Quan tài bí ẩn/ Chương 5: U Minh Chi Giới
Mục lục
16.5px
Quan tài bí ẩn

Chương 5: U Minh Chi Giới

1.
Tôi bị mái tóc đen của cỗ lập thi trong quan tài sắt cuốn lấy, cả người ngã nhào vào trong quan tài.
Đám tóc đen ấy giống như bóng tối vô tận, kéo tôi không ngừng rơi xuống.
Tôi chỉ nghe thấy Mặc U gầm khẽ một tiếng.
Tiếp đó, bên cạnh lóe lên ánh lửa ma màu xanh u ám, một cánh tay mang theo quỷ hỏa xuyên qua màn đêm, vươn về phía tôi.
Nhưng bên trong đám tóc đen, dường như có thứ gì đó đang cuộn trào.
Ánh lửa xanh lập tức bị nhấn chìm, rồi biến mất không còn dấu vết.
Trong những sợi tóc còn xen lẫn ánh kiếm trầm nặng cùng tiếng tụng chú vang vọng.
Thế nhưng tất cả dường như đều bị lớp tóc đen dày đặc, ẩm ướt ấy ngăn cản lại.
Tôi muốn xoay cây trực cự.
Nhưng lúc này đừng nói là hai tay, đến cả mười ngón tay cũng bị quấn chặt, hoàn toàn không thể dùng sức.
Có điều cảm giác rơi xuống này chỉ khiến tôi hoảng hốt trong chốc lát.
Tôi vội cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết.
Những ngón tay còn có thể cử động khẽ búng liên tiếp, thấp giọng niệm:
“Một ngón định rộng, hai ngón định khoảng, âm dương phân định, định thân cố hồn! Định!”
Tiếp đó, các ngón tay tôi liên tiếp búng ra.
Đám tóc đen lập tức “xoạt” một tiếng, đồng loạt buông lỏng.
Tôi nặng nề rơi xuống một nơi mềm nhũn như bùn ướt, nhưng không tiếp tục chìm xuống nữa.
Vừa chạm đất, đã có những thứ xám mờ mờ, giống như bóng người lại như sương khói, vươn đôi quỷ trảo chỉ có ba ngón, hung hăng lao về phía tôi. Tôi vội vung cây trực cự trong tay, đập thẳng tới:
“Cút!”
Không kịp quan sát hoàn cảnh xung quanh, tôi lập tức dùng góc cây trực củ rạch lòng bàn tay, đo đất lập trận, tự vẽ ra cho mình một vùng an toàn.
Tôi bị cỗ lập thi đang du hành giữa các trạng thái Quỷ, Chí, Hy, Di kéo xuống đây.
Nghĩ lại, nơi này không phải Quỷ giới thì cũng là một tầng giới nào đó phía dưới.
Người nhà họ Quan nửa người nửa quỷ, mang huyết mạch thuần âm. Ở những nơi như thế này, ngược lại cũng không cảm thấy quá khó chịu. Máu của tôi từ nhỏ đã có chút đặc biệt, đối với quỷ vật, nó có tác dụng uy hiếp nhất định.
Sau khi khoanh vùng xong, tôi lại nhanh chóng dùng máu vẽ thêm bùa trừ quỷ, đợi xác định những bóng xám quái dị kia không thể xông vào được nữa.
Tôi mới xé một mảnh vải từ áo mình, băng kín vết thương, rồi siết chặt cây trực củ, bắt đầu quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn nào chỉ là giật mình!
Nơi này dường như là một mặt nước nào đó trong đêm.
Phía trên xám mịt mờ, phía dưới tối đen như mực.
Trên dưới, trái phải, bốn phương tám hướng đều giống như hư không vô tận.
Sở dĩ tôi có thể đứng vững được, hoàn toàn là nhờ dùng quy củ đo đạc, lấy máu khoanh đất. Bốn phía không ngừng có những bóng trắng mờ mờ như sương khói lướt qua. Chúng giống như đàn cá bơi trong nước, chợt hiện rồi lại chợt mất. Cũng có những thứ màu xám đột nhiên từ phía dưới, hoặc từ những góc khuất ngoài trận pháp lao vọt ra. Chúng giơ những bàn tay quỷ lên, điên cuồng chộp về phía tôi. Nơi này có phần giống U Minh Quỷ Đạo từng xuất hiện dưới nền nhà tôi lần trước. Nhưng lại không hoàn toàn giống.
Nếu nói là Vong Xuyên, dường như cũng không phải. Những bóng trắng, bóng xám kia đều không thể tụ thành hình người. Thoạt nhìn không giống quỷ cho lắm. Nói cách khác, đây không phải Quỷ giới.
Theo thời gian trôi qua, những bóng mờ vây quanh tôi ngày càng nhiều. Khung cảnh ấy giống hệt khoảng thời gian Mặc U vừa dạy tôi quỷ ngữ. Vô số thứ ghé sát bên tai tôi, gào thét không ngừng:
“Là người nhà họ Quan!”
“Là người sống!”
“Máu thịt…”
“Quỷ Quan, độ ta đi!”
“ Ta muốn Nhân Quan! Mau tạo Nhân Quan cho ta!”
Từng làn sương trắng không ngừng kéo tới, có cái từ “mặt nước” phía dưới lao lên, có cái từ bầu “trời” xám mờ phía trên tràn xuống. Lại có những thứ từ hai bên vươn ra những vật giống như tay, lại như đao kiếm, đâm thẳng về phía tôi.
Mặc U từng nói, những thứ này qua từng tầng tiêu hao bản thể, dần dần mất đi ý thức của chính mình, thứ còn lại chỉ là chấp niệm.
Nhưng sao bọn chúng đều biết đến Quan gia Quỷ Quan?
Nhà tôi nổi tiếng đến vậy sao?
Tôi vung cây trực cự liên tục, nhưng nhiều như thế, sao có thể xua đuổi hết được.
May mà lúc vung trực cự, mảnh vải băng vết thương trên tay bị tuột ra, máu lập tức trào ra, lơ lửng giữa không trung.
Nói cách khác những thứ có thực thể ở nơi này đều đang ở trạng thái ngưng đọng?
Hay là máu của tôi ở đây có thể đông lại thành những sợi chỉ hữu hình?
Tôi vội rạch rộng vết thương thêm một chút, nặn máu ra, lại đo đạc một lần nữa rồi vẽ trận pháp.
Tương đương với việc dùng những đường máu ấy, trong không gian không rõ là nơi nào này, tự vẽ cho mình một chiếc hộp để trốn bên trong.
Sau khi loay hoay xong xuôi, tinh thần đang căng như dây đàn của tôi mới hơi thả lỏng được một chút.
Lúc bị cuốn vào đây, hình như Mặc U cũng theo vào, dường như cả Trương Thiên Nhất cũng vậy. Nhưng giờ chẳng thấy bóng dáng ai.
Cũng không biết ở nơi quỷ quái này, bọn họ sẽ tìm tôi bằng cách nào.
Kẻ đứng sau mọi chuyện mạnh hơn chúng tôi tưởng tượng rất nhiều.
Không biết là cố tình tìm được một người như vậy rồi giết chết, hay dùng cách gì đó tạo ra. Vậy mà lại tạo được một thân thể giống hệt tôi.
Nhưng dữ liệu của tôi từ đâu mà có?
Vị trí xương mu riêng tư đến thế, ngay cả Mặc U cũng không biết.
Vì sao cỗ lập thi kia lại hoàn toàn giống hệt?
Nghĩ mà buồn cười.
Trước khi đo thân định hồn, Trương Thiên Nhất còn nói rằng trên đời này không có hai người giống hệt nhau.
Nhà họ Quan đo thân thể, chi tiết đến từng khe xương. Mà sờ xương đoán mệnh, cũng là bản lĩnh nhập môn của nhà họ Quan.
Năm đó, lúc gặp Trương Thiên Nhất, việc đầu tiên mẹ tôi làm chính là sờ xương. Khi ấy bà vẫn còn ôm chút hy vọng, hy vọng có thể mượn huyết mạch thuần dương của nhà họ Trương để tôi sống được lâu hơn một chút.
Nhìn những đường máu lơ lửng giữa không trung, liên tục đánh bật những bóng quái dị đang lao tới. Tôi bất giác nghĩ đến người cha ruột của mình.
Lẽ nào nhà họ Quan đời đời đều phải như vậy? Mượn huyết mạch cực dương, để khi mang thai, đứa trẻ sẽ nuôi dưỡng ngược lại cơ thể người mẹ.
Chỉ có như thế mới phá được cái mệnh âm huyết cắn nuốt dương khí sao?
Đời này nối đời khác sinh ra những đứa trẻ như vậy.
Rồi lại đời này nối đời khác tiếp tục lặp lại…Rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Đang miên man suy nghĩ, bỗng từ không xa truyền tới một tiếng gọi khẽ:
“Quan Cửu!.”

2.
Tôi vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Thiên Nhất đang cầm một tấm thiệp đỏ tươi, tay kết pháp quyết, vội vã đi về phía tôi.
Trên tấm thiệp ấy, còn có những dòng chữ màu vàng không ngừng lưu chuyển.
Vừa thấy anh ta đến gần, đám quái ảnh lập tức đồng loạt lao tới. Nhưng trong tay anh ta có thanh cổ kiếm đồng xanh, việc xua đuổi chúng cũng không quá khó khăn.
Những quái ảnh kia dường như chỉ muốn tạm thời vây khốn tôi, chứ không thực sự quá hung ác với tôi. Tôi kéo mở vài đường huyết tuyến, thả anh ta vào bên trong. Đợi vẽ lại huyết tuyến xong, tôi nhìn tấm thiệp đỏ được anh ta cất đi rồi hỏi:
“Đó là bảo bối gì vậy? Thế mà lại tìm được tôi?”
Đáng lẽ người tìm được tôi nhanh hơn phải là Mặc U mới đúng chứ? Đây là U Minh Chi Giới. Xét cho cùng cũng là địa bàn của hắn. Vậy mà hắn lại chậm hơn Trương Thiên Nhất…
Là thân thể thuần dương, Trương Thiên Nhất ở nơi này cực kỳ khó chịu.
Anh ta cười khổ một tiếng, rồi vẫn đưa tấm thiệp đỏ cho tôi:
“Hôn thư của chúng ta.”
“Lúc đính hôn đã viết thứ này rồi. Dùng chính máu cuống rốn của em và tôi để lập nên. Lại dùng huyền văn thượng cổ ghi chép, nối liền mệnh lý và khí tức của hai chúng ta với nhau. Cho nên, dựa vào nó, tôi có thể tìm được em.” - Trương Thiên Nhất không biết là do bị âm khí quấy nhiễu hay vì nguyên nhân gì khác, sắc mặt hơi tối lại, mơ hồ lộ vẻ khó xử.
Tôi nhận lấy, nhìn qua một lượt. Thứ này khá giống hôn thư trong Đạo giáo ngày nay.
Một tờ hôn thư.
Trên tấu Cửu Tiêu, dưới cáo Địa Phủ.
Nếu một bên bội ước hay phản bội, sẽ thân tử đạo tiêu, đời đời không được siêu sinh.
Chỉ có điều, người ta là hôn thư thành thân. Còn của tôi và Trương Thiên Nhất chỉ là hôn thư đính ước.
Trước đó, lúc anh ta đuổi thím Tào đi rồi nói giữa chúng tôi có hôn ước, tôi còn tưởng anh ta thuận miệng bịa ra.
Không ngờ lại thật sự có thứ này.
Nói như vậy, ít nhất từ trước khi Trương Thiên Nhất ra đời, nhà họ Trương và nhà họ Quan đã bàn bạc xong chuyện này rồi.
Nếu không thì làm sao giữ lại được máu cuống rốn của anh ta một cách chuẩn bị như vậy.
Nhưng bà ngoại và mẹ tôi không thể rời khỏi tiệm quan tài, dù sao họ cũng phải trấn giữ đám Quỷ Quan kia.
Vậy thì năm đó, ai đã đến nhà họ Trương để bàn chuyện?
Hay là nhà họ Trương tự mình tới tiệm quan tài?
Nhà họ Trương muốn có Nhân Quan, muốn vị Thái gia nhà họ Trương đạt được trường sinh.
Nhà họ Quan muốn mượn huyết mạch thuần dương để giúp tôi kéo dài tính mạng.
Nếu đã như vậy, huyết mạch của cha tôi và ông ngoại tôi hẳn cũng không tệ mới đúng. Sao lại chẳng có chút tin tức nào? Chẳng lẽ họ thờ ơ với sống chết của tôi đến vậy sao?
Có lẽ máu ở nơi này có tác dụng gì đó khác thường, khiến tôi luôn nghĩ đến người cha ruột mà mình hiếm khi nhớ tới.
Tôi cười khổ, trả lại hôn thư cho Trương Thiên Nhất. Liếc nhìn dáng vẻ toàn thân khó chịu của anh ta. Anh ta tới đây tìm tôi giải quyết việc, vậy mà lại mang theo hôn thư?
Thứ này chẳng phải chỉ nên lấy ra khi thành thân thôi sao?
Vậy mà anh ta lại mang theo bên người…Là muốn hủy hôn!
Trương Thiên Nhất cũng biết tôi đã nhìn thấu suy nghĩ của mình, nhưng anh ta chẳng tỏ ra quá xấu hổ.
Nhận lại hôn thư rồi cất đi:
“Bây giờ làm sao ra ngoài?”
Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, sắc mặt anh ta đã trở nên vô cùng khó coi, ấn đường mơ hồ hiện lên một tầng khí đen.
Tôi khẽ thở dài, đành dùng góc cây trực cự đâm sâu thêm vào vết thương trên tay, nặn ra một ít máu, rồi bắt đầu vẽ những bậc thang giữa không trung.
