Quan tài bí ẩn/ Chương 7: Đại kiếp Thần Thai
Mục lục
16.5px
Quan tài bí ẩn

Chương 7: Đại kiếp Thần Thai

1.
Sau khi Long Linh cảm thán một hồi rồi rời đi, chỉ còn lại ba người chúng tôi nhìn nhau không nói.
Trương Thiên Nhất nhìn theo bóng lưng cô ấy, suy nghĩ một lúc rồi quay sang tôi:
“Tôi đã hứa với Long Linh sẽ chế tạo Quỷ Quan cho cỗ lập thi này. Nếu việc hóa giải những bí thuật kia quá phiền phức, cứ để chúng tôi làm. Chờ mọi chuyện giải quyết xong, cô chỉ cần đo thân định hồn rồi chế tạo quan tài là được.”
Giọng Trương Thiên Nhất vô cùng chân thành, anh khẽ nói:
“Chuyện bảy năm trước, tôi rất xin lỗi. Lần này cũng vậy, lại khiến cô rơi vào nguy hiểm. Nhưng một khi tôi đã hứa với Long Linh, nhất định sẽ làm được.”
“Hừ!” - Mặc U đứng bên cạnh cười lạnh một tiếng. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi Thiên Mạc đã biến mất từ lúc nào.
Trương Thiên Nhất là người được nhà họ Trương ở Vân Hải nuôi dạy như người thừa kế, quang minh lỗi lạc, thẳng thắn đường hoàng, dám làm dám chịu.
Tôi liếc nhìn Mặc U:
“Anh thấy thế nào?”
Nếu trước đó tôi không đoán ra Cửu Lão lại dám ra tay với Nhân Quan của nhà họ Trương thì chỉ bằng lời hứa của Trương Thiên Nhất, tôi thật sự dám đánh cược một lần.
Nhưng bây giờ nếu Cửu Lão đã dám công khai khiêu khích nhà họ Trương, lại còn biến đội trưởng Tần thành một tấm da người.
Chỉ riêng hành động đó thôi cũng đủ cho thấy bọn chúng đã có chuẩn bị từ trước.
Có Mặc U ở đây, ít nhất cũng thêm một tầng bảo đảm.
Mặc U lạnh giọng nói:
“Bản quân cũng muốn xem thử. Rốt cuộc bọn chúng đang giở trò quỷ gì?
Dám mưu đồ làm loạn U Minh giới, lại còn dám ra tay với người do ta bảo hộ.”
Anh trầm giọng nói với tôi:
“Chẳng lẽ ngươi không muốn xem xem… Bọn chúng còn giấu những bí thuật gì? Đang bày trò gì sao?”
Khóe môi Mặc U nhếch lên một nụ cười lạnh, giọng điệu hờ hững:
“Cứ coi như mở mang kiến thức đi. Dù sao ngươi cũng chưa từng thật sự chế tạo Quỷ Quan. Cứ lấy cô ta luyện tay cũng được.”
“Nếu lại xảy ra chuyện gì, ta sẽ đứng phía trước chắn cho ngươi.”
Anh nói như chẳng hề bận tâm:
“Dù sao U Minh giới kia giữ lại cũng chẳng còn tác dụng gì nữa. Nếu bọn chúng còn dám gây chuyện… Ta sẽ khiến cả U Minh giới đó hóa thành hư vô!”
Trương Thiên Nhất nhìn anh, ánh mắt khẽ dao động. Cuối cùng chỉ trầm giọng nói một câu:
“Xin Mặc U quân bớt giận.”
Nghĩ đến tình cảnh trong U Minh giới, tôi biết anh thật sự có năng lực đó.
Tôi cũng không dừng công việc trong tay. Tôi dùng thước thẳng đo chính xác vị trí của từng chiếc xương sườn. Sau đó, dưới lớp da phủ kín phù văn kia, dùng bút tre vẽ từng đường mực. Tạm thời áp chế những phù văn ấy.
Còn đám cổ trùng…
Thậm chí không cần Mặc U ra tay, Trương Thiên Nhất lấy một chiếc chổi nhỏ đan bằng cỏ thi, chấm vào bí dược của nhà họ Trương rồi khẽ quét một lượt.
Lập tức, tất cả cổ trùng đen mảnh như sợi chỉ đều bị kéo bật ra khỏi máu thịt, từng con quấn chặt lấy chiếc chổi cỏ.
Đợi cỏ thi quét xong, Trương Thiên Nhất lại gọi một cổ sư vào, dùng Kim Tàm Cổ kiểm tra thêm một lượt, xác nhận không còn sót lại con cổ nào.
Con Kim Tàm Cổ ấy là một con sâu béo ú, được nuôi mập tròn như một hạt đậu vàng, trên đầu có hai chiếc xúc tu mềm mềm, có thể co duỗi, lúc cuộn lúc duỗi, trông còn khá đáng yêu.
Thế nhưng, nó lại vô cùng sợ hãi phần bụng dưới của cỗ lập thi, hỉ chịu quanh quẩn ở vùng ngực.
Hễ vừa tiến gần bụng dưới, nó lập tức ngẩng đầu, kêu chít chít với cổ sư như đang nói điều gì. Ngay cả hai chiếc xúc tu mềm, vừa chạm tới bụng dưới cũng lập tức co rúm lại thành một cục.
Cổ sư thu Kim Tàm Cổ về, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Đuổi thi ở Tương Tây, Tạo Súc ở Giang Bắc, còn Cổ thuật cũng bắt nguồn từ vùng Tương Tây. Ngay cả Kim Tàm Cổ cũng cảm nhận được sự sợ hãi. E rằng huyết mạch của đứa thai nhi trong bụng cô ta có lai lịch rất lớn.”
“Nếu không… Nó cũng sẽ không bị đặt vào trong cỗ lập thi được nuôi dưỡng, chế tạo công phu như thế này.”
Cỗ lập thi có thể qua lại giữa Quỷ, Ma, Hy, Di, đứa thai nhi cũng luôn đi theo.
Đương nhiên không phải phàm thai.
Nhưng đã quyết định rồi, tôi khẽ gật đầu với Mặc U và Trương Thiên Nhất, rồi cầm dụng cụ, bắt đầu mổ xác.
Dao mở ngực, dụng cụ chặt xương những thứ này, trong nghề đóng quan tài đều có sẵn.
Vừa mở lồng ngực ra, bên trong không hề có mùi hôi thối của xác chết.
Ngược lại, lại tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, khó diễn tả.
Lần trước, khi chế tạo cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương, tôi cũng từng ngửi thấy mùi hương ấy.
Đợi tách các xương sườn ra, chỉ thấy hai lá phổi của cỗ lập thi đã đen kịt, như thể bị thứ gì hun khói suốt một thời gian dài.
Vị cổ sư đứng bên cạnh lên tiếng:
“Đó là Hồi Hồn Hương.”
Dùng hương hun xác. Giam hồn trong thân thể…
Mỗi một thủ đoạn, đều vượt ngoài sức tưởng tượng.

2.
Lá phổi của cỗ lập thi đã bị Hồi Hồn Hương hun qua, như vậy hồn phách sẽ mãi không thể hoàn hồn. Việc này phải giải quyết trước.
Trương Thiên Nhất lập tức gọi bà Mã vào.
Đó là một bà lão ngoài sáu mươi tuổi, mặc áo ngắn màu xanh sẫm, tóc búi gọn gàng, không một sợi rối, gương mặt lạnh lùng.
Sau khi bước vào, bà không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá rất kỹ, sự dò xét trong mắt hiện rõ không hề che giấu.
Nhưng ánh mắt ấy lại rất ôn hòa, không hề mang ác ý.
Mặc U liếc Trương Thiên Nhất, cười lạnh một tiếng, rồi khẽ nghiêng người, che khuất tầm mắt của bà Mã.
“Thất lễ rồi.” - Bà Mã bình thản thu hồi ánh nhìn, khom người hành lễ với tôi và Mặc U.
Sau đó, bà lấy từ trong áo ra hai con chuột đen lớn hơn cả mèo, thả vào trong lồng ngực đã bị mổ mở.
Hai con chuột vừa chui vào, liền bắt đầu gặm sạch hai lá phổi đã bị hun đen.
Trương Thiên Nhất giải thích với tôi:
“Đây là bà Mã đi Âm.”
“Chuột đen do bà ấy nuôi chuyên ăn những thứ như thế này để tăng thêm pháp lực. Hơn nữa, chuột đen thông âm, khi ăn xác cũng sẽ không kinh động đến âm hồn còn ở trong thi thể.”
Nói đến đây, sắc mặt Trương Thiên Nhất hơi lúng túