiên Nhất ngừng lại một chút rồi tiếp tục:
“Sau khi vớt lên, chúng tôi mới phát hiện… Thứ đó đã không còn có thể gọi là một thi thể nữa.”
Giọng anh cũng trở nên nặng nề, hít sâu mấy hơi liền, anh mới nói tiếp:
“Như vừa kể, hai mắt bị móc đi rồi nhét chu sa vào hốc mắt. Miệng bị cắt mất lưỡi, bên trong còn bị nhét một chiếc móng lừa đen. Mũi bị cắt bỏ, trong hai lỗ mũi đều bị đóng đinh gỗ đào.”
“Điều đáng sợ hơn là khi còn sống, cô ấy đã bị ép nuốt vô số nếp trộn với máu chó đen và máu gà trống. Bụng dưới đang mang thai bị rạch ra, sau đó dùng vải đỏ có vẽ phù chú quấn chặt lại.”
“Hai âm khiếu cũng bị bịt kín bằng nút gỗ đào. Trên đỉnh đầu bị cắm vô số cây kim bạc nhỏ như lông trâu, phong bế các huyệt đạo lớn, khiến hồn phách không thể rời khỏi thân xác. Hai bàn tay đều bị chặt mất, ngay cả các ngón chân cũng bị cắt sạch.”
Nói đến đây, trong giọng Trương Thiên Nhất cũng lộ vẻ thương xót:
“Bị hủy dung, bị chặt ngón tay ngón chân, lại không biết đã ngâm dưới nước bao lâu. Cho dù báo cảnh sát, chúng tôi cũng không thể xác định được thân phận của cô ấy.”
Tôi và Mặc U nhìn nhau, trong lòng đồng thời dâng lên cùng một ý nghĩ. Cách đối xử này…nghe không giống đang giết người, mà giống như đang trấn áp, phong ấn một thứ gì đó còn đáng sợ hơn.
Ngần ấy thứ bị nhét hết vào trong một nữ thi đang mang thai. Cảm giác như không chỉ muốn khiến cô ấy chết, mà còn muốn khiến cô ấy đến cả quỷ cũng không làm được.
Điều đó càng giống một loại…tà thuật nào đó hơn.
Dùng đau đớn và hành hạ cực độ để đẩy con người đến giới hạn.
Từ đó thiết lập liên hệ với một thứ gì đó, rồi tiến hành một cuộc trao đổi nào đó.
Hơn nữa, nhiều vật trấn quỷ, áp tà như vậy…
Với năng lực của nhà họ Trương, chẳng lẽ lại không tra ra được bất kỳ manh mối nào sao?
3.
Cái chết của cỗ lập thi đó thực sự quá mức quái dị.
Nghe xong, Mặc U cũng im lặng hồi lâu mới lên tiếng:
“Vậy tại sao các người nhất định phải đóng cho cô ta một cỗ Quỷ Quan?”
Long Linh cười khổ:
“Ban đầu chúng tôi cũng từng thử siêu độ cho cô ấy. Nhưng cô ấy…”
Cô bẻ một khúc gỗ trong tay, từng chút một nghiền nát.
“Oán khí quá nặng, nên mới sinh ra những dị tượng như vậy. Tôi, Trương Thiên Nhất và mấy vị pháp y lão thành đã cùng nghiên cứu các vết thương trên người cô ấy.”
Giọng Long Linh hơi khàn đi:
“Khi bị móc mắt, cắt lưỡi… có lẽ cô ấy vẫn còn sống.”
Tôi không khỏi lạnh sống lưng.
Sống sờ sờ mà phải chịu những cực hình như thế?
Rốt cuộc cô ấy đã làm sai điều gì? Mới phải chịu sự hành hạ tàn nhẫn đến mức không thể siêu sinh như vậy?
Chuyện này càng lúc càng không giống việc do người bình thường gây ra. Gần như có thể khẳng định đó là một loại tà thuật nào đó.
Long Linh tiếp tục:
“Ban đầu trưởng thôn cũng định giấu tôi, lén đem thiêu xác. Nhưng đây là mẫu tử song sát, oán khí ngút trời, lửa đốt không cháy, nước sôi không tan. Cho dù dùng đao búa chém vào người, nơi bị thương lập tức có tóc đen tràn ra, nhanh chóng khép kín vết thương. Oán khí không tiêu, mưa âm u trong làng cũng không dứt.”
“Cuối cùng bất đắc dĩ mới phải mời Trương Thiên Nhất tới giúp. Anh ấy quả thực đã giải quyết được chuyện mưa dầm liên miên. Nhưng đối với thi thể này, ngoài cách dẫn thiên lôi xuống thiêu hủy, anh ấy cũng không nghĩ ra biện pháp nào khác.”
Nói đến đây, Long Linh bất lực thở dài, đôi mắt cô chăm chú nhìn vào đống lửa, như thể đang nhớ tới chuyện gì đó vô cùng đau lòng, đồng tử không ngừng co rút.
“Thế còn việc đóng Quỷ Quan?” - Long Linh cảm xúc có phần không ổn định, tôi đành liếc mắt nhìn Trương Thiên Nhất. Nhưng vừa mới động đậy, tay đã bị Mặc U véo một cái.
“Người chết hóa quỷ, quỷ chết hóa Chí, Chí chết hóa Hy.” - Trương Thiên Nhất khẽ đọc.
Mặc U vẫn siết chặt tay tôi.
Trương Thiên Nhất tiếp lời:
“Cỗ lập thi ấy sau khi chết, lẽ ra phải hóa thành lệ quỷ. Nhưng chúng tôi đã thử dùng máu và tóc của cô ấy để chiêu hồn, kết quả hoàn toàn không chiêu được. Chúng tôi còn mời người đi âm xuống địa phủ tìm kiếm, nhưng cũng không thấy âm hồn của cô ấy. Có lẽ đống pháp khí kia đã giết chết hồn phách bị giam trong cơ thể cô ấy. E rằng cô ấy đã hóa thành Chí, hoặc Hy.”
“Nhưng tiểu đạo sĩ và Long Linh lại khẳng định đã từng nhìn thấy hồn của cô ấy. Vì vậy, chúng tôi suy đoán rằng do một nguyên nhân nào đó, cô ấy đang không ngừng chuyển đổi qua lại giữa các trạng thái Quỷ, Chí, Hy, Di, hoàn toàn mất kiểm soát. Nếu không, cô ấy cũng sẽ không hung dữ đến như vậy.”
Trương Thiên Nhất ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Tôi và Long Linh đã bàn bạc. Trước tiên đóng cho cô ấy một cỗ Quỷ Quan, đưa cô ấy quay trở lại Quỷ đạo. Sau đó tìm cách hóa giải oán khí của cô ấy. Như vậy mới có thể làm rõ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.”
Anh nhìn tôi vô cùng nghiêm túc:
“Giữa người và quỷ chỉ cách nhau một cái chết. Đối với quỷ, chúng tôi còn có đôi chút hiểu biết.”
“Nhưng những tồn tại như Chí, Hy, Di thì đã cách chúng tôi mấy tầng sinh tử. Chúng tôi gần như hoàn toàn không biết gì về chúng. Dường như chỉ có dòng họ Quan Quỷ từng tiếp xúc với những thứ ấy.”
Người sợ quỷ, quỷ sợ Chí, Chí sợ Hy, Hy sợ Di. Dường như theo nhận thức thông thường, chết thêm một lần thì mức độ đáng sợ lại tăng lên một bậc.
Tôi nhiều lúc cũng không hiểu nổi.
Rõ ràng Di đã là quy về hư vô, theo lý mà nói đáng lẽ phải càng lúc càng yếu mới đúng.
Vậy tại sao mọi người lại càng e sợ những thứ đã chết qua nhiều lần như thế?
Cho nên điều mà nhà họ Trương thực sự lo lắng…Chính là cỗ lập thi này có khả năng đã mở thông con đường giữa Quỷ đạo và những tầng tồn tại bên dưới.
Nếu không, chỉ là một ngôi làng nhỏ mưa dầm liên miên, chết vài người mà thôi. Vậy mà lại khiến đích trưởng tôn của nhà họ Trương phải đích thân xuất mã. Như thế thì quá mức chuyện bé xé ra to rồi.
Lúc trước chỗ tôi, Quỷ Quan bị trộm mất một cỗ, hơn mười người chết thảm. Ấy vậy mà nhà họ Trương đến cả một tên chân sai vặt cũng chẳng buồn phái tới.
Nhất thời tôi không thể xâu chuỗi được mối liên hệ bên trong.
Nhưng cỗ Quỷ Quan này, vẫn phải đóng.
Dù sao chuyện đã khiến nhà họ Trương chú ý tới rồi.
Tôi cũng muốn xem thử, thứ gọi là sau khi quỷ chết rốt cuộc là dạng tồn tại như thế nào.
Chỉ là…không có danh tính, không có lai lịch cuộc đời. Vậy phải đóng thế nào đây?
Những cỗ Quỷ Quan trong nhà tôi dường như đều là nửa đêm quỷ tự gõ cửa.
Do chính ác quỷ đưa ra yêu cầu rồi mới đóng.
Còn tôi, một kẻ mới vào nghề, thật sự có chút không biết phải bắt tay từ đâu.
Tôi đành quay sang cầu cứu Mặc U:
— Anh có cách nào không?
Dù là U Minh Quỷ Vương hay Thánh Quân, với thân phận của Mặc U, hắn hẳn phải có khả năng khống chế quỷ vật. Chỉ cần triệu hồn cô ta ra, hỏi được tên tuổi, biết đâu lại lần ra được chút manh mối gì đó.
4.
Thấy tôi lên tiếng hỏi, trên mặt Mặc U thoáng hiện vẻ kiêu ngạo. Anh hừ lạnh một tiếng:
“Muốn câu hồn hỏi tên, cũng phải là quỷ mới được chứ. Bọn họ chẳng phải đã thử rồi sao? Không thể gọi được hồn cô ta ra, chứng tỏ trạng thái của cô ta vốn không thể tự khống chế. Hoặc nói đúng hơn, là quỷ hay là Chí, đều không phải do bản thân cô ta quyết định.”
Không đóng Quỷ Quan, cô ta sẽ không thể từ tầng dưới quay trở lại. Mà không hỏi được danh tính…thì cũng không thể đóng Quỷ Quan.
“Vậy chẳng phải thành bế tắc rồi sao?” - Long Linh sốt ruột nói.
Tôi trầm mắt nhìn cô ấy, phát hiện cô ấy quá để tâm đến cỗ lập thi này, thậm chí còn có cảm giác căm phẫn bất bình thay cho nó.
Mặc U không nói gì.
Ngược lại, Trương Thiên Nhất nhìn tôi rồi nghiêm túc nói:
“Nếu đóng Quỷ Quan mà phải dựa vào danh tính và cuộc đời người chết, vậy thì đã không còn là thủ pháp của Quan gia nữa. Quan gia đóng quan tài, dựa vào thuật đo đạc, thuận theo âm dương, hòa hợp với thuật số.”
Trương Thiên Nhất khẽ vỗ tay, rồi nhìn sang Mặc U:
“Huống hồ còn có Mặc U quân tương trợ, nghĩ rằng ngài ấy hẳn đã có cách.”
Người này quả thật hiểu rất rõ về Quan gia.
Dường như…đối với Mặc U, anh ta cũng biết không ít.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Mặc U đã cười khẽ một tiếng:
“Dù chỉ để bắt hắn đổi tên, cỗ Quỷ Quan này cũng phải đóng cho xong. Chính ngọ ngày mai, mở quan tài sắt ra. Để A Cửu đo thân định hồn.”
Long Linh tò mò, dùng vai huých tôi một cái:
“Đo thân định hồn là gì?”
Trương Thiên Nhất lập tức cướp lời:
“Tương truyền Nữ Oa trước tiên dùng quy củ đo đạc chu thiên đấu số, rồi mới tạo ra con người. Mà hồn phách được nuôi dưỡng trong thân xác, lớn lên từ tâm trí. Có thể nói, cả một đời người đều được khắc ghi trong hồn phách. Chỉ cần đo thân định hồn, cũng giống như may y phục theo số đo vậy. Tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Trên đời này không thể tồn tại hai người hoàn toàn giống nhau. Bộ quần áo ấy chỉ có người được đo mới mặc vừa. Tương tự như thế, Quan Cửu sẽ tiến hành đo thân định hồn cho cỗ lập thi kia, rồi dựa vào đó để chế tạo Quỷ Quan.”
Nói đến đây, hắn hơi dừng lại:
“Nhưng sức hấp dẫn của Quỷ Quan chỉ đứng sau Nhân Quan. Quỷ, Chí, Hy, Di… không có kẻ nào không bị Quỷ Quan hấp dẫn. Đến lúc đó…”
Trương Thiên Nhất không nói tiếp.
Mặc U lạnh nhạt tiếp lời:
“Đến lúc ấy, ngàn vạn âm hồn lệ quỷ, dù là quỷ hay Chí, đều sẽ tụ về nơi này. Kẻ nào có thể nhập vào Quỷ Quan, chính là âm hồn của cỗ lập thi đó.”
Nói xong, hắn nhìn Trương Thiên Nhất bằng ánh mắt lạnh lẽo:
“Hy vọng đến lúc đó, nhà họ Trương có thể giữ vững được con đường kia.”
Sắc mặt Trương Thiên Nhất lập tức khựng lại, đứng dậy, chắp tay thi lễ với Mặc U:
“Đến lúc đó, vẫn phải nhờ Mặc U quân tương trợ.”
Mặc U chỉ lắc đầu, cười khẽ:
“Ta không giúp ngươi. Ta là đang giúp A Cửu nhà ta.”
Ánh mắt Trương Thiên Nhất khẽ động, sắc mặt trở nên khó đoán.
Tôi vẫn không lên tiếng.
Trời đã không còn sớm, Trương Thiên Nhất dẫn Long Linh ra xe nghỉ ngơi. Tôi cùng Mặc U trở lại hậu viện.
Lúc chuẩn bị bước vào cỗ quan tài gỗ âm trầm, tôi đưa tay vuốt những gương mặt dữ tợn cùng những cánh tay quỷ được chạm khắc trên thân quan tài, thấp giọng hỏi:
“Cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương rốt cuộc xảy ra vấn đề gì? Sao anh lại biết?”
Mặc U tựa người vào quan tài, hơi khựng lại một chút rồi nói:
“Lần Quỷ Quan bị mất trộm, có một đóa U Liên truyền tin cho ta. Khi đó…”
Hắn dừng lại giây lát.
“Cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương hẳn đã xuất hiện dị tượng rồi.”
Dường như sợ tôi tiếp tục truy hỏi, anh vội đổi chủ đề:
“Trương Thiên Nhất quả thực mang huyết mạch thuần dương, hơn nữa vẫn còn là đồng thân, tướng mạo, phong thái, học thức, phẩm hạnh đều không tệ. Cho dù em không muốn sinh đứa trẻ đó, cùng cậu ta…”
Tôi tiến sát lại gần Mặc U, hạ thấp giọng:
“Cùng anh ta thế nào? Âm dương giao hòa, mượn dương khí thuần dương của anh ta để áp chế huyết mạch thuần âm trong người tôi sao?”
Đồng tử của Mặc U hơi co lại, anh nhìn tôi một cái rồi khẽ nói:
“A Cửu, ngươi càng lớn càng không nghe lời nữa rồi.”
Hắn cũng biết, hễ nhắc đến chuyện này là kiểu gì cũng sẽ cãi nhau. Vì thế chỉ khẽ thở dài:
“Ta đã để lại Quỷ Tướng canh giữ cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương. Sau khi nhận được tin, ta lập tức tới xem xét, nhưng nhà họ Trương đã khởi động Hộ Sơn Đại Trận, ngay trong đêm triệu hồi toàn bộ dòng chính trở về trấn thủ sơn môn. Đám Quỷ Tướng ta phái đi không thể tiến vào được.”
Vậy nên đêm bảy năm trước đó, hắn mới vội vã quay trở lại, cũng vừa hay cứu được tôi, không để tôi rơi vào U Minh Quỷ Đạo.
Nói như vậy, thực ra hắn cũng không biết cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng suốt mấy năm sau đó, lại không hề có thêm bất cứ tin tức nào.
Điều đó chứng tỏ, nhà họ Trương đã hoàn toàn phong tỏa mọi thông tin liên quan đến cỗ Nhân Quan ấy.
5.
Chuyện về cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương, nếu người nhà họ Trương không chịu nói, thì đến cả Mặc U cũng không dò la được.
Tôi cũng không định hỏi thêm nữa, mà chuyển sang thắc mắc đã giữ trong lòng từ lâu:
“Rốt cuộc Quỷ giới là như thế nào? Chí, Hy, Di thật sự còn lợi hại hơn quỷ sao?
Dù sao hắn cũng là quỷ, hẳn phải biết đôi chút.”
Mặc U khẽ cười, đưa tay gõ lên trán tôi một cái:
“Em cũng biết đấy, não bộ con người bình thường còn chưa được khai phá đến một phần mười. Mà sau khi chết hóa quỷ, phần lớn đều mơ hồ vô thức. Chúng thuận theo quỷ sai, xuống địa phủ, qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà, rồi bước vào luân hồi lục đạo. Chỉ những kẻ chấp niệm quá sâu mới hóa thành quỷ. Đó là bởi cái chết đã kích thích não bộ, khiến một phần tiềm năng trong đó được khai mở.”
“Cho nên quỷ không phải thực thể. Nói theo cách của loài người, cũng có thể xem là một dạng năng lượng thể. Còn sau khi quỷ chết…”
Mặc U chỉ về phía đống Quỷ Quan chất ở đằng xa, khẽ cười:
“Thực ra nói đúng hơn, những thứ đến Quan gia để đóng Quỷ Quan chưa hẳn là quỷ, mà là Chí.”
Tôi lập tức hiểu ra.
Những ác quỷ đại thù đã báo, chắc chắn đều là từ địa phủ trốn ra. Giết người, tạo ra vô số tội nghiệt. Cuối cùng cũng sẽ bị tru diệt. Bọn chúng đã trở thành Chí.
Cho nên chúng chui vào Quỷ Quan là muốn từ Chí quay trở lại thành Quỷ, từ đó mới có cơ hội bước vào luân hồi lần nữa.
“Mà đó lại là một quá trình giải phóng năng lượng khác. Nhưng trong quá trình ấy, chúng sẽ đánh mất một phần ký ức, dần dần quên đi bộ dạng vốn có của mình. Ngay cả hình thái cũng từ dạng năng lượng biến thành những thứ khác.” — Mặc U vỗ nhẹ lên cỗ quan tài gỗ âm trầm.
Hắn dùng một ví dụ rất dễ hiểu để giải thích:
“Cũng giống như gỗ vậy. Khi đốt gỗ, đó là một lần chết, đồng thời giải phóng năng lượng. Sau khi cháy thành than, nó vẫn có thể bị đốt tiếp, lại là một lần chết nữa. Đến khi hóa thành tro, nếu gặp nhiệt độ cao hơn, thực ra vẫn có thể tiếp tục bị thiêu hủy, lại là một lần chết khác.”
“Chờ đến lúc ngay cả tro cũng không còn tồn tại nữa, đó chính là Di, trở về hư vô. Nhưng những năng lượng ấy, dưới tác động của chấp niệm, sẽ không tiêu tán. Chúng chỉ càng lúc càng tích tụ, càng lúc càng mạnh hơn.”
Hắn khẽ cười:
“Nhưng em có thể nhìn một cục than hay một đống tro mà biết nó vốn là cây gì sao? Chính bọn chúng cũng vậy. Chúng chỉ còn nhớ mỗi chấp niệm đó, quên mất thân phận của mình, quên mất tất cả…”
Mặc U cúi đầu nhìn tôi:
“Nhưng nếu em hỏi đống tro ấy rằng nó muốn từng chút một bị đốt đến tan biến… Hay muốn trở lại thành gỗ, trở lại thành một cái cây. Thì nó chắc chắn sẽ muốn trở thành cái cây còn sống ấy!”
Nói xong, hắn kéo tôi vào trong quan tài, đưa tay che mắt tôi lại:
“Ngủ đi! Trước tiên giải quyết cỗ lập thi kia đã. Nếu thật sự tìm được Bôn Vân Quan, đó cũng là một chuyện tốt.”
Nghe hắn nói vậy, lòng tôi cũng chùng xuống theo.
Nhưng Bôn Vân Quan đâu phải thứ dễ tìm đến vậy. Vô Chi Kỳ, thủy thần thời thượng cổ, là tồn tại đến cả Đại Vũ cũng không làm gì được. Ngay cả khi gặp hắn, Đại Vũ cũng phải tiên lễ hậu binh. Sau khi bắt được, vẫn không thể giết chết, cuối cùng chỉ đành trấn áp hắn dưới chân Quy Sơn ở Hoài Âm.
Tương truyền, nguyên mẫu của Tôn Ngộ Không chính là Vô Chi Kỳ. Hắn yêu thương người con trai thứ ba là Bôn Vân nhất, đã đích thân vớt xác, tạo quan tài cho con, lại chọn nơi tuyệt bích để an táng.
Nếu thật sự muốn Bôn Vân sống lại, vậy thì con đường dẫn đến Bôn Vân Quan chắc chắn sẽ không dễ đi. Không ai biết trên đường ấy đã được bố trí bao nhiêu cửa ải và cạm bẫy.
Mặc U vẫn che mắt tôi. Hàng mi khẽ lướt qua lòng bàn tay hắn, khiến mí mắt tôi ngưa ngứa. Tôi cảm giác các ngón tay hắn cũng khẽ động một chút. Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả.
Tôi khẽ nói:
“Bôn Vân Quan là chuyện từ thời thượng cổ rồi. Đến giờ Bôn Vân vẫn chưa sống lại, chứng tỏ thứ đó cũng chẳng có tác dụng gì lớn lắm nhỉ?”
“Hừ.” - Mặc U khẽ cười.
Hắn buông tay xuống, chen người nằm cạnh tôi.
“A Cửu ngốc quá. Đối với con người, trăm năm đời người chỉ thoáng chốc trôi qua, nhưng đối với chúng ta, ngàn vạn năm cũng chỉ là…”
Nói đến đây, giọng hắn bỗng nghẹn lại, rồi tự giễu cười một tiếng, không nói tiếp nữa.
Mà cảm giác ngứa ngáy trong lòng tôi…Cũng dần dần hóa thành một nỗi chua xót khó tả.
Cho nên…Hắn đợi được.
Cũng giống như nhà họ Trương, cỗ Nhân Quan xảy ra biến cố đã mấy năm, vậy mà bọn họ vẫn án binh bất động.
Bởi vì vài năm…
Vài chục năm…
Đối với họ đều không đáng kể.
Đều có thể chờ được.
Đối với Mặc U mà nói, tôi chẳng qua cũng chỉ là một vị khách qua đường vội vã trong dòng thời gian dài đằng đẵng ấy.
Thảo nào…Hắn lại muốn tôi sinh con với Trương Thiên Nhất.
Nếu tôi không nhớ ra cách chế tạo Nhân Quan.
Thì hậu nhân của Quan gia, sớm muộn gì cũng sẽ có người nhớ lại.
Hắn…Đợi được.
6.
Tôi thậm chí không dám mở mắt nữa, đành tìm chuyện khác để nói:
“Nhà họ Trương dường như không phải muốn minh oan cho cỗ lập thi đó. Bọn họ hình như quan tâm hơn đến việc vì sao cô ta có thể qua lại giữa các trạng thái Quỷ, Chí, Hy, Di. Hoặc là những nghi thức tế tự trên người cô ta đã mở ra một loại thông đạo nào đó.”
“Ừm.” — Mặc U khẽ đáp.
Cơ thể hắn hơi cứng lại, thở dài một tiếng rồi nói:
“Cỗ lập thi ấy có lẽ chỉ là vật dùng để thử nghiệm thông đạo, rất có thể là cùng một thế lực với kẻ đã thả Lý Cúc Hoa ra.”
Hắn lại thở dài:
“Nhân Quan xuất thế, đương nhiên ai cũng muốn có được.”
“Ngủ đi, có ta ở đây.”
Nghe vậy, tôi bất giác bật cười nhạt một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng ồn đánh thức. Từ sau khi mắc chứng ngủ mê khó tỉnh, việc thắp hương đốt vàng mã cho những cỗ Quỷ Quan đều do Mặc U làm thay.
Anh thường để tôi ngủ đủ giấc rồi mới gọi dậy.
Bên ngoài, Trương Thiên Nhất đã chỉ huy người của mình dựng một cái rạp đỏ dọc theo sân. Lại dùng gỗ đào vừa mới đốn, dựng thành một hàng rào bao quanh tiệm quan tài.
Không ít người đứng ngoài xem náo nhiệt, tiếng bàn tán xì xào không ngừng vang lên, ai nấy đều đoán xem bọn họ đang làm gì.
Ngay cả đội trưởng Tần cũng gọi điện tới, nói rằng hôm qua thím Tào kia đi khắp nơi rêu rao chuyện tôi từng có hôn ước gì đó.
Thấy bên này dựng rạp đỏ, mọi người đều đang đoán…Có phải sắp làm đám cưới hay không.
Nghe anh ta nói vậy, tôi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Tôi vừa quay đầu lại đã thấy Mặc U tiện tay hất xấp tiền giấy vừa đốt xong xuống đất, vội vàng nói với đội trưởng Tần:
“Tôi có chút việc khác, cúp máy trước nhé.”
Long Linh sáng sớm đã múc nước giếng tắm rửa, thấy tôi dậy liền gọi:
“Mau ra ăn sáng đi!”
Tôi nhìn Trương Thiên Nhất vẫn đang dẫn người bày trận:
“Không cần bố trí nữa đâu, vô dụng thôi.”
Từ lần suýt bị kéo vào U Minh Quỷ Đạo trước đó, tôi đã hiểu rồi. Tiệm quan tài nhà tôi nằm ngay trên một vùng cực âm chi địa. Anh ta dựng trận theo phạm vi tiệm quan tài chẳng khác nào tự khoanh một vòng tròn rồi nhốt mình bên trong. Có xảy ra chuyện gì thì cũng chỉ xảy ra trong phạm vi tiệm quan tài này thôi.
“Là vậy sao? Thế thứ chúng ta đang đứng trên là gì?” — Long Linh giật mình, liên tục nhảy mấy cái, đến mức không dám đặt chân xuống đất nữa.
Trương Thiên Nhất dường như nghĩ tới điều gì đó, vội gọi người mang từ trên xe xuống một đống dụng cụ. Nào là xẻng Lạc Dương, thanh sắt thăm dò, dùi sắt…
Người không biết nhìn vào còn tưởng anh ta là dân đào mộ chuyên nghiệp.
Anh ta đo đạc ở một góc sân một lúc, rồi bắt đầu đào xuống.
“Cô cứ để mặc anh ta muốn làm gì trong nhà mình thế à?” - Long Linh khó hiểu hỏi.
“Ngăn được sao?” - Tôi vẫn thản nhiên ăn bữa sáng của mình.
Trương Thiên Nhất đào bới rất lâu. Ngoài việc đào lên được những tấm đá khắc hoa văn và những thanh gỗ kê nền được chôn dưới đất, anh ta cũng không phát hiện thêm thứ gì khác. Nhưng chỉ riêng những thứ đó cũng đủ chứng minh rằng nơi đây là tiệm quan tài được nhà họ Quan truyền lại qua bao đời. Hoàn toàn không cần anh ta phải bày thêm trận pháp nữa.
Muốn mở quan tài đo thi thể, tuyệt đối không được tiến hành dưới ánh mặt trời.
Ở điểm này, hợp tác với Trương Thiên Nhất lại khá dễ chịu. Những thứ cần chuẩn bị, anh ta đều đã chuẩn bị đầy đủ. Có điều chuyện lần này phức tạp hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tôi vẫn cầm quy và cự trong tay, đi vòng quanh cỗ quan tài sắt, đo đi đo lại, tính đi tính lại. Cuối cùng dùng dây mực của mặc đấu, vạch ra trong phạm vi ba thước ba quanh quan tài vô số đường mực đen giống như từng bậc thang.
“Đây là gì vậy?” — Long Linh với tính cách cởi mở cứ bám theo bên cạnh tôi. “Tôi nghe nói nhà họ Quan các cô đóng quan tài cũng dựa vào việc đo đạc. Trời tròn đất vuông, bao hàm càn khôn.”
“Trên đường tới đây, tôi đã tìm rất nhiều tài liệu liên quan đến quan tài. Có người còn nói rằng quan tài thực ra chính là khoang hồi sinh của các vị thần thời thượng cổ. Cô xem những khoang ngủ đông hay khoang trị liệu trong phim khoa học viễn tưởng bây giờ ấy, chẳng phải cũng khá giống quan tài sao?”
Cô ấy vừa nói vừa cười:
“Chỉ có điều người ta nhập vào đó các thông số cơ thể con người. Còn những thứ các cô đo ra là gì? Khi đóng quan tài, các cô dựa vào loại dữ liệu nào?”
Trong lúc nói chuyện, Long Linh cũng theo từng đường mực tôi vẽ mà từng bước lùi về phía sau, xem ra cô ấy biết khá nhiều. Chẳng lẽ tất cả những điều này đều do Trương Thiên Nhất nói cho cô ấy biết?
Tôi nhìn Long Linh:
“Tại sao cô lại muốn đóng một cỗ Quỷ Quan cho cỗ lập thi đó đến vậy? Là cô nhắc tới chuyện này đầu tiên mà, đúng không?”
Sắc mặt Long Linh chợt trở nên cay đắng, cô tự giễu cười một tiếng:
“Chắc là có liên quan đến thân thế của tôi. Tôi cũng có tư tâm của mình, nhưng cô yên tâm, tôi không có ác ý. Nếu không, Trương Thiên Nhất và Mặc U cũng sẽ không để tôi tới gần cô đâu.”
Tôi biết cô ấy không có ác ý. Nhà họ Quan có thể đo hồn lượng đức. Trên người Long Linh mang nặng mùi nước sông, nhưng đồng thời cũng gánh một lớp công đức dày đặc. Có lẽ điều đó liên quan đến việc cô ấy mới hơn hai mươi tuổi, nhưng đã làm nghề vớt xác suốt hai mươi năm, vớt xác vốn cũng là một việc tích công đức.
Nhưng tôi lại nhớ tới Trần Truyền, bề ngoài trông chẳng khác gì người bình thường, thế nhưng bên trong đã sớm nhập ma. Có những thứ nảy sinh từ tận đáy lòng, chỉ nhìn bề ngoài là không thể nhận ra được.
Ngay cả lòng tốt đôi khi cũng có thể dẫn đến hậu quả xấu.
Tôi đợi đến khi vẽ xong những đường mực cuối cùng, rồi mới quay sang Long Linh:
“Đây là đường. Người có đường của người, Quỷ có đạo của quỷ. Mỗi bên đều phải đi trên con đường của mình.”
Tôi vẽ chính là một đồ hình chữ “Hồi” (回) chồng tầng lên nhau.
Đợi lúc tôi tiến hành đo thân định hồn, những âm hồn lệ quỷ bị oán khí hấp dẫn kéo tới sẽ bị nhốt bên trong đó, không thể quấy nhiễu.
Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi cũng có thể lần theo con đường này mà quay trở về.
Đến đúng giờ Ngọ, tôi cầm quy và củ, rửa sạch hai tay, chờ Trương Thiên Nhất mở quan tài.
Long Linh siết chặt cây phân thủy chùy trong tay, căng thẳng nhìn Trương Thiên Nhất đeo găng tay tơ Kim Tằm, từng lớp từng lớp tháo bỏ phong ấn trên cỗ quan tài sắt.
Thực ra từ lúc cỗ quan tài này được vận chuyển tới đây, bầu trời đã luôn mây đen dày đặc, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đổ mưa. Theo từng lớp băng keo vẽ phù bằng chu sa bị Trương Thiên Nhất tháo xuống, những cơn âm phong lập tức nổi lên, mùn gỗ và bào hoa trên mặt đất bị cuốn thẳng lên trời, mây đen càng lúc càng ép thấp, t ựa như cả bầu trời sắp sụp xuống.
Long Linh cực kỳ bất an, quay đầu nhìn về phía xưởng mộc:
“Chẳng phải nói Mặc U là Quỷ Vương sao? Sao anh ấy không ra đây? Không sợ cô gặp chuyện à?”
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời:
“Anh ấy không thể ra được.”
Ngay từ khi cỗ quan tài sắt này được đưa tới, những cỗ Quỷ Quan trong hậu viện đã có cảm ứng, tiếng thì thầm khe khẽ không ngừng vang lên.
Hôm nay mở quan tài.
Nếu không có Mặc U ngồi trấn giữ phía sau, đám ác quỷ kia e rằng sẽ lại nhân cơ hội gây loạn. Bọn chúng muốn mượn Quỷ Quan để được siêu thoát, nhưng lại không chịu nghe lời quản thúc.
Tôi thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc tổ tiên nhà họ Quan năm xưa chế tạo ra thứ gọi là Quỷ Quan này để làm gì.
Đợi Trương Thiên Nhất tháo hết từng lớp băng keo phong ấn bên ngoài.
Trên trời đã bắt đầu lất phất mưa.
Rõ ràng còn chưa vào đông, nhưng hạt mưa rơi lên người lại lạnh buốt như từng cây kim băng đâm vào da thịt.
Tôi đang tò mò không biết Trương Thiên Nhất sẽ mở cỗ quan tài sắt đã được hàn kín kia bằng cách nào, thì thấy anh rút thanh cổ kiếm đồng xanh luôn mang theo bên người ra. Chỉ dùng mũi kiếm khẽ rạch dọc theo đường hàn trên nắp quan tài, tức khắc tia lửa bắn tung tóe, mơ hồ còn vang lên tiếng sấm rền, kim quang lóe sáng giữa không trung. Đến cả cơn mưa âm u cũng tạm thời ngừng lại.
“Lợi hại lắm phải không?” — Long Linh nhìn đầy vẻ khâm phục, hạ giọng nói — “Huyền Môn chính tông có phải ai cũng mạnh như vậy không?”
Tôi liếc nhìn cây Phân Thủy Chùy trong tay cô ấy:
“Đồ của cô cũng không tầm thường đâu, lai lịch hẳn không nhỏ.”
Long Linh lập tức siết chặt cây chùy, rồi nhét sâu vào lòng hơn một chút, hai tay xoắn vào nhau đầy lúng túng. Một lúc sau mới ngẩng đầu, cười khổ với tôi:
“Chờ cô đóng xong Quỷ Quan đi. Khi nào có thời gian, tôi sẽ kể cho cô nghe. Đây là thứ duy nhất sư phụ để lại cho tôi.”
Tôi thoáng sững người, Long Linh… còn có sư phụ sao?
Tôi cứ tưởng từ nhỏ cô ấy đã làm nghề vớt xác, dựa vào huyết mạch đặc biệt của bản thân.
Đúng lúc ấy, trên bầu trời đột nhiên vang lên một tiếng sấm trầm đục.
“Mở!” - Trương Thiên Nhất quát khẽ.
Thanh cổ kiếm đồng xanh trong tay anh nhẹ nhàng hất lên. Một chiêu bốn lạng đẩy ngàn cân, vậy mà lại trực tiếp hất tung nắp quan tài sắt nặng đến mấy trăm cân.
Ngay khi nắp quan tài bật mở, áp suất xung quanh như chợt hạ thấp, từng luồng hàn khí từ dưới mặt đất bốc lên.
Cơn mưa âm u vừa bị ánh lửa từ cổ kiếm ép dừng lại, lập tức ào ào trút xuống lần nữa. Mưa giăng thành từng sợi dài như được nối liền với nhau, rơi mãi không dứt, lạnh buốt thấu xương.
Những cỗ Quỷ Quan trong hậu viện lại bắt đầu rì rầm thì thầm, tiếng động còn lớn hơn cả hôm qua. Mơ hồ xen lẫn trong đó là những tràng cười quái dị khặc khặc.
“Im lặng cho ta!” - Mặc U trầm giọng quát lạnh.
Kèm theo đó là tiếng đập đánh thứ gì đó vang lên, đám quỷ ngữ mới dần lắng xuống.
Trương Thiên Nhất thu cổ kiếm lại.
Ánh mắt kinh ngạc liếc về phía hậu viện một cái. Sau đó đứng sang một bên, tay vẫn giữ kiếm, nói với tôi:
“Tôi sẽ hộ pháp cho cô. Cứ yên tâm đo đi.”
Anh ngừng một chút rồi nhìn tôi đầy lo lắng:
“Mặc dù chúng tôi đã kể cho cô nghe tình trạng tử vong của cô ta, nhưng cô vẫn nên chuẩn bị tâm lý trước. Tận mắt nhìn thấy… sẽ còn đáng sợ hơn nhiều.”
Tôi gật đầu, đeo găng tay vào, cầm cây trực củ tiến lại gần.
Vừa tới sát quan tài sắt, mùi gỉ sắt, mùi tanh của nước cùng một thứ mùi kỳ quái khó tả lập tức ập vào mặt.
Dù đã được Trương Thiên Nhất nhắc nhở từ trước, nhưng khi nhìn thấy thi thể bên trong, mái tóc đen mọc đầy khắp người, tôi vẫn giật mình.
7.
Bên trong cỗ quan tài sắt ấy, đã không thể gọi là một thi thể người nữa rồi.
Toàn bộ gương mặt đã bị gọt phẳng, không còn nhìn ra ngũ quan, đến cả tai cũng bị cắt mất, lỗ tai bị nhét thứ gì đó vào bịt kín, ngực và bụng đều phồng cao.
Theo lời Trương Thiên Nhất, thi thể này đã được khám nghiệm tử thi, lồng ngực và bụng đều từng bị rạch mở. Thế nhưng trên người lại không hề có dấu vết khâu vá.
Xem ra đúng là có thể tự lành vết thương.
Có lẽ vì không biết cô ta đã rơi xuống tầng nào, sợ động vào thi thể sẽ phá vỡ sự cân bằng nào đó.
Tôi đưa tay sờ lên phần dạ dày hơi trướng. Chỗ xôi nếp trộn máu chó đen bị nhét vào vẫn chưa được lấy ra. Khi ấn xuống, thậm chí còn cảm nhận được những hạt nếp bên trong đang chuyển động. Nhưng những thứ như chu sa, móng lừa đen, đinh gỗ đào và lá bùa vải thì vẫn còn nguyên, chưa bị động tới.
Điều kỳ lạ là, theo lý mà nói, thi thể này ít nhất đã ngâm trong nước nhiều ngày. Vậy mà trên da lại không hề có bất kỳ dấu vết nào của việc bị nước ngâm lâu, làn da vẫn giữ được độ mềm ẩm, bóng nhuận như người còn sống.
Lòng tôi nghẹn lại, vừa hít sâu một hơi thì nghe thấy tiếng bước chân.
Không biết từ lúc nào, Mặc U đã đi ra. Anh đứng bên cạnh cỗ quan tài sắt, trầm mắt nhìn nữ thi bên trong, khẽ nhíu mày.
Có hắn ở đây, lòng tôi an tâm hơn hẳn. Tôi quay sang nói:
“Anh giúp tôi ghi số liệu.”
Đo thân định hồn, mỗi một số liệu nhỏ nhất đều vô cùng quan trọng. Chỉ cần sai lệch một mục, thứ nằm vào Quỷ Quan rất có thể sẽ là một thứ gì đó khác. Mặc U đã cùng tôi đọc qua những cuốn sách bà ngoại để lại, nên chỉ gật đầu, tiện tay lấy giấy bút ra.
Sự ăn ý ấy thật sự khiến người ta cảm thấy yên tâm. Tôi bất giác mỉm cười với hắn.
Bên kia, Trương Thiên Nhất xoay cổ kiếm thành một đường kiếm hoa:
“Vậy bắt đầu đo đi.”
Đóng quan tài, trước hết phải đo chiều cao.
Tiếp theo là chiều rộng cơ thể để xác định kích thước quan tài.
Sau đó đến tứ chi, các khớp xương, vị trí ngũ tạng…
Rồi kích thước hộp sọ, độ dài từng đốt sống.
Chi tiết đến cả các đốt xương trên mười ngón tay, thậm chí cả đường kính của một sợi tóc.
Thế nhưng càng đo về sau… Mỗi lần đọc ra một con số, tôi lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Ngay cả Mặc U ở bên cạnh cũng vậy. Mỗi lần ghi xuống một số liệu, hắn đều ngẩng đầu nhìn tôi một cái, sắc mặt ngày càng trở nên nặng nề.
Trương Thiên Nhất cũng nhận ra có điều bất thường:
“Có vấn đề gì sao?”
“Vẫn chưa thể chắc chắn được.” - Tôi nhìn thi thể đã bị hành hạ đến mức không còn hình người kia, nỗi hoảng sợ trong lòng từng chút một lan rộng ra.
“Cứ tiếp tục đo đi. Chuyện gì cũng có ta.” — Mặc U siết chặt cây bút, đầu bút liên tục gõ lên cuốn sổ, gương mặt lạnh như băng. “Bổn quân cũng muốn xem thử, kẻ nào dám giở trò trên địa bàn do bổn quân quản!”
Đợi đo xong tóc, tôi lại phải nén cảm giác ngượng ngùng để đo phần xương mu. Nhưng vừa đo tới đó, tim tôi bỗng chấn động mạnh. Ngay cả số liệu cũng không kịp báo, tôi lập tức lùi mạnh về phía sau:
“Mặc U!”
Nhưng đã quá muộn.
Bên trong quan tài, đám tóc đen vốn đang trải phẳng đột nhiên dựng đứng lên như bầy rắn, vô số sợi tóc hóa thành một màn sương đen đặc, lao thẳng về phía tôi, chỉ trong nháy mắt đã quấn chặt lấy toàn thân.
Tôi chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cả người không ngừng rơi xuống, lồng ngực nghẹn lại từng cơn.
Cỗ lập thi này…Vốn là nhắm vào tôi mà tới.
Nhà họ Quan đóng quan tài, phải đo thân định hồn rồi mới chế tác theo số liệu riêng.
Bao năm nay có Mặc U trấn giữ, chẳng có con quỷ nào không biết sống chết dám tới gõ cửa đặt quan tài.
Một thân bản lĩnh của tôi không có chỗ dùng. Lúc rảnh rỗi chỉ có thể tự đo chính mình để luyện tay nghề. Mặc U thường xuyên thấy tôi đo đạc cho vui, thậm chí còn giúp tôi ghi lại số liệu.
Cho nên hắn biết rõ chiều dài, chiều rộng của từng khúc xương trên cơ thể tôi…
Chỉ cần có được những số liệu ấy, hoàn toàn có thể dựa theo đó mà tạo ra một bản sao giống hệt tôi.
Mà cỗ lập thi trong quan tài sắt kia…
Mọi số liệu đều giống hệt tôi.
Ngay cả độ rộng và độ dày của xương mu, số liệu mà vì ngượng ngùng nên tôi không báo cho Mặc U biết, cũng giống hệt.
Người nằm trong quan tài kia.
Người bị hành hạ đến chết.
Người bị dùng tà thuật để mở thông con đường giữa Quỷ, Chí, Hy, Di.
Người bị ép phải lưu lạc giữa những trạng thái ấy…
Chính là tôi!