“Quan Cửu?” - Thấy tôi không đáp lời, Trương Thiên Nhất tưởng tôi vẫn còn giận chuyện hủy hôn. Anh ta khẽ nói:
“Trưởng tôn đại phòng nhà họ Trương phải kế thừa huyết mạch thuần dương. Nếu kết hợp với em, huyết mạch sẽ không còn thuần khiết nữa. Khi đó, có một số việc nhà họ Trương sẽ vĩnh viễn không thể làm được.”
“Những năm qua, nhà họ Trương đã nghĩ rất nhiều cách, cũng tìm được không ít linh dược. Chắc chắn có thể chữa khỏi chứng âm huyết thực dương của em.”
“Chỉ là hôn thư này được lập bằng huyết khế. Muốn giải trừ, phải dùng tinh huyết của chính người trong khế, tự mình cầu cáo mới được. Vì vậy lần này tôi mới mang nó tới.”
Trương Thiên Nhất giải thích rất thẳng thắn.
Tôi khẽ gật đầu, vẫn tiếp tục dùng trực cự vẽ lên không trung.
Thảo nào anh ta lại đích thân tới đây.
Muốn giải trừ hôn thư này, e rằng phải có mặt cả hai người chúng tôi mới làm được.
“Đây là Thang Đăng Thiên sao? Có thể đi từ U Minh Giới ra ngoài à?” - Trương Thiên Nhất nhìn những vệt máu đang dần tạo thành bậc thang, khẽ hỏi, rồi cảm thán:
“Quả nhiên nhà họ Quan Quỷ thật lợi hại.”
Theo quy chế bình thường, trên mỗi cỗ quan tài đều phải có Thang Đăng Thiên, ngụ ý dẫn đường cho người chết, theo thang mà thẳng lên Cửu Trùng Thiên.
Chỉ tiếc rằng quan tài thời nay ngày càng đơn giản, những thứ ấy cũng dần bị lược bỏ mất. Đừng nói đến Thang Đăng Thiên, có những cỗ quan tài bây giờ đến cả bài vị ghi tên tuổi người chết cũng không có. Gỗ làm quan tài ngày càng mỏng, chỉ là một cỗ quan tài đen sì, đến cả hoa văn chạm khắc cũng chẳng còn.
Chỉ có điều nơi này không xác định rõ phương vị.
Tôi vừa đo khoảng cách giữa các đường huyết tuyến, vừa dang các ngón tay ra đo độ rộng kẽ tay.
Ở dị giới, không gian sẽ có sự khác biệt. Thông qua khoảng cách giữa huyết tuyến và kẽ tay để tính ra sai lệch, tôi có thể suy ra nơi này khác nhân gian bao nhiêu. Từ đó tính toán phải vẽ Thang Đăng Thiên lớn đến mức nào mới có thể đưa Trương Thiên Nhất rời đi. Vừa vẽ, tôi vừa liếc nhìn anh ta:
“Anh leo thang đi, tôi sẽ tiễn anh ra ngoài.”
Loại thủ đoạn này tương đương với một trận pháp truyền tống, nhất định phải có người ở phía dưới duy trì pháp thuật. Người vẽ trận là tôi, đương nhiên người tiễn đi cũng là tôi.
“Còn em thì sao?” - Trương Thiên Nhất nhíu mày, cười khổ - “Tôi vốn tới để cứu em. Kết quả lại để em tiễn tôi ra ngoài, như vậy thì còn ra thể thống gì nữa?”
“Anh cũng nhận ra rồi đấy, nơi này không phải Quỷ giới. Vậy thì chắc là một tầng nào đó bên dưới, nói chung là thuộc Âm giới. Anh mang thân thuần dương, ở đây sẽ cực kỳ khó chịu, còn tôi thì không sao.”
“Hơn nữa, đám thứ kia còn muốn tôi đóng Quỷ Quan cho chúng, sẽ không dễ dàng giết tôi đâu. Cùng lắm chỉ là ở lại lâu hơn anh một chút thôi.”
Tôi chậm rãi tiếp tục vẽ, khẽ nói:
“Toàn bộ thuật số trên người cỗ lập thi kia đều giống hệt tôi. Kẻ đứng sau chuyện này là nhắm thẳng vào nhà họ Quan Quỷ. Có khả năng cũng liên quan tới cỗ Nhân Quan của nhà anh. Sau khi ra ngoài, anh hãy điều tra theo hướng đó đi.”
Tiếp đó, tôi hoàn thành nét cuối cùng của Thang Đăng Thiên, rồi ra hiệu cho Trương Thiên Nhất bước lên:
“Anh cứ yên tâm đi đi, Mặc U sẽ tới cứu tôi.”
Nụ cười trên mặt anh ta lập tức cứng lại, anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi, hàng mi khẽ cụp xuống, rồi rất nhanh quay đầu đi nơi khác. Vừa nhìn xuống những bậc thang trời phía dưới, vừa khẽ hỏi:
“Em tin hắn đến vậy sao?”
“Ừm.” - Tôi khẽ đáp một tiếng.
Tay vẫn dùng trực cự đo độ rộng phía dưới, lại nặn thêm ít máu, chuẩn bị thi pháp.
Ánh mắt Trương Thiên Nhất dừng trên người tôi, nhìn những giọt máu lơ lửng, đông đặc giữa không trung. Anh ta đột nhiên cất tiếng hỏi:
“Quan Cửu! Trưởng bối nhà em có từng nhắc với em, cha ruột em là ai không?”

3.
Trương Thiên Nhất đột nhiên hỏi như vậy. Tôi cũng khựng lại một chút.
Tuy lúc nãy, khi nhìn những đường máu khoanh đất, xua tan đám sương xám quái dị kia, tôi cũng từng nghĩ tới chuyện đó. Nhưng suy cho cùng, đây là chuyện riêng của nhà họ Quan. Sự tin tưởng tôi dành cho anh ta vẫn chưa đến mức có thể cùng nhau bàn luận về cha ruột của mình. Tôi liếc nhìn những giọt máu đang lơ lửng giữa không trung, rồi lắc đầu với anh ta:
“Lên thang đi.”
“Cầm lấy cái này.” - Trương Thiên Nhất đưa thanh cổ kiếm đồng xanh cho tôi, giọng trầm xuống:
“Đây là Chích Dương Kiếm gia truyền của nhà họ Trương, đã nhận tôi làm chủ. Chỉ cần hôn ước giữa em và tôi vẫn còn, em chính là chủ mẫu của nó, có thể điều khiển được thanh kiếm này.”
“Thanh kiếm này có thể chém quỷ trừ ma, quét sạch tà khí âm u. Ít nhất khi những thứ kia lao tới, em không cần phải liên tục lấy máu nữa, có thể cầm cự thêm được một thời gian.”
Những thanh cổ kiếm đồng xanh có thể dùng để tế thần hoặc trấn áp tà vật vốn đã cực kỳ hiếm thấy trên đời. Lúc trước tôi đã tận mắt thấy Trương Thiên Nhất dùng kiếm mở quan tài sắt, kiếm quang hóa thành hỏa diễm xua tan âm khí. Cho nên tôi cũng không khách sáo, nhận lấy thanh kiếm.
Trương Thiên Nhất nhìn tôi thật sâu, ánh mắt nặng nề như muốn nói điều gì đó. Rồi anh ta bước chân lên Thang Đăng Thiên.
“Quan Cửu, đợi tôi!”
“Tôi sẽ nghĩ cách cứu em ra ngoài.”
Tôi chỉ cười nhạt, không quá để tâm. Thuận tay thử thanh Xí Dương Kiếm, biết anh ta không hề lừa mình. Có thể để lại một bảo vật như vậy cho tôi, đã đủ chứng minh quyết tâm của anh ta rồi.
Mặc U nói không sai, phẩm chất của Trương Thiên Nhất thực ra không hề tệ. Không muốn thực hiện hôn ước với tôi, quả thật là vì dòng chính nhà họ Trương phải duy trì huyết mạch thuần dương.
Ngay từ đầu, khi bàn chuyện hôn ước này, trưởng bối nhà họ Trương vốn cũng không định thực hiện.
Cho nên chuyện này không thể hoàn toàn trách riêng anh ta.
Ít nhất mẹ tôi cũng chưa từng định để tôi treo cổ trên một cái cây duy nhất là anh ta.
Bà còn dùng nửa cỗ Nhân Quan để lừa được Mặc U tới.
Thấy Trương Thiên Nhất nhấc chân bước lên Thang Đăng Thiên, tôi đặt thanh kiếm xuống, hai tay kết ấn, búng ngón tay, điều động huyết dịch:
“Ta lấy máu của ta, tế cáo trời đất.
Trên đến Cửu Tiêu, dưới xuống Hoàng Tuyền.
Thang cao ba thước ba, thân dài tám thước bốn.
Một bước vượt âm dương, thẳng lên tận tầng mây!
Khởi!”
Theo những giọt máu vung ra, Thang Đăng Thiên đã vẽ trước đó bỗng ào một tiếng, như treo lơ lửng giữa không trung, lao thẳng lên phía trên.
Thân hình Trương Thiên Nhất chao đảo, anh ta vội vàng kết ấn ổn định thân thể.
Huyết quang xuyên thủng bầu trời xám mịt. Vô số bóng xám quái dị lập tức đuổi theo hướng đó.
Tôi vội nắm chặt cây trực cự, vừa men theo thang trời đo đạc thật nhanh, vừa vung tay về phía đám bóng xám ấy, quát lớn:
“Quy tròn củ vuông, định thành trời đất.
Bao trùm càn khôn, ai về vị nấy.
Si Mị Võng Lượng.
Quỷ, Chí, Hy, Di. Lui!”
Tiếp đó, tôi trực tiếp ném cây trực củ dọc theo Thang Đăng Thiên lên trên.
Theo bóng trực cự xẹt qua, toàn bộ những bóng xám quái dị đều đồng loạt lùi lại, rồi quay sang lao thẳng về phía tôi.
May mà tôi đã sớm vẽ trận pháp, lại có thanh Xí Dương Kiếm hộ thân, những bóng xám quái dị kia không thể đến gần, nên tạm thời không xảy ra chuyện gì.
Chỉ tiếc là…Cây trực cự không biết đã bay đi đâu mất.
Ở trong chiếc hộp huyết tuyến này, tôi cũng không dám bước ra ngoài, đám bóng xám quái dị không vào được.
Nhưng không chịu nổi việc chúng càng lúc càng tụ tập đông hơn. Những tiếng quỷ ngữ rì rầm vang lên như ma âm nhập não. Khiến đầu tôi đau như muốn nứt ra.
Tôi đành xé một mảnh áo nhét vào tai. Nhưng quỷ ngữ truyền vào đầu vốn không phải bằng tai nghe được. Nó trực tiếp vang lên trong ý thức, cho nên bịt tai cũng chẳng có tác dụng, đầu tôi đau đến mức không chịu nổi.
Chỉ có thể liên tục niệm Thanh Tâm Chú, cố xua đuổi những tiếng quỷ ngữ ấy.
Mơ hồ không biết từ lúc nào, những tiếng thì thầm rì rầm kia bỗng biến thành những tiếng thét kinh hoàng.
Toàn bộ bóng xám quái dị dường như bị thứ gì đó hút đi.
“Quan Quỷ! Độ ta!”
“Độ ta!”
Những bàn tay quái dị ba ngón của chúng điên cuồng vung vẩy, dường như muốn chộp lấy những đường huyết tuyến tôi đã vẽ.
Nhưng chỉ một lát sau, xung quanh liền rơi vào tĩnh mịch tuyệt đối, toàn bộ những bóng quái dị đều biến mất.
Ngoài những đường huyết tuyến ra, xung quanh chỉ còn lại một màn xám mờ vô tận.
Thế nhưng lông tơ trên khắp người tôi lại từ từ dựng đứng lên, da gà nổi thành từng mảng. Bản năng sinh tồn trời sinh của con người khiến tôi cảm nhận được nguy hiểm. Tôi lập tức siết chặt thanh cổ kiếm đồng xanh, đang định dùng máu để gia cố nơi đặt chân được tạo thành từ những đường huyết tuyến ấy.
Thì bỗng thấy những huyết tuyến mình vẽ ra cũng giống như đám quái ảnh kia, bị thứ gì đó hút đi.
Nhìn những đường máu như từng làn khói mỏng không ngừng biến mất về một phía không xa. Tôi lập tức vung thanh cổ kiếm đồng xanh, đâm mạnh về phía đó.
Nhưng rõ ràng mũi kiếm đâm theo hướng những huyết tuyến đang biến mất.
Kiếm xuyên thẳng tới tận cùng, thế mà lại chẳng chạm phải thứ gì.
Đâm, hất, chém, bổ…
Dù tôi có làm thế nào đi nữa, nơi tận cùng mà những huyết tuyến biến mất vẫn giống như không khí.
Chỉ trong khoảng thời gian tôi vung kiếm ấy, toàn bộ huyết tuyến đã bị hút sạch.
Ngay cả vết thương trên tay tôi cũng bắt đầu rỉ máu. Những giọt máu ấy từng chút từng chút một bay về phía nơi đang nuốt mất huyết tuyến.
Cho dù tôi dùng kiếm ép ngang miệng vết thương. Rõ ràng nhìn thấy máu vẫn đang trào ra ngoài, nhưng hoàn toàn không thể ngăn lại được.
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn máu mình xuyên qua thân kiếm đồng xanh, rồi chậm rãi biến mất không còn tung tích.
Đến cả máu của tôi…Nó cũng không sợ?
Không những không sợ, còn hút lấy máu của tôi?
Rốt cuộc là thứ gì?
Hy?
Hay là Di?
Thứ không nhìn thấy được mới thật sự đáng sợ.
Thảo nào người ta lại sợ quỷ!
Kẻ đứng sau màn bố trí này lẽ nào thật sự muốn giết chết tôi?
Đến cả Quỷ Quan, Nhân Quan cũng không cần nữa sao?

4.
Chẳng bao lâu sau, không chỉ vết thương trên tay. Mà toàn bộ lỗ chân lông trên người tôi cũng bắt đầu rịn ra những giọt máu, máu tuôn ra như mồ hôi. Từng giọt tụ lại trên người, rồi kéo thành những sợi chỉ máu hướng về nơi cách tôi chừng một trượng. Sau đó lại biến mất không dấu vết. Dường như bị một thứ vô hình hút thẳng vào miệng.
Thứ đó…đừng nói là nhìn thấy, đến cả chạm vào cũng không thể.
Thanh cổ kiếm đồng xanh không xua đuổi được nó, máu thì bị nó trực tiếp hút lấy.
Tôi thậm chí không biết phải dùng sức vào đâu.
Không còn quy cự trong tay, tôi đành giơ tay phải ra, thử dùng một trượng làm thước đo khoảng cách của những đường máu, rồi chụm hai ngón tay lại, thử đo thứ vô hình kia.
Vừa mới đo tới, đầu ngón tay đã truyền tới một cơn đau nhói.
Máu từ năm đầu ngón tay phun ra như suối, trước mắt tôi lập tức tối sầm, đầu óc quay cuồng.
Tôi vội niệm chú, nhưng trong đầu lại chỉ toàn những tiếng quỷ ngữ:
“Quan Quỷ…”
“Ha ha…”
“Máu thịt…”
“Nhân Quan a…”
“Máu thịt của nhà họ Quan Quỷ…”
Theo tốc độ này, chẳng mấy chốc tôi sẽ bị hút khô.
Tôi cố đè nén nỗi hoảng sợ trong lòng. Ngón tay trái khẽ vạch qua màn sương máu, dùng bàn tay đẫm máu, tôi bắt đầu lần theo nơi những đường huyết tuyến biến mất để đo đạc
“Một đo thân, hai đo hồn…”
Lần này đầu ngón tay dính máu. Theo động tác đo đạc của tay trái tôi, giữa những vòng đo bằng máu ấy, một bóng dáng trong suốt vặn vẹo như rắn dần dần hiện ra trước mặt.
Chính là thứ này!
Nó ngẩng cái “đầu rắn” với ngũ quan dẹt lép, há miệng hút lấy máu của tôi.
“Ba đo vô lượng định âm hồn!”
Tay phải tôi chống xuống đất, mặc cho nó tiếp tục hút máu. Tôi cúi người, dùng tay trái men theo thân “con rắn” ấy đo xuống dưới, tim không ngừng run lên.
Mặc U từng nói, người chết hóa quỷ, giống như gỗ bị đốt thành than.
Cũng giống như bộ não con người được khai mở thêm một lần.
Đám quái ảnh sương xám lúc nãy còn có thân hình thon dài, bàn tay ba ngón.
Còn thứ trước mắt này hoàn toàn vô hình vô ảnh, lại mang hình dạng thân rắn…
Mà Nữ Oa, vị thần tạo ra loài người, lại chính là đầu người thân rắn!
Đây chính là… Phản bổn quy nguyên! (trở về nguồn gốc ban đầu)
Người chết một lần, sẽ quay về bản nguyên một lần.
Tro bụi về với tro bụi, đất cát về với đất cát.
Quỷ Quan độ quỷ.
Còn Nhân Quan, tự nhiên là độ người!
Mắt thấy tay trái sắp đo đến phần “đuôi rắn”.
Trên thân con quái xà vô hình kia đột nhiên hiện lên những lớp vảy như gợn sóng nước. Ngay sau đó, vảy rắn bật mở, bên dưới dường như có vô số giác hút nhỏ li ti, truyền tới một lực hút mạnh mẽ.
Trong nháy mắt hút sạch máu trên tay trái tôi. Đồng thời, máu từ tay trái cũng tuôn ra ào ạt. Cơ thể đang khom xuống của tôi mềm nhũn, muốn rút tay về, nhưng hai tay đều bị những đường huyết tuyến kéo căng, giống như con rối bị giật dây.
Hoàn toàn không còn sức xoay chuyển tình thế.
Ngay lúc tôi nghĩ rằng toàn thân mình sắp bị hút cạn máu.
Một luồng u quang chợt lóe lên, mấy đóa u liên trực tiếp từ dưới thân con quái xà mờ nhạt như hư vô ấy vọt ra, tựa như những đóa sen vừa nhô lên khỏi mặt nước.

5.
Những cánh sen “ào” một tiếng, đồng loạt tản ra, phủ kín lên thân “con rắn” kia.
Hơi nóng bốc lên cuồn cuộn, tóc và lông mày của tôi lập tức phát ra tiếng “xì”, rồi hóa thành tro bụi.
Một cánh tay ôm lấy eo tôi, trực tiếp kéo tôi lùi ra xa mấy trượng.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, toàn thân tôi mềm nhũn, trực tiếp ngã gục vào lòng hắn.
“Mặc U!”
Con quái xà kia đột ngột vặn mình, muốn thoát khỏi những cánh sen đang bám trên thân. Nhưng vừa cử động, thân hình nó đã giống như làn sương mù bị mặt trời thiêu đốt:
“Thảo nào máu của Quan Quỷ lại ngọt như vậy. Hóa ra ngươi đã dùng chính bản thân mình…”
Cánh tay đang ôm tôi của Mặc U siết chặt lại, phất tay một cái, lại có thêm vài đóa u liên nổi lên từ mặt “nước” đen kịt. Tiếp đó, cả không gian chỉ còn lại ánh sáng của những đóa u liên.
Tôi còn đang kinh ngạc không hiểu Mặc U đã dùng chính mình làm gì, thì bên môi chợt cảm thấy mát lạnh. Mặc U lại lấy ra một hạt sen, nhét vào miệng tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi tỉnh táo hoàn toàn khi ăn thứ này.
Lúc ấy mới phát hiện, hạt sen này lại có màu đen.
Không giống những hạt bạch liên phát ra ánh sáng trắng óng ánh nhu hòa, hắc liên này lấp lánh như kim cương đen.
Vừa vào miệng đã tan ra, chỉ để lại hương sen thoang thoảng.
Quả nhiên là mùi vị quen thuộc.
Những lần trước Mặc U đút cho tôi ăn, cũng chính là thứ này.
Thứ đó quả thực rất bổ dưỡng, cơ thể tôi không còn mềm nhũn như trước nữa.
Đồng thời, tôi cũng mơ hồ nghĩ tới đáp án của câu nói vừa rồi.
Nhìn Mặc U, tôi đang định hỏi hắn đã tìm được tôi bằng cách nào.
Thì hắn đưa tay nhấc thanh cổ kiếm đồng xanh lên, liếc tôi một cái, sắc mặt âm trầm:
“Thằng nhóc nhà họ Trương đã tới đây?”
