Chương 6: Dẫn Hồn Tạo Súc
1.
Trương Thiên Nhất đã tế Kim Ô, bên ngoài dương khí quá thịnh, lại thêm việc mất máu quá nhiều trong U Minh giới, tôi mê man đến mức không chịu nổi. Tôi ngủ một giấc thật sâu trong nửa cỗ Nhân Quan kia.
Lúc tỉnh lại, vậy mà đã là hai ngày sau, Trương Thiên Nhất cũng đã hồi phục.
Vừa thấy tôi tỉnh dậy, anh ta lập tức nói:
“Tôi đã về nhà họ Trương hỏi rồi. Trên đời này không có hai chiếc lá hoàn toàn giống nhau, càng không thể có hai người giống hệt nhau. Tôi còn đặc biệt tham khảo ý kiến của những cơ sở y học hàng đầu trong và ngoài nước. Dù là nhân bản vô tính, cũng không thể hoàn toàn giống nhau.”
“Bởi vì môi trường sinh trưởng và chu kỳ phân chia tế bào khác nhau. Ít nhất những khe hở ở khớp gối, khớp ngón tay, hay mức độ hao mòn của một số bộ phận trên cơ thể đều sẽ khác nhau.”
“Nhà họ Quan đo thân định hồn. Nếu em có thể khẳng định cỗ lập thi kia hoàn toàn giống hệt em, vậy chứng tỏ đến cả khe xương cũng đã được đo đạc. Thậm chí cả hồn phách cũng giống em như đúc.”
Trên mặt Trương Thiên Nhất hiện rõ vẻ lo lắng sâu sắc. Anh ta nhìn tôi rồi chậm rãi nói:
“Trừ phi… Cỗ lập thi đó chính là em. Nếu không, tuyệt đối không thể trùng khớp hoàn toàn đến như vậy.”
Anh khẽ nói:
“Nghe đồn nhà họ Quan Quỷ nửa người nửa quỷ, có thể qua lại giữa âm và dương. Nếu sau khi chết mà có người có thể mở thông đạo giữa Quỷ, Chí, Hy và Di, thì cũng chỉ có thể là người nhà họ Quan.”
“Nhưng em là người sống, còn cỗ lập thi kia thì chúng tôi đã khám nghiệm tử thi rồi. Chuyện này quá mức quỷ dị, em vẫn nên theo tôi về nhà họ Trương một chuyến.”
Trên mặt Trương Thiên Nhất, vẻ nghi hoặc dày đặc chẳng khác nào tầng tầng mây đen hôm ấy.
Đến nhà họ Trương…là có thể được họ bảo vệ sao?
Hay là sau khi tới đó, cỗ Nhân Quan của cụ tổ nhà họ Trương lại sẽ xảy ra chuyện gì nữa?
Nhà họ Trương ở Vân Hải, tôi nhất định sẽ đi, nhưng không phải bây giờ.
Tôi suy nghĩ một lát rồi khẽ nói:
“Tôi đại khái đã biết cỗ lập thi kia là chuyện gì rồi. Phiền anh dựng lại lều một lần nữa, mở quan tài khám nghiệm thi thể. Có lẽ tôi sẽ tìm được nguyên nhân.”
Trương Thiên Nhất nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn không từ chối, xoay người rời đi.
Dù sao trước đó đã từng dựng một lần, mọi thứ đều có sẵn.
Lại thêm lần này vì Trương Thiên Nhất dùng máu tế Kim Ô, người nhà họ Trương tới cũng nhiều hơn, cho nên việc dựng lều diễn ra rất nhanh.
Phần lớn những khối đá đen dùng để dựng tế đàn đã được thu dọn đi, chỉ còn lại một khối nằm ở đó.
Cỗ quan tài sắt được chôn đúng nơi trước đây Trương Thiên Nhất từng đào lên.
Vừa mở ra, âm phong, mây đen và những thứ “tiêu chuẩn” đi kèm lập tức kéo đến.
Người nhà họ Trương xem ra đã có kinh nghiệm. Lều vốn đã được dựng sẵn ở đây, nên họ lập tức bày trận.
Mở quan tài sắt, đương nhiên vẫn phải do Trương Thiên Nhất thực hiện. Anh ta nắm thanh cổ kiếm đồng xanh trong tay, quay đầu nhìn về phía hậu viện:
“Mặc U quân không tới trấn giữ sao?”
“Hai ngày nay em ngủ trong cỗ quan tài gỗ âm trầm đó, hắn cũng không xuất hiện. Chẳng lẽ đã bị thương khi ở bên dưới rồi?”
2.
Tôi lắc đầu, không nói gì, chỉ ra hiệu cho anh ta mở quan tài.
Thân phận của Mặc U quá thần bí.
Rõ ràng Trương Thiên Nhất biết điều gì đó, nhưng lại không hé răng nửa lời.
Ai mà biết được, hỏi chuyện hắn bị thương có phải đang thăm dò hay không.
Anh ta cũng không hỏi thêm. Chỉ là để tránh việc tôi lại bị kéo vào U Minh giới, trước khi mở quan tài, anh ta lấy một sợi dây cỏ thi đan thành dây thừng buộc vào eo tôi. Đầu còn lại của sợi dây lại được buộc vào một khối đá đen dùng để dựng tế đàn.
Nghe nói những thứ này đều được anh ta mang từ nhà họ Trương ở Vân Hải tới.
Lần trước Mặc U cũng từng sờ qua.
Rõ ràng những khối đá đen này vô cùng quan trọng.
Vuốt sợi dây cỏ thi bên hông, tôi lại hiểu thêm một tầng về thực lực của nhà họ Trương.
“U tán vu thần minh nhi sinh thi thảo, tham thiên lưỡng địa nhi ỷ số, quan biến âm dương nhi lập quái.”
Ý nói, bản thân cỏ thi vốn không biết cát hung, chỉ là một loại cỏ bình thường. Sở dĩ nó có thể suy diễn thiên địa âm dương, lập quẻ đoán số, là vì được “u tán” từ thần minh. Mà cỏ thi của nhà họ Trương…Không chỉ có thể đan thành khố cho Trương Thiên Nhất mặc khi huyết tế Kim Ô. Lại còn có thể đan thành dây buộc ngang eo, bảo đảm tôi không rơi vào U Minh giới.
Vậy rốt cuộc là ai đã “u tán” nó?
Và thứ được “u tán” là ai, mới khiến nó có năng lực như vậy?
Thấy tôi vuốt ve sợi dây cỏ thi, dường như vẫn chưa thật sự tin tưởng, Trương Thiên Nhất khẽ gõ lên sợi dây:
“Có khối đá đen này làm vật trấn, có cỏ thi làm vật dẫn. Đừng nói là em rơi vào U Minh giới, cho dù có rơi xuống Quy Khư, tôi cũng có thể lần theo sợi cỏ thi này mà kéo em trở về.”
Ôi chao! Còn lợi hại hơn tôi tưởng tượng nữa.
Nhà họ Trương ở Vân Hải…Quả nhiên là thâm tàng bất lộ.
Sau khi xác định tôi sẽ không bị kéo vào U Minh giới nữa.
Trương Thiên Nhất lại mở quan tài.
Lần này tôi cài thước gỗ và thước vuông bên hông, đeo găng tay, trong tay cầm một con dao giải phẫu.
Sau khi mở quan tài, cỗ lập thi vẫn nằm trong quan tài sắt như lần đầu tiên mở ra. Ngay cả trong hốc mắt bị nhét chu sa và lỗ mũi bị bịt bằng gỗ đào, máu vẫn không ngừng rỉ ra, đỏ sẫm và ướt át như cũ.
Long Linh nói với giọng đầy kiêng dè:
“Từ lúc tôi vớt thi thể này lên khỏi nước, nó vẫn luôn như vậy. Máu giống như đã sắp khô, nhưng lại như vẫn đang từ bên trong rịn ra ngoài.”
Trầm giọng nói:
“An toàn là trên hết, đừng miễn cưỡng.”
Có vẻ sợ tôi xảy ra chuyện, lần này Long Linh cầm chặt cây Phân Thủy Chùy, đứng sát bên cạnh tôi.
Lần này tôi không đo đạc, mà trực tiếp cầm dao tỉa, cạo đi mái tóc đen dài quá mức của cỗ lập thi.
Vừa động tay, Long Linh đã vội nói:
“Đây là tóc do oán khí hóa thành, cậu cứ thế mà động vào sao? Hay là vì cậu bị đốt thành đầu trọc rồi, nên cũng muốn cạo trọc luôn nó cho hai người giống nhau?”
“Cô ấy còn đang mang thai đấy!”
Long Linh đúng là không nói thì thôi, hễ nói là khiến người ta kinh ngạc.
Ánh mắt còn liếc xuống bụng dưới của tôi.
Tôi không để ý tới cô ấy, con dao trong tay liên tục lướt xuống.
Làm quan tài cũng phải chạm khắc hoa văn, đều là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ. Con dao tỉa này vốn dùng để khắc rồng chạm phượng trên nắp quan tài, cực kỳ thuận tay.
Theo từng đường dao hạ xuống, những sợi tóc đen bị cạo khỏi da đầu.
Vậy mà lại phát ra những tiếng rít khe khẽ. Dường như chúng còn đang tìm cách bỏ chạy.
Tôi lập tức rút thước gỗ ra, gác ngang lên hộp sọ, đè chặt phần chân tóc trên da đầu.
Chiếc thước gỗ này là đồ bà ngoại tôi từng dùng, đã được mài nhẵn đến mức bóng lên một lớp nước thời gian.
Vừa đè xuống, đám tóc đen vốn đang phát ra tiếng rít liền lập tức ngoan ngoãn hẳn đi.
Mỗi lần tôi cạo được một lọn tóc, liền kéo nó ra rồi đưa cho Trương Thiên Nhất.
Anh ta lập tức hiểu ý, sai người nhà họ Trương bày một chậu lửa, bên trong chất đầy củi gỗ đào.
Tóc đen vừa vào lửa, lập tức giống như từng con rắn đen. Chúng gào rít, cố gắng thoát khỏi ánh lửa.
Người nhà họ Trương dùng pháp khí ép đám tóc trở lại.
Những sợi tóc còn dựng đứng lên từng sợi một, giống như những sợi thép bị kéo căng, lao vọt ra ngoài.
May mà người nhà họ Trương đều thân thủ bất phàm. Ai nấy đều thi triển thủ đoạn, ép chúng quay trở lại.
Hễ có sợi nào thoát ra được, kiếm quang của Trương Thiên Nhất lóe lên, lập tức chém nó thành tro bụi.
“Mái tóc này còn sống sao?”
Long Linh cũng kinh ngạc. Cô trừng mắt nhìn Trương Thiên Nhất:
“Suốt ngày anh cứ nói Quỷ Quan với chả Quan Quỷ. Thứ rõ ràng như đống tóc này, vậy mà chúng ta lại không điều tra trọng điểm. Cứ mãi nghĩ cách đưa cô ta trở lại quỷ đạo trước đã!”
Dù là chuyện cá chết dạt bờ, hay những cái chết về sau, hoặc việc kéo tôi vào U Minh giới.
Tất cả đều liên quan đến mái tóc đen đầy đầu này.
Ngay cả thứ đã dọa vị tiểu đạo sĩ kia, cũng chính là đám tóc đen ấy.
Trước đó họ từng nhắc tới, trên đỉnh đầu cỗ lập thi có cắm ngân châm, phong hồn trong xác, cho nên hồn phách không thể rời khỏi thân thể. Cuối cùng mới bị những bố trí khác trên thi thể giết chết.
Trương Thiên Nhất nghĩ quá nhiều chuyện lớn. Lúc nào cũng canh cánh việc cô ta bị dùng làm vật tế trong tà thuật, nhằm mở thông đạo giữa các tầng U Minh. Đến mức tất cả chúng tôi đều quên mất điều căn bản nhất.
Mãi đến khi đám tóc bị đốt cháy, lại thêm việc tôi đã phần nào hiểu được cách chế tạo Nhân Quan, tôi mới nhớ ra chuyện đó.
Có người nhà họ Trương phối hợp, tôi liên tục cạo tóc.
Nhưng những cây ngân châm kia, tạm thời tôi vẫn không dám động tới. Mỗi nhát dao đều cẩn thận tránh né.
Sau khi cạo xong phần đỉnh đầu, Long Linh đỡ lấy gáy thi thể, ra hiệu cho tôi cạo phần phía sau.
Ngay lúc tôi đưa dao về phía huyệt Ngọc Chẩm, cỗ lập thi vốn từ đầu đến giờ chưa từng động đậy, đột nhiên giơ tay lên, nhắm thẳng vào Long Linh đang đỡ cổ nó mà bóp tới.
3.
“Trương Thiên Nhất!” - Tôi thậm chí còn chưa kịp nhấc tay lên, đã quát lớn một tiếng.
“Định!”
Trương Thiên Nhất lập tức dùng thanh đồng kiếm gạt đôi tay kia sang một bên, rồi kéo Long Linh lùi lại.
Nhưng vừa tránh ra, cái đầu đang được Long Linh đỡ lấy liền rơi trở lại trong quan tài sắt.
Chiếc thước gỗ đặt phía trên cũng theo đó rơi xuống.
Phần tóc đen còn sót lại trên đầu cỗ lập thi lập tức men theo cánh tay đang cạo tóc của tôi mà quấn tới.
Lần này, từng sợi tóc đều dựng đứng như gai sắt, trực tiếp đâm về phía bàn tay tôi.
Một khi bị đâm trúng, e rằng sẽ xuyên thủng cả hai cánh tay.
Mắt thấy đã không kịp tránh né.
Chợt nghe Mặc U hừ lạnh một tiếng. Ngay sau đó, u quang lóe lên, đám tóc đen giống như gặp phải thứ đáng sợ nào đó, đồng loạt co rụt lại như bầy rắn bị kinh động. Rồi ngoan ngoãn rút về, mềm mại rủ xuống hai bên cỗ quan tài sắt.
“Chính là ở huyệt Ngọc Chẩm.”
Mặc U đưa tay kéo tôi lùi về sau một chút, khẽ nói:
“Tìm nó ra là được.”
Hai ngày qua, hắn cũng đã đi điều tra chuyện này.
Trước mặt Mặc U, đám tóc đen kia ngoan ngoãn đến mức chẳng khác gì tóc người bình thường.
Theo đầu ngón tay hắn khẽ ngoắc một cái, từ trong huyệt Ngọc Chẩm, ba sợi tóc hơi ngả vàng, có phần khô ráp bị kéo ra ngoài.
Ba sợi tóc ấy ngắn hơn rất nhiều so với mái tóc đen dài quá cả thân người của cỗ lập thi, chỉ dài ngang vai mà thôi.
“Đây là cái gì vậy?”
Long Linh tò mò ghé lại gần, khẽ hỏi:
“Cả đầu toàn tóc như thế, sao anh lại rút đúng ba sợi này ra được?”
Tôi lấy sẵn một sợi dây mực đã chuẩn bị trước, buộc ba sợi tóc lại, rồi nhìn Mặc U:“Còn nữa không?”
“Mổ xác, lột da.” - Mặc U liếc nhìn làn da vẫn bóng mịn, nhuận trạch của cỗ lập thi, lạnh giọng nói:
“Giải quyết xong chuyện này. Ta sẽ đi báo thù cho em.”
“Mặc U quân, đã tra ra nguyên nhân rồi sao?”
Trương Thiên Nhất vẫn đầy vẻ khó hiểu. Mặc U nhìn anh ta một cái, rồi cúi đầu nhìn cỗ lập thi, không nói gì.
Long Linh cũng cảm nhận được bầu không khí giữa hai người có gì đó không đúng, đành khẽ đẩy tôi một cái.
Tôi buộc xong ba sợi tóc, trầm giọng nói:
“Trên đời này quả thật không có hai người giống hệt nhau.”
“Nhưng Long Linh từng nói, Quỷ Quan và Nhân Quan cũng giống như khoang trị liệu hay khoang ngủ đông trong phim khoa học viễn tưởng. Chúng phải nhập dữ liệu cơ thể con người, nên mới có tính duy nhất và tính tương thích riêng.”
“Nhà họ Quan có thể đo thân định hồn. Nhưng những dữ liệu đó người khác không biết… Không có nghĩa là không thể sao chép được. Tôi từng đo đạc chính mình, nhưng chưa từng nói cho bất kỳ ai biết.”
Nói đến đây, tôi liếc nhìn Mặc U một cái. Tôi tin anh.
Huống hồ là số đo phần xương mu, cùng với…những thứ đó hắn cũng không hề biết.
“Con người luôn vận động, nên các thông số cơ thể cũng không ngừng thay đổi. Dù có đo một lần, nhưng nếu những thay đổi về sau không được cập nhật, thì cũng chưa chắc đã chính xác tuyệt đối.”
Tôi nhìn ba sợi tóc hơi vàng và khô kia, trong lòng lạnh buốt.
“Vậy sao lại đo ra giống hệt cậu được? Chẳng phải chính cậu tự đo sao? Cậu càng nói càng huyền bí rồi đấy.”
Long Linh nhíu chặt mày đến mức như thắt thành nút. Nhưng Trương Thiên Nhất lại hiểu ra. Anh ta trầm giọng:
“Ba sợi tóc này là của em? Là Cửu lão sao?”
“Cái gì cơ?” - Long Linh gần như phát nổ. Cô thấp giọng gào lên với chúng tôi:
“Hai người cứ nói chuyện kiểu đánh đố thế này, nói cái gì mà người ta nghe hiểu được đi!”
Tôi khẽ thở ra một hơi, chỉ vào ba sợi tóc:
“Tóc là nơi hồn phách nương tựa, là phần dư của huyết khí. Mà máu thì lưu chuyển khắp toàn thân. Dùng tóc để định hồn, cấy vào cơ thể người, rồi phối hợp với bí thuật. Là có thể tái tạo hồn phách, dựng lại thân thể.”
Tôi ngẩng đầu nhìn hai người họ:
“Cũng giống như dữ liệu được lưu trữ trên đám mây hiện nay vậy. Ba sợi tóc này chính là một thiết bị tiếp nhận. Nó có thể truyền toàn bộ những biến đổi trên cơ thể tôi, cùng những nơi máu huyết và hồn khí đi qua… sang cỗ thi thể này.”
“Bí thuật gì mà lợi hại đến vậy?” - Long Linh không khỏi siết chặt cây Phân Thủy Chùy trong tay, trầm giọng nói:
“Thế chẳng phải còn mạnh hơn cái gọi là công nghệ nhân bản vô tính sao? Là của môn phái nào trong giới huyền môn vậy?”
Mặc U hừ lạnh một tiếng:
“Không phải một môn phái, mà là một tổ chức. Cửu Lão!”
Trương Thiên Nhất phất tay với một người đứng bên cạnh, trầm giọng nói:
“Anh đi tìm đội trưởng Tần năm đó đi. Chuyện này chắc chắn không thể không liên quan đến ông ta.”
Nói xong, anh lại tiếp lời:
“Cấy tóc phục hồn. Xem ra là thủ đoạn của đám thợ cạo đầu.”
Thời cổ đại, thợ cạo đầu không chỉ đơn thuần là cắt tóc. Họ còn cạo tóc thai cho trẻ sơ sinh, chỉnh trang dung mạo cho người chết. Cũng thu mua tóc để làm tóc giả, búi tóc giả. Thậm chí còn biết cấy tóc, thu hồn.
Nghe đồn những thợ cạo đầu lợi hại nhất có thể dùng tóc người để tạo ra hoạt ngẫu.
Vào thời Dân Quốc, từng có một thợ cạo đầu không lấy được vợ. Bèn dùng số tóc mình thu thập được làm thành một hoạt ngẫu làm vợ.
Về sau, thậm chí còn sinh con.
Ba sợi tóc này.
Bảy năm trước, lúc tôi nhổ chúng ra, là để ghim giữ con Âm Hủy chui vào cơ thể người.
Cho nên chúng vẫn còn mang theo chân tóc.
Muốn giữ được nang tóc còn sống, lại không thể để chúng rời khỏi cơ thể quá lâu.
Nói cách khác, ngay tại ngôi mộ năm đó, chúng đã bị ai đó nhặt đi, rồi âm thầm nuôi dưỡng đến tận bây giờ.
Hơn nữa, đêm đó Cửu Lão Trần Truyền mới tới, có thể nhặt được mấy sợi tóc này chỉ có thể là đội trưởng Tần.
4.
Long Linh nghe xong không ngừng tặc lưỡi:
“Thợ cạo đầu lợi hại đến vậy sao? Chỉ ba sợi tóc mà có thể sao chép hoàn toàn một con người? Cả xương cốt, máu thịt, thậm chí cả hồn phách cũng giống hệt?”
Mặc U hừ lạnh một tiếng:
“Thợ cạo đầu chỉ phụ trách cấy tóc, phục hồn mà thôi. Những biến đổi trên thân thể là do Tạo Súc thuật.”
Giọng hắn lạnh lùng, hướng về phía tôi nói:
“Mổ xác, lột da. Tạo Súc!”
Cổ họng Long Linh phát ra tiếng khàn khàn, mang theo sự căm ghét:
“Là thứ Tạo Súc thuật dùng để chế ra người mặt rắn, chó biết nói tiếng người và những thứ tương tự đó sao?”
Tạo Súc thuật vốn do đám buôn người trong dân gian nghiên cứu ra. Khi gặp những đứa trẻ xinh đẹp hoặc phù hợp yêu cầu của chúng ở nơi khác. Hay những phụ nữ có dung mạo xuất chúng.
Chúng sẽ dùng Tạo Súc thuật biến họ thành dê, lừa và các loại gia súc khác trước, rồi lùa họ trở về.
Người nhà của người mất tích chỉ biết đi tìm người.
Không ai nghĩ rằng một người khỏe mạnh lại có thể bị biến thành dê, lừa hay chó.
Sau khi đưa về nơi ở, chúng sẽ cho những người đó khôi phục hình dạng con người, rồi dựa vào tư chất để phân loại.
Những phụ nữ xinh đẹp sẽ được nuôi bằng bí dược, khiến họ quên sạch ký ức quá khứ.
Hoặc bị bán vào thanh lâu. Hoặc đem biếu cấp trên để tạo quan hệ. Hoặc giữ lại cho chính mình.
Còn trẻ con…thì giống như Long Linh vừa nói, bị “thái sinh chiết cát”. Biến thành người mặt rắn, chó nói tiếng người, nữ nhân thân bình, đứa trẻ trong chum…Rồi bán với giá cao cho các gánh xiếc và những nơi tương tự.
Hoặc nếu có những kẻ quyền quý mang sở thích đặc biệt, còn có thể đặt làm theo yêu cầu.
Ví dụ như Bình Nữ.
Chúng sẽ chọn những bé gái cực kỳ xinh đẹp, chặt bỏ tứ chi rồi nuôi trong những chiếc bình hoa tinh xảo. Giống như cắm một đóa hoa sống trong bình, dùng làm vật trang trí.
Bình Nữ dung mạo tuyệt sắc, lại có thể nói năng trò chuyện. Giống như một con ‘vẹt hình người’, chuyên dùng để mua vui cho người khác.
‘Thái sinh chiết cát’ là thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn và tà ác. Vì thế, những kẻ sử dụng Tạo Súc thuật cuối cùng đều sẽ bị phản phệ.
Trước đây khi gặp Trần Truyền, tôi còn tưởng Cửu Lão chỉ muốn nhòm ngó Nhân Quan. Không ngờ trong bóng tối, ngay cả những kẻ sử dụng Tạo Súc thuật như thế này cũng đã bị chúng thu nạp.
Mọi người đều rơi vào im lặng.
Trương Thiên Nhất siết chặt thanh đồng kiếm, gọi một cuộc điện thoại. Anh ta báo lại tình hình ở đây. Có lẽ là để nhà họ Trương chuẩn bị sẵn sàng.
Có Mặc U tọa trấn, tôi yên tâm hơn nhiều.
Tôi dùng thước gỗ ép chặt đầu cỗ lập thi, lại đặt thước vuông dọc theo hai cánh tay, chỉnh cho ngay ngắn. Sau đó mới cầm dao tỉa, từ hai bên xương quai xanh kéo xuống giữa ngực, rạch thành một đường hình chữ Y.
Lần này tôi không mổ khoang ngực, chỉ rạch da.
Rồi nhờ Long Linh lấy cho tôi mực tàu.
Theo đường da vừa bị rạch, chậm rãi đổ xuống một vệt mực đen.
Loại mực nhà tôi dùng vốn được chế riêng để làm Quỷ Quan, phân định âm dương, không phải loại mực nước bán ngoài thị trường, mà là tùng yên mặc gia truyền. Khi chế mực, còn pha thêm dầu giao nhân, sừng tê giác cùng nhiều loại dược liệu khác. Có tác dụng phân âm dương, lập quy củ.
Long Linh nhìn mực đen từng chút một thấm vào bên trong, tách lớp da ra, kinh ngạc đến mức há hốc miệng.
Đợi mực hoàn toàn ngấm xuống, tôi mới mượn lực, từng chút một bóc lớp da bên ngoài ra.
Khi dùng Tạo Súc thuật để chế tạo người mặt rắn, trước tiên phải chặt đứt hai tay, gập gãy cột sống và xương hai chân. Sau đó dùng bí thuật nắn xương nối lại, khiến thân thể mềm dẻo như rắn. Đợi xương liền hẳn, lại lột sống lớp da người trên cơ thể. Nhân lúc máu còn chưa khô, phủ lớp da rắn vừa lột lên người. Rồi quấn kín lại, chờ da rắn mọc liền vào cơ thể.
Còn ngũ quan đương nhiên cũng phải chỉnh sửa, ít nhất thì cái mũi không thể giữ lại được.
Tôi cẩn thận lột da, liếc nhìn cỗ lập thi đã bị cắt mất mũi.
Một manh mối rõ ràng đến vậy, ấy thế mà chúng tôi lại không chú ý.
Ngược lại còn dồn hết sự tập trung vào chuyện thông đạo giữa Quỷ, Tiệm, Hy và Di.
Khi lớp da bị bóc ra, chỉ thấy mặt trong của lớp da, sau khi được mực thấm vào, hiện lên vô số phù văn màu đen dày đặc!
Những phù văn ấy nhỏ mảnh như sợi tóc, lại hòa lẫn với các đường vân tế bào trên da. Nếu không có mực thấm nhuộm, gần như không thể phát hiện ra.
Mà khi lớp da được bóc tách, trong các khe hở giữa máu thịt còn có vô số con trùng đen nhỏ như tơ nhện đang bò lúc nhúc. Chúng ra sức kéo lớp da đã bị tách ra trở lại vị trí cũ.
“Còn có cả Cổ thuật!”
“Cửu Lão đúng là lợi hại thật!”
Trương Thiên Nhất cười lạnh một tiếng.
“Những năm qua, bọn chúng đã thu nạp không ít quái tài dị sĩ. Bao nhiêu người hợp sức làm ra chuyện này. Đến cả nhà họ Trương ở Vân Hải cũng dám lừa gạt!”
Trương Thiên Nhất hừ lạnh, rồi quát lớn:
“Năm đó Trần Truyền tới đây, đáng lẽ phải trực tiếp diệt sạch Cửu Lão mới đúng! Đến cả nhà họ Quan Quỷ mà chúng cũng dám nhúng tay vào!”
Trên mặt Trương Thiên Nhất phủ đầy tức giận, anh ta trầm giọng quát:
“Trương Húc! Cậu dẫn người của Ly Cung đi, tìm cho ra mấy lão già bất tử của Cửu Lão. Bắt toàn bộ những kẻ có liên quan đến việc này về đây!”
“Sau đó bảo đám lão già ấy đích thân tới Vân Hải tạ tội!”
5.
Vừa dứt lời, một người đàn ông đang canh chậu lửa bên cạnh lập tức khom người hành lễ. Rồi quay người rời đi.
Ngoài cửa, ngay sau đó vang lên tiếng động cơ ô tô gầm rú khởi động.
Trương Thiên Nhất cũng dần bình tĩnh lại sau cơn thịnh nộ.
Thấy mọi người đều đang nhìn mình, anh ta thu lại thần sắc, trầm giọng nói:
“Tiếp tục đi...”
“Một khi nhà họ Trương ở Vân Hải nổi giận…”
Mặc U hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho tôi tiếp tục.
Tôi liếc nhìn Trương Thiên Nhất:
“Nhân tiện điều tra luôn xem, Cỗ Quỷ Quan bị mất năm đó, cùng với cỗ “Nhân Quan” được tạo từ tay chân người… Có phải cũng bị bọn chúng mang đi rồi không.”
Bây giờ ngẫm lại, chuyện xảy ra bảy năm trước e rằng là một âm mưu đã được sắp đặt từ rất lâu.
Có lẽ từ lúc Nhân Quan xuất thế, Cửu Lão đã bắt đầu bố cục rồi.
Bọn chúng mất hai năm trời, mới tìm được cơ hội ra tay với Cụ Bà Gù và Lý Cúc Hoa.
Sau đó, tôi vẫn còn ám ảnh bởi con đường U Minh quỷ đạo.
Mặc U và nhà họ Trương thì lại càng quan tâm đến cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương hơn.
Vì thế, không ai còn tâm trí hay sức lực để truy tìm tung tích của cỗ Quỷ Quan đã mất.
Cũng như cỗ “Nhân Quan” được chế tạo từ các bộ phận cơ thể người kia.
Đội trưởng Tần nói đã tiêu hủy rồi. Nhưng rất có thể chỉ là bị Cửu Lão mang đi mà thôi.
Nhà họ Trương biết chuyện năm đó nhưng không nhúng tay. Có lẽ cũng vì sự bất thường xuất hiện trên cỗ Nhân Quan kia.
Nhưng muốn động đến tôi, đương nhiên chúng cũng phải kiêng dè nhà họ Trương.
Trần Truyền bị Thi Ma nhập thể, tôi suýt bị kéo vào U Minh Quỷ Đạo.
Đúng lúc đó Nhân Quan lại xuất hiện dị biến…
Mặc U và nhà họ Trương đều không còn tâm sức để lo cho tôi.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.
Nói không chừng sự bất thường của Nhân Quan cũng có liên quan tới Cửu Lão!
Được tôi nhắc nhở, Trương Thiên Nhất lập tức nghĩ ra điểm mấu chốt. Anh vội lấy điện thoại gọi đi. Mới nói được vài câu đã che ống nghe lại, quay sang tôi:
“Đội trưởng Tần chết rồi.”
“Người của chúng tôi tìm thấy ông ta thì chỉ còn lại một tấm da người. Bên trong hoàn toàn rỗng không, có thể là tên Họa Thi Tượng trong Cửu Lão. Không biết từ lúc nào đã lột da ông ta rồi giả dạng thành ông ta.”
“Tôi đã bảo họ mang tấm da đó về, đến lúc đó cùng xem thử.”
“Có khi những phù văn dưới lớp da của cỗ lập thi này cũng là do Họa Thi Tượng làm ra.”
Nói xong, Trương Thiên Nhất lại tiếp tục trao đổi với người ở đầu dây bên kia.
Lần này anh dùng toàn mật ngữ, tôi nghe không hiểu được mấy.
Thảo nào mấy năm nay tôi rất ít gặp đội trưởng Tần, có chuyện gì ông ta cũng chỉ gọi điện cho tôi.
Hóa ra là sợ tôi nhìn ra…bên trong đã bị thay một “cái lõi” khác.
Họa Thi Tượng…Lại thêm một kẻ nữa!
Cửu Lão…Đúng là giỏi thật!
Mặc U đứng bên cạnh nheo mắt lại, cười lạnh:
“Bố cục này quả thật rất lớn. Song quản tề hạ, thế nào cũng không lỗ.”
Trong lòng tôi chợt run lên, rồi lập tức hiểu ra.
Lần Trần Truyền bước vào tiệm quan tài, tôi suýt bị kéo vào U Minh Quỷ Đạo.
Lần này, cỗ lập thi kia lại kéo tôi xuống, còn hút mất không ít máu của tôi.
Điều đó chứng tỏ…Cửu Lão có liên hệ với sự tồn tại ở phía dưới U Minh giới.
Nếu tôi không thể thoát khỏi U Minh giới, thì sẽ bị ăn sạch máu thịt.
Khi ấy, thứ tồn tại dưới U Minh giới kia cũng chẳng thiệt gì.
Còn nếu tôi thoát ra được, thì rất có thể sẽ giống như bây giờ.
Trong hết lần này đến lần khác bị kích thích.
Từng chút một nhớ lại cách chế tạo Nhân Quan.
Tôi hít sâu một hơi, rồi nói với Mặc U:
“Trong tay chúng vẫn còn nắm giữ thứ có thể uy hiếp tôi, hoặc khống chế tôi. Nếu không, bày ra ngần ấy chuyện chỉ để ép tôi nhớ lại cách chế tạo Nhân Quan thì hoàn toàn không hợp lý.”
Vừa nghe tôi nói vậy, Mặc U lập tức quay đầu nhìn tôi, sắc mặt trở nên nghiêm túc:
“Vậy em nhớ ra rồi sao?”
Bên cạnh, Trương Thiên Nhất cũng lập tức nhìn sang.
Tim tôi chợt thắt lại.
Đúng lúc tôi định gật đầu, Long Linh bỗng lên tiếng:
“Mọi người vừa nói cấy tóc dẫn hồn có thể truyền dữ liệu theo thời gian thực đúng không? Vậy những gì cậu biết bây giờ, có phải cũng sẽ liên tục truyền sang cơ thể được cấy tóc dẫn hồn kia không?”
Tôi hơi khựng lại. Long Linh tiếp tục:
“Cậu chắc chỉ có ba sợi tóc bị lấy đi thôi sao?”
“Nhỡ đâu đó không phải là duy nhất thì sao?”
“Dù sao đã tốn công lớn như vậy rồi, tạo một cái cũng là tạo, tạo thêm vài cái nữa chẳng phải sẽ an toàn hơn sao?”
Cô chỉ vào cỗ lập thi trong quan tài, trên mặt hiện lên vẻ kinh hãi:
“Cái này là đồ chết. Nhưng nếu còn một cái đang sống…”
“Một kẻ giống hệt Quan Cửu…”
Giọng cô khẽ run lên:
“Vậy chẳng phải sẽ có thêm một “Quan Cửu” khác sao?”
6.
Lời của Long Linh vừa vạch trần một khả năng đáng sợ.
Có lẽ Tạo Súc thuật không chỉ tạo ra một “tôi”.
Trương Thiên Nhất lập tức quát lớn:
“Thiên Mạc! Nhanh!”
Vừa dứt lời, người nhà họ Trương canh giữ bên ngoài lập tức lấy từ trên xe xuống một thiết bị trông giống súng cối, rồi bắn thẳng lên trời.
Theo một tiếng “đùng” vang dội, một vật màu trắng như chiếc dù được phóng ra từ nòng, lao thẳng lên tận không trung.
Nhưng giữa trời cao, nó lại giống như một tấm lưới đánh cá đang từ từ bung ra.
Càng mở càng rộng, càng mở càng mỏng.
Cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Những người nhà họ Trương cũng đồng loạt lấy bộ đàm ra, điều chỉnh tần số, dùng mật ngữ trao đổi điều gì đó.
Khung cảnh hoành tráng như vậy, lại còn sử dụng nhiều công nghệ hiện đại đến thế, khiến cả tôi lẫn Long Linh đều ngây người.
Hai đứa chỉ biết ngẩng đầu nhìn thứ kia biến mất. Mãi đến khi không còn thấy gì nữa, mới đồng thời quay sang nhìn Trương Thiên Nhất.
Anh ta giải thích:
“Đây là Thiên Mạc do nhà họ Trương chế tạo. Nó có thể ngăn cách mọi loại sóng điện từ và thuật pháp.”
Ánh mắt Trương Thiên Nhất khẽ dao động, dường như suy nghĩ một chút rồi mới nói tiếp:
“Thứ này được làm bằng cách nuôi hơn vạn con viên chu. Sau đó dùng bí thuật dạy chúng dệt các trận văn và phù văn. Cuối cùng chế thành Thiên Mạc.”
Anh ta chỉ lên những người nhà họ Trương vẫn đang liên lạc bằng mật ngữ:
“Sau khi Thiên Mạc được triển khai, ở rìa sẽ có những sợi tơ nhện bám bụi cực nhỏ hạ xuống. Khi đó sẽ có người tới các vị trí biên giới để thả Viên Chu, khống chế toàn bộ Thiên Mạc.”
Tơ của Viên Chu mảnh đến mức chỉ bằng một phần nghìn sợi tóc. Nhưng lại có thể chịu được trọng lượng gấp năm lần dây thép cùng đường kính.
Quan trọng hơn, những sợi lông trên chân Viên Chu có thể cảm nhận được mọi rung động truyền qua tơ nhện.
Mà Viên Chu được nhà họ Trương nuôi dưỡng bằng bí thuật, đương nhiên thứ chúng bắt giữ không phải côn trùng. Mà là mọi dao động của thuật pháp.
“Thế sau đó các anh thu lại bằng cách nào?” - Long Linh liếc nhìn mái tóc mình.
Rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.
“Một tấm lớn thế này, chẳng lẽ không bị rối sao?”
“Nếu mắc phải thứ gì đó thì cũng sẽ rách chứ?”
Trương Thiên Nhất cười nhạt:
“Dùng xong thì không thu lại được. Chỉ có thể tiêu hủy.”
“Là đồ dùng một lần.”
“À… Thảo nào lúc đầu anh không dùng.” -Long Linh vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa nổi.
Dù sao…Mấy vạn con Viên Chu phải nuôi bao lâu mới dệt được phù trận.
Lại cần bao nhiêu thời gian mới tạo thành một tấm Thiên Mạc khổng lồ như vậy?
Ấy thế mà…Lại chỉ là vật dùng một lần.
Nhà họ Trương ở Vân Hải quả nhiên xứng danh thế gia.
Bí thuật, pháp môn, cổ tịch, cùng những môn nhân trung thành và có năng lực dưới trướng.
Thứ nào cũng không phải cứ có tiền là làm được.
Lời suy đoán vừa rồi của Long Linh hoàn toàn có khả năng là thật.
Với bản lĩnh của đám thợ cạo đầu. Đừng nói là ba sợi tóc, cho dù chỉ có một sợi tóc còn mang nang tóc, c húng cũng có thể nuôi ra cả một mái tóc giống hệt của tôi.
Một “Quan Cửu” được “nhân bản” cùng với tôi chia sẻ dữ liệu theo thời gian thực.
Cũng không phải chuyện không thể xảy ra.
“Những chuyện này hiện giờ vẫn chỉ là suy đoán. Cứ giao cho nhà họ Trương xử lý trước đi. Đừng tự làm loạn trận tuyến.”
Mặc U chỉ lắc đầu cười khẽ, rồi liếc nhìn cỗ lập thi trong quan tài sắt. Anh quay sang hỏi tôi:
“Tiếp tục mổ xác hay là sao?”
Lớp da của cỗ lập thi đã bị bóc ra.
Nguyên nhân khiến số đo thân hồn của nó giống hệt tôi cũng đã được xác định.
Việc còn lại, chỉ là tìm ra toàn bộ những vị trí trên người nó từng bị thi triển thuật pháp.
Rồi…Làm rõ tất cả.
Bên trong thi thể này, một cơ thể đã trải qua thái sinh chiết cát và Tạo Súc thuật.
Chắc chắn còn có những bố trí khác.
Còn cả đứa thai nhi trong bụng nữa…
Quá nhiều thuật pháp chồng chéo lên nhau.
Nếu muốn từng cái một hóa giải, thật sự vô cùng phiền phức.
Điều tôi lo nhất, là bên trong vẫn còn những thủ đoạn giống như trước đây.
Đến lúc đó lại xảy ra thêm biến cố gì nữa thì càng rắc rối hơn.
Cách trực tiếp nhất, chính là một mồi lôi hỏa đốt sạch tất cả!
Nhưng nếu ở trong thôn trước đây, cỗ lập thi này từng hóa thành nữ quỷ xuất hiện.
Vậy chứng tỏ hồn phách của bản thể vẫn còn bị giam cầm bên trong.
Nghĩ đến đây, tôi liếc nhìn Long Linh:
“Cô vẫn chắc chắn muốn chế tạo Quỷ Quan cho cô ta chứ?”
7.
Trương Thiên Nhất đưa cỗ lập thi đến đây.
Một là vì nó đã mở thông đạo giữa Quỷ, Ma, Hy, Di.
Hai là vì Long Linh dùng manh mối về Bôn Vân Quan để trao đổi, yêu cầu chế tạo một cỗ Quỷ Quan cho cô ta, giúp cô ta minh oan.
“Có được không?”
Long Linh nhìn thi thể nữ đã bị cạo tóc lột da, cười gượng nói:
“Nếu quá phiền phức thì thôi vậy.”
Nụ cười trên mặt cô ấy vô cùng miễn cưỡng, hoàn toàn khác với dáng vẻ hào sảng, anh khí thường ngày.
“Phiền thì đúng là có hơi phiền. Nhưng còn phải xem vì sao cô nhất quyết muốn làm Quỷ Quan cho cô ta.”
Tôi đưa mắt nhìn những cây ngân châm cắm đầy đầu. những phù văn dày đặc trên lớp da, cùng đám cổ trùng đen như sợi chỉ…
Mấy thứ thuật pháp này không phải không giải được, chỉ là hơi tốn công một chút.
Đến lúc đó còn phải đo thân định hồn lại một lần nữa, mới có thể chế tạo Quỷ Quan.
Ngoài ra còn đứa bé trong bụng cô ta cũng phải đo một lượt.
Mẹ con huyết mạch tương liên.
Nếu thai nhi thừa hưởng huyết thống có vấn đề gì đó, thì cũng sẽ ảnh hưởng nhất định.
Cách đơn giản nhất, chính là không quan tâm nữa. Trực tiếp dùng lôi hỏa thiêu hủy!
“Không có lý do gì cả.”
Giọng Long Linh mang theo vẻ mất mát. Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi:
“Trước đây cô ấy cũng là một con người, đúng không?”
“Đừng nói đến cấy tóc dẫn hồn, thái sinh chiết cát hay Tạo Súc thuật gì cả. Chỉ nhìn những vết thương trên thi thể này thôi, dù chưa giải phẫu, cũng biết lúc còn sống cô ấy đã phải chịu đựng biết bao đau đớn.”
“Đến bây giờ hồn phách của cô ấy vẫn còn bị nhốt trong thân xác này. Thậm chí… cô ấy còn không thể chết được. Bị ba sợi tóc của cậu khống chế, giống như một “Quan Cửu” đã chết vậy. Chỉ có thể không ngừng xuyên qua giữa Quỷ, Ma, Hy, Di. Mỗi lần xuyên qua, cô ấy lại phải chịu nỗi đau của việc chết đi một lần.”
Một tia lôi hỏa, quả thực có thể giúp cô ấy thoát khỏi đau khổ.
Nhưng cô ấy là ai?
Vì sao Cửu Lão lại chọn cô ấy?
Cô ấy muốn gì?
Đứa bé trong bụng cô ấy rốt cuộc là thế nào…
Đôi mắt Long Linh ánh lên một tầng nước, giọng cô cứng lại:
“Chẳng lẽ những điều đó không quan trọng sao?”
“Tôi biết, mọi người đều là những người có lai lịch lớn, làm chuyện lớn, luôn phải cân nhắc lợi hại, lấy đại cục làm trọng.”
“Nhưng tôi…”
Long Linh hít sâu một hơi, trầm giọng nói:
“Tôi chỉ nghĩ… Dù thế nào cũng nên có người cảm thấy bất công thay cho cô ấy chứ? Chết thảm đến như vậy, thế mà ngay cả một cái tên cũng không có.”
“Một đạo lôi hỏa giáng xuống, cô ấy sẽ hoàn toàn hóa thành hư vô. Giống như chưa từng tồn tại trên đời này. Đứa bé trong bụng cô ấy cũng vậy.”
Nói đến đây, mười ngón tay cô siết lấy cây Phân Thủy Chùy, xoắn chặt vào nhau như muốn thắt nút. Các khớp ngón tay vì dùng sức quá mạnh mà trắng bệch, dường như cô đang cố kìm nén điều gì đó, ngay cả gân xanh trên mặt cũng nổi lên rõ rệt.
Cô ấy cười khan hai tiếng:
“Giống như cái Thiên Mạc dùng một lần vừa rồi vậy. Tôi không biết rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu nhân lực, bao nhiêu tâm huyết, lại phải chết bao nhiêu con Viên Chu mới tạo ra được thứ đó. Nhưng ít nhất, tôi biết nó vô cùng quý giá.”
“Thế mà chỉ cần Trương thiếu chủ ra một lệnh, vài giây sau nó đã được bắn lên trời.”
“Còn với chúng tôi… Một đời, hai đời, ba đời. Thậm chí con cháu đời đời kiếp kiếp nghiên cứu thứ này, cũng chưa chắc nghiên cứu ra được.”
“Nhưng đối với Trương thiếu chủ chỉ là một câu nói mà thôi.”
“Thậm chí chúng tôi còn không biết. Ở rìa Thiên Mạc có bao nhiêu người đang chờ sẵn, đã chuẩn bị bao nhiêu thứ. Chỉ đợi một câu nói của Trương thiếu chủ.”
Long Linh càng nói càng xoay xoay cây Phân Thủy Chùy trong tay, vẻ mất mát trên mặt càng lúc càng rõ.
“Còn cô ấy… Chết rồi, đến cả một người đứng ra nói giúp cũng không có.
Cô quay sang nhìn tôi:
“Hai ngày cậu hôn mê, tôi có đi dạo quanh thị trấn, cũng hỏi thăm được chuyện xảy ra bảy năm trước.”
“Cỗ Quỷ Quan bị mất năm đó, ngay từ đầu cậu đã biết rồi. Sau đó có mười bảy người chết.”
Long Linh mím môi, cẩn thận nhìn tôi:
“Tôi biết lúc đó cậu mới mười hai tuổi. Nhưng cậu là Quỷ Quan, cậu hẳn phải biết. Một khi Quỷ Quan bị mất…chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.”
“Nhưng cậu chưa từng nghĩ tới việc tìm lại nó trước, ngăn mọi chuyện tiếp tục xấu đi, đúng không? Nếu làm vậy, mười bảy người kia đã không phải chết. Nói không chừng cũng sẽ không có những chuyện xảy ra ngày hôm nay.”
Long Linh càng nói càng kích động, tay siết cây Phân Thủy Chùy như muốn bẻ gãy nó.
“Tôi nghe nói trong số mười bảy người đó còn có cả trẻ sơ sinh mới mấy tháng tuổi. Chết rất thảm.”
“Cậu chưa từng nghĩ đến việc ngăn chuyện đó xảy ra, cứu lấy hơn chục mạng người ấy sao?”
Tôi hạ mắt xuống một chút, nhìn Long Linh.
“Không.”
Năm đó Quỷ Quan bị mất.
Một mặt tôi phải đề phòng Mặc U, kẻ có thân phận không rõ ràng.
Mặt khác lại phải đề phòng nhà họ Trương, sợ rằng họ còn để lại hậu chiêu gì đó nhằm đối phó với tôi.
Dù sao lúc ấy, tôi cũng đâu biết giữa mình và Trương Thiên Nhất còn có một tờ hôn thư được kết bằng máu.
Đối với nhà họ Trương, nếu họ không muốn Trương Thiên Nhất sinh với tôi một đứa con mang huyết mạch nhà họ Trương.
Vậy cách đơn giản và trực tiếp nhất, chính là giết tôi.
Nhà họ Quan Quỷ chỉ còn lại một cô nhi là tôi. Giết tôi rồi, sẽ không còn ai có thể chế tạo Nhân Quan nữa.
Xét theo một góc độ nào đó, kết quả ấy dường như cũng rất có lợi cho nhà họ Trương.
Cùng lúc đó, tôi còn phải đề phòng cả những người hàng xóm xung quanh.
Tiệm quan tài mỗi ngày đều có người qua lại. Lỡ gặp phải kẻ cùng hung cực ác, phóng hỏa, đầu độc…Thì đúng là khiến tôi khó lòng phòng bị nổi.
Khi đó, một gói thuốc chuột cực độc chỉ có năm hào, đủ để tôi chết không biết bao nhiêu lần!
Tôi có cách bố trí bí thuật để tự bảo vệ, nhưng tôi sợ bị người khác phát hiện.
Bởi vì tôi từng gặp một bé gái ở thị trấn có khả năng biết trước cái chết của người khác. Con bé mới chỉ ba bốn tuổi, vậy mà đã bị người ta mắng là sao chổi, là đồ xui xẻo, ngay cả người nhà cũng ghét bỏ nó. Cuộc sống thường ngày đến ăn no mặc ấm còn là vấn đề.
Đi trên đường, trẻ con nhổ nước bọt vào nó, ném đá vào nó. Người lớn vừa nhìn thấy, liền cầm chổi đuổi đánh. Về đến nhà, người nhà chỉ cho nó ngủ trong chuồng lợn. Cha mẹ và người thân luôn mắng nó:
“Sao mày không chết đi cho rồi?”
Sau đó, một mùa đông tuyết rơi dày đặc, trời lạnh đến thấu xương, con bé dựa vào con lợn để ngủ, muốn mượn hơi ấm từ thân lợn sưởi cho mình.
Nhưng cuối cùng, lại bị chính con lợn sống sờ sờ gặm ăn. Chuồng lợn nằm ngay cạnh nhà nó. Đêm đó, tiếng kêu thảm thiết của con bé, ngay cả hàng xóm cũng nghe thấy. Huống chi là người nhà của nó.
Thế nhưng, không một ai bước ra xem, càng không có ai nghĩ tới chuyện cứu nó.
Sáng hôm sau, trong chuồng lợn chỉ còn lại một cái đầu bị gặm đến biến dạng, cùng vài khúc xương đầy dấu răng cắn.
Không biết trước lúc chết, con bé có nhìn thấy trước cái chết của chính mình hay không.
Cũng chính từ nó, tôi mới biết thế nào là Long Đồng.
Sau chuyện đó, bà ngoại đã nói với tôi:
“Có thể nhịn thì nhịn, không được tranh chấp với người khác, không được để lộ dấu vết khác thường của mình. Cũng không được can dự vào vận mệnh và sinh tử của người khác.”
Nếu không, tôi sẽ trở thành đứa Long Đồng kia.
Cho nên, tôi mặc cho người ta thuận tay lấy đi những thứ thuộc về nhà mình, cũng chẳng bận tâm việc họ lục tung nhà tôi lên tìm kiếm.
Ngay cả khi bà ngoại và mẹ còn sống, cũng đều như vậy.
Đến lúc họ không còn nữa, tôi cũng không chắc Mặc U có bảo vệ mình hay không.
Những thứ ngoài thân ấy, tôi vốn không quá để tâm.
Khi Quỷ Quan bị mất, tôi biết chắc sẽ xảy ra chuyện…
Nhưng khi đó, trong lòng tôi vẫn có một chút ác ý.
Cứ để bọn họ trộm, cứ để bọn họ lấy, rồi sớm muộn cũng sẽ gặp báo ứng.
Có lẽ vì câu trả lời của tôi quá thẳng thắn hoặc vì vẻ mặt tôi quá bình tĩnh, Long Linh cuối cùng cũng buông tay khỏi cây Phân Thủy Chùy. Cô khẽ nói:
“Một người là truyền nhân chính tông của Huyền Môn. Một người là Quỷ Vương. Một người là truyền nhân nhà họ Quan, có thể độ quỷ, độ người bằng quan tài.”
“Dùng người để tạo quan tài cũng được, dùng xác người chất thành quan tài cũng được.”
“Với các người… Chẳng khác gì việc dùng nhện để dệt lưới cả. Mạng người, trong mắt các người, cũng chẳng khác gì đám nhện kia. Đều không đáng nhắc tới.”
“Huống chi là một kẻ đã chết, còn để lại phiền phức, đến quỷ cũng chẳng tính là quỷ nữa.”
Giọng Long Linh đầy vẻ tiêu điều, nhưng khi ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt cô lại hiện lên nụ cười hào sảng quen thuộc:
“Tôi chỉ cảm thán một chút thôi, mọi người đừng nghĩ nhiều.”
“Cỗ lập thi này quá quỷ dị, quả thật rất phiền phức. Nếu không giải quyết ngay, biết đâu lại xảy ra họa nữa.”
“Nếu không phải vì tôi muốn chế tạo Quỷ Quan, mọi người cũng đã không rơi vào U Minh Quỷ Đạo.”
“Cứ dẫn lôi hỏa thiêu hủy nó đi, tôi không làm phiền nữa.”
Nói xong, cô xoay người bỏ đi.
Chỉ là…Bóng lưng ấy mang theo một nỗi cô quạnh không sao che giấu được.