“Em lại ngốc nghếch đưa nó đi trước, còn mình ở lại?”
“Em tin nó thật đấy!”
Cơn giận đang bốc lên ấy khiến người ta có chút sợ hãi. Tôi vô thức rụt cổ lại, đành giải thích:
“Chứ anh muốn anh ta ở lại đây sao?”
Tôi và Trương Thiên Nhất đều không phải kiểu người dây dưa tình cảm. Ở nơi cực âm này, tôi ở lại mới là người có nguy hiểm thấp nhất. Mà sau khi ra ngoài, Trương Thiên Nhất có thể dựa vào thế lực nhà họ Trương để tìm cách cứu tôi. Vai trò của anh ta mới là lớn nhất. Cho nên lúc nãy Trương Thiên Nhất rời đi dứt khoát như vậy, hẳn cũng đã nghĩ thông chuyện này rồi.
“Để nó ở lại gây rối à?” - Mặc U liếc tôi một cái, sắc mặt càng lạnh hơn - “Ta đưa em ra ngoài trước đã.”
“Anh biết đây là đâu sao? Anh tới được đây chắc cũng không dễ nhỉ? Ra ngoài bằng cách nào?” Nếu không, hắn cũng chẳng phải mất lâu như vậy mới tìm được tôi.
“Ta ra ngoài thì dễ, phiền phức là ở chỗ ngươi thôi.”
Ngay lúc Mặc U đang nói chuyện, bên dưới mặt “nước” đen kịt kia dường như lại có thứ gì đó đang chuyển động. Từng đợt từng đợt, hướng về phía chúng tôi mà tới.
Những thứ đầu người thân rắn, gần như trong suốt kia…dường như rất thích máu của tôi?
Mặc U có thể rời đi.
Còn tôi, e là thật sự rất khó.
Mặc U lạnh lùng hừ một tiếng, hơi khom người, đưa tay điểm nhẹ xuống mặt nước đen kịt. Bên dưới làn nước đen, từng đốm u quang lập lòe. Những đóa u liên nối tiếp nhau như phù dung vươn khỏi mặt nước, nhanh chóng lao vọt lên từ đáy sâu.
Theo ánh sáng của u liên hiện ra, mơ hồ có thể nhìn thấy thứ gì đó đang uốn lượn bò tới. Vừa chạm vào u liên, lập tức tóe lên từng mảng hỏa quang, kèm theo những tiếng rít khàn khàn cùng tiếng quỷ ngữ chửi rủa:
“Mặc U, ngươi không bảo vệ được nó đâu!”
“Nhà họ Quan Quỷ Quan, số mệnh đã định phải chết thảm!”
“Máu thịt chẳng còn!”
“Một khi nó đã tới đây, thì phải…”
“Cút!” - Mặc U một tay bịt tai tôi, ôm tôi chặt trong lòng, tay còn lại khẽ vung lên. Vô số cánh hoa u liên từ trên trời rơi xuống, U liên chạm tới đâu, nơi đó lập tức cháy xém. Đám quái vật kia không ngừng gào thét.
Thế nhưng giữa cơn mưa hoa phủ kín bầu trời ấy. Bằng mắt thường cũng có thể thấy được số lượng của chúng đang ngày một nhiều hơn.
Trên gương mặt Mặc U cũng lộ ra vẻ khó chịu. Trong mắt anh ánh lửa bập bùng, cánh tay ôm tôi càng lúc càng siết chặt.
Đột nhiên tôi hiểu ra.
Kể từ chuyện xảy ra bảy năm trước, sự tồn tại đứng sau tất cả mọi chuyện ấy, mục đích từ đầu đến cuối chính là kéo tôi xuống nơi này, để những thứ này ăn sạch máu thịt của tôi.
Lần này, cỗ lập thi kia cũng vậy. Tôi đưa tay đẩy Mặc U:
“Anh ra ngoài trước đi. Cùng Trương Thiên Nhất nghĩ cách cứu tôi.”
“Cỗ Nhân Quan nhà anh ta xảy ra vấn đề, ngoài tôi ra không ai giải quyết được. Bọn họ nhất định sẽ cứu tôi.”
“Các anh…”
Người ta còn để lại cả thanh cổ kiếm đồng xanh gia truyền nữa. Đó là đồ bằng đồng xanh đấy!
Dù có bỏ mặc tôi, chắc cũng không nỡ bỏ thanh kiếm này.
“Không cần hắn. Dù ta có vô dụng đến đâu, cũng vẫn đưa em ra ngoài được.”
“Cùng lắm thì để nơi U Minh này hoàn toàn quy về hư vô.”
Giọng Mặc U lạnh đến thấu xương. Đột nhiên anh cúi đầu, hút một ngụm máu từ vết thương trên tay tôi, rồi áp cả bàn tay xuống mặt nước đen dưới chân.
Chỉ thấy u quang lóe lên trong lòng bàn tay hắn. Dưới mặt nước dường như có thứ gì đó đang từ từ giãn mở.
“Mặc U, ngươi dám sao!”
“Chỉ vì nàng ta…”
Giữa biển hoa đầy trời, những thứ kia gào lên không thể tin nổi:
“Ngươi làm như vậy, cho dù có Nhân Quan cũng không sống nổi!”
“Ngươi…!”

6.
Chỉ cần nhìn thứ đang sinh trưởng dưới làn nước đen kịt kia cũng đủ biết Mặc U đang chuẩn bị tung ra đòn cuối cùng. Nhưng từ việc anh luôn nóng lòng muốn có một cỗ Nhân Quan, tôi biết chắc anh đã xảy ra vấn đề.
Vì tôi mà làm đến mức này…không đáng!
“Mặc U!”
Tôi vội đưa tay kéo anh, lắc đầu:
— Anh ra ngoài trước đi!
Ra ngoài rồi, kiểu gì cũng sẽ có cách. Chẳng lẽ cứ thế này tự hao mòn bản thân, chỉ để đưa tôi ra ngoài sao?
Mặc U trầm mắt lắc đầu, bàn tay khẽ di chuyển. Thứ bên dưới đã dần hiện rõ, đó là từng phiến lá sen xanh biếc phát ra u quang.
Nhưng sắc mặt Mặc U lại càng lúc càng khó coi. Dường như có thứ gì đó đang từ từ từ lòng bàn tay hắn chảy vào những phiến lá sen kia.
Anh thật sự đang liều hết sức mình chỉ để đưa tôi ra ngoài sao?
Ngay lúc tôi đang sốt ruột, mơ hồ nghe thấy tiếng gọi vọng lại từ xa.
Từ xa đến gần, cùng với những tia kim quang lấp lánh, rực rỡ như ánh mặt trời giữa chính ngọ. Còn chưa tới nơi, ánh sáng ấy đã khiến mắt đau nhói. Đám sinh vật gần như trong suốt kia lập tức tránh xa luồng kim quang đó.
Tôi đang thắc mắc đó là thứ gì, tại sao ánh sáng ấy lại như đang gọi mình, thì ánh mắt Mặc U chợt trầm xuống. Anh thu tay lại:
“Trương Thiên Nhất tìm được em là nhờ một tờ hôn thư, đúng không?”
Tờ hôn thư đó nối liền mệnh lý, thông chung khí vận.
Tôi gật đầu, Mặc U lạnh lùng hừ một tiếng:
“Thảo nào!”
Bàn tay đang nắm thanh cổ kiếm đồng xanh phát ra tiếng răng rắc. Anh trực tiếp nhét thanh kiếm vào tay tôi, rồi kéo tôi chạy về phía luồng kim quang kia. Vừa bước vào trong ánh sáng, trước mắt hoàn toàn trắng xóa, chói đến mức chẳng nhìn thấy gì. Nhưng dưới chân, những đường mực tôi đã vẽ trước đó vẫn còn đó.
Chỉ đi được hơn mười bước, bên tai đã vang lên tiếng reo mừng của Long Linh:
“Ra được rồi! Thật sự ra được rồi!”
Tôi chớp chớp mắt, dần hồi phục sau sự kích thích của luồng cường quang.
Vừa mở mắt ra, liền phát hiện bầu trời vốn bị mây đen đè nặng ban nãy giờ đã nắng chói chang. Ánh mặt trời rực rỡ, nóng rát như giữa những ngày hè tháng sáu.
Bên ngoài tiệm quan tài cắm kín những lá phướn. Trên mỗi lá phướn là một con Kim Ô thân đen, lửa cháy hừng hực, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xòe cánh lao ra khỏi lá cờ.
Trương Thiên Nhất ngồi xếp bằng trên một tế đàn dựng từ đá đen. Trên người anh ta chỉ mặc một chiếc khố đan bằng cỏ thi, khắp cơ thể đều được vẽ đầy phù văn bằng máu. Ngay giữa tế đàn, thứ được đặt trang trọng chính là tờ hôn thư kia.
Rõ ràng tôi ở bên dưới không lâu lắm. Nhưng nhìn dáng vẻ của Trương Thiên Nhất lúc này, da mặt và phần thân trên đều đã bị nắng thiêu đến bong tróc, môi nứt nẻ, rỉ ra thứ máu đen nâu, đôi mắt đục ngầu.
Gương mặt ấy hoàn toàn không còn vẻ tinh xảo ban đầu. Thậm chí còn đỏ rực hơn cả mặt Long Linh. Những tia máu màu tím phủ kín phần da để lộ ra ngoài, có nơi còn xuất hiện những vết nứt giống như mai rùa.
Thấy tôi và Mặc U xuất hiện, anh ta nhếch môi cười với tôi:
“Tôi đã nói rồi… tôi sẽ cứu em ra ngoài.”
Nói xong, cả người đổ gục xuống.
Long Linh cùng mấy vệ sĩ nhà họ Trương vội vàng đỡ Trương Thiên Nhất vào trong tiệm quan tài.
Người thì đút nước, người thì lấy thứ dầu gì đó bôi lên người anh ta.
Mặc U liếc nhìn tờ hôn thư trên tế đàn, cầm lên xem một lát, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, rất lâu không nói một lời. Chỉ đưa tay sờ những khối đá đen dựng thành tế đàn. Rồi nhìn những lá phướn Kim Ô đang phần phật trong gió. Sau đó, ánh mắt nặng nề hướng về phía tôi. Giọng anh như mắc nghẹn thứ gì đó trong cổ họng, khàn đi đôi chút:
“Hắn mượn tờ hôn thư này, lấy máu làm phù, lấy thân làm tế. Mượn thế của nhà họ Trương, cầu ánh sáng Kim Ô, soi đường U Minh, dẫn đường cho người vợ trở về.”
“Đây là bí thuật thượng cổ, chỉ dòng chính đại phòng nhà họ Trương mang thân thuần dương mới có thể thi triển. Một khi hiến tế, phải dùng dương huyết nuôi Kim Ô. Lần này thi pháp, ít nhất hắn đã tổn hao ba năm dương thọ.”
Mặc U đưa tờ hôn thư cho tôi, cười khổ nói:
“Quan Cửu, thứ không đáng tin là nhà họ Trương. Không phải Trương Thiên Nhất!”
Tờ hôn thư được ép hoa văn dát vàng, cầm vào nặng trĩu, tôi gần như không đỡ nổi.
Ngẩng đầu muốn nhìn Mặc U, nhưng thân hình anh khẽ lóe lên, rồi biến mất ngay tại chỗ.
Anh đến bên tôi là vì một câu của mẹ tôi rằng nhà họ Trương và Trương Thiên Nhất không đáng tin.
Cho nên anh muốn tìm một người đáng tin hơn.
Mà bây giờ chính anh lại nói rằng Trương Thiên Nhất đáng tin…

8.
Mặc U rời đi không một tiếng động, cũng không biết anh đã đi đâu. Ngay cả trong cỗ quan tài gỗ âm trầm kia cũng không thấy.
Sau khi chăm sóc Trương Thiên Nhất ổn thỏa, Long Linh mới kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc cho tôi.
Trương Thiên Nhất chỉ mất một ngày đã thoát ra được, còn tôi và Mặc U thì đến tận bây giờ đã là ngày thứ sáu.
Hồn phách xuống âm phủ mà bảy ngày không trở về, coi như đã thật sự chết rồi.
Ban đầu, Trương Thiên Nhất cũng đợi một ngày, thấy chúng tôi vẫn chưa ra, anh ta lại thử chiêu hồn tôi. Nhưng giống hệt cỗ lập thi kia, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng nào.
Anh ta hỏi rất nhiều người trong giới huyền môn, nhưng chẳng ai biết đã xảy ra chuyện gì. Điều kỳ lạ hơn là, sau khi trở về, anh ta lập tức dùng mọi cách phong ấn lại cỗ quan tài sắt kia. Rồi đo đạc một vị trí, chôn nó xuống dưới nền tiệm quan tài.
Sau đó lại vội vã quay về nhà họ Trương một chuyến, mang những khối đá đen kia tới, dựng đàn tế thân, mượn ánh sáng Kim Ô mở đường U Minh, cứu tôi ra ngoài.
“Mấy ngày nay, ban ngày mặt trời nóng như có mười mặt trời cùng xuất hiện trên trời vậy.”
“Anh ấy cứ ngồi ở đó phơi nắng liên tục. Nếu không phải sợ đảo lộn âm dương ngày đêm, e rằng đến cả ban đêm anh ấy cũng sẽ dùng bí thuật kia để dẫn ánh mặt trời xuống.”
Lúc nói những lời ấy, Long Linh liên tục liếc nhìn tôi.
“Anh ấy nói là vì mình nên cậu mới bị kéo xuống đó. Hơn nữa, cậu còn ưu tiên đưa anh ấy lên trước. Cho nên bất kể thế nào cũng phải cứu cậu ra.”
“Hai người ở dưới đó… cảm giác thế nào?”
Tôi siết chặt tờ hôn thư trong tay, chỉ có thể cười khổ.
Chuyện trên đời này đúng là huyền diệu như vậy. Trương Thiên Nhất cứu tôi, vì tôi đã đưa anh ấy ra ngoài trước. Anh ấy chờ một ngày, cũng vì tôi từng nói rằng Mặc U nhất định sẽ tới cứu tôi. Không đợi được Mặc U đưa tôi ra, để thực hiện lời hứa của mình, anh ấy mượn tờ hôn thư này, đánh đổi ba năm dương thọ để đưa tôi trở về.
Mặc dù lúc đó Mặc U đã tìm được tôi rồi, nhưng nếu không có Trương Thiên Nhất, ai biết Mặc U còn phải tổn hao thứ gì mới có thể đưa tôi ra ngoài.
Món ân tình này đã nợ rồi, tôi lấy gì để trả đây?
Đối diện với ánh mắt đầy tò mò của Long Linh, tôi cất kỹ tờ hôn thư:
“Cỗ quan tài sắt được chôn ở đâu rồi?”
“Trương Thiên Nhất phải tế Kim Ô, sợ dương khí xung đột với cỗ lập thi kia nên đã chôn xuống hậu viện nhà cậu rồi. Anh ấy nói nơi đó là cực âm chi địa, nơi chôn cất các đời Quỷ Quan. Có thật không?”
Long Linh vừa nói vừa dùng sức dậm chân xuống đất, rồi hạ giọng:
“Trương Thiên Nhất còn nói dưới lòng đất nhà cậu toàn là quan tài. Đời này qua đời khác cứ chôn xuống như vậy, rốt cuộc hố mộ được đào kiểu gì thế?”
“Hậu viện nhà cậu bây giờ còn bày nhiều Quỷ Quan như vậy. Sau này cũng đều chôn xuống dưới đó à? Vậy thì khó đào thật đấy!”
“Nghe nói trong Quỷ Quan đều là ác quỷ. Nơi này của cậu không bị ma quỷ quấy phá sao? Cậu trấn áp được chúng à?”
Nói đến đây, Long Linh lại tự lẩm bẩm:
“À đúng rồi, cậu không trấn được, nhưng Mặc U trấn được.”
Phải rồi, mẹ tôi lừa Mặc U tới đây, đâu chỉ đơn giản là để anh ở bên cạnh tôi.
Anh có thể trấn áp những Quỷ Quan nằm dưới tiệm quan tài, có thể dạy tôi quỷ ngữ, có thể nói cho tôi biết Quỷ Quan là gì…
Điều anh muốn, chỉ là một cỗ Nhân Quan.
Bất kể là Quỷ Quan hay Nhân Quan, đều phải đo thân định hồn.
Nửa cỗ Nhân Quan dùng để lừa Mặc U tới đây, ngay từ đầu vốn dĩ là được làm cho anh.
Nhưng…Rốt cuộc là ai đã đo thân, định hồn cho Mặc U?
Nếu năm đó đã bắt đầu làm rồi, vì sao lại bị chôn xuống đất, không hoàn thành nốt?
“Quan Cửu?”
Long Linh đưa tay quơ quơ trước mặt tôi, có chút ngượng ngùng nói:
“Cậu mới trở về thôi, nghỉ ngơi trước đi. Chuyện này để sau hẵng nói.”
Nói rồi cô ấy dẫn tôi về phía hậu viện:
“Bảy ngày nay tôi đều ở đây. Nhà cậu sao đến cả cái giường cũng không có vậy? Tôi mua chăn đệm rồi, trải giường giúp cậu luôn. Cậu ngủ một lát đi.”
Tôi nhìn Long Linh, bình thản đáp:
“Tôi ngủ trong quan tài.”
Tôi đột nhiên có chút ngưỡng mộ cô ấy. Anh khí bừng bừng, bất kể lúc nào cũng tràn đầy sức sống
“Có phải cậu thấy tôi nói nhiều lắm không?” - Long Linh bị tôi nhìn đến mức ngượng ngùng. Cô cười khổ:
“Tuy tôi có sư phụ, nhưng cũng coi như lớn lên nhờ cơm trăm nhà, thành quen rồi.
Long đồng bị xem là điềm xấu, chẳng khác gì sao chổi quét nhà.”
Trương Thiên Nhất nói thân thế cô ấy bí ẩn, nhưng chưa từng nhắc đến cha mẹ. Một cô bé không cha không mẹ, từ nhỏ theo người vớt xác lớn lên, bị người ta chê xui xẻo, mang tai họa. Muốn sống nhờ cơm trăm nhà trong một ngôi làng mà không bị bắt nạt, đương nhiên phải cố gắng làm người khác yêu quý mình, nói nhiều cũng là chuyện dễ hiểu.
“Chỉ là tôi hơi mệt thôi. Tôi khá thích nghe cậu nói chuyện.”
Tôi mỉm cười với cô ấy, rồi xoay người chui vào nửa cỗ quan tài gỗ âm trầm.
Quả thật đã rất lâu rồi không có ai nói với tôi nhiều đến vậy. Nghe Long Linh hào hứng kể đủ thứ chuyện, tôi bỗng có cảm giác mình thật sự còn sống. Chứ không phải một Quan Quỷ nửa người nửa quỷ.
Long Linh tò mò nhìn nửa cỗ Nhân Quan này, nhưng cũng không quấy rầy tôi nghỉ ngơi, chỉ nói với tôi:
“Cậu bị chứng âm huyết thực dương. Trương Thiên Nhất đã chuẩn bị rất nhiều thứ bổ âm. Tôi đi bảo họ mang tới cho cậu bồi bổ.”
Tôi nằm trong quan tài, một tay vuốt ve tờ hôn thư, một tay khẽ chạm lên vách trong của cỗ quan tài.
Nghĩ tới con rắn vô hình cuối cùng gặp được trong U Minh giới, trong lòng tôi mơ hồ hiểu ra…Mẹ tôi thật sự đang ở trong cỗ Nhân Quan này!
Nhân Quan…Quả thật phải dùng người để tạo thành!
Nữ Oa đo đạc số trời đất chu thiên, từ đó tạo ra thân người.
Mà những thứ trong U Minh giới kia, từ quỷ đến Chí, đến Hy, đến Di, đều đang từng bước phản bổn quy nguyên, chậm rãi biến trở lại thành hình dáng đầu người thân rắn, rồi cuối cùng quy về hư vô.
Nhà họ Quan chế quan tài, dùng phép đo thân định hồn. Cũng tương đương với việc dùng những dữ liệu ấy để khởi động lại một lần nữa!
Cho nên, mẹ tôi đang ở trong cỗ quan tài này.
Chỉ là tôi không nhìn thấy bà mà thôi!
Sự tồn tại đã kéo tôi vào U Minh giới kia, tuy không ăn mất máu thịt của tôi.
Nhưng quả thật đã đạt được một mục đích khác.
Tôi đại khái đã biết ‘Nhân Quan’ được tạo ra như thế nào rồi.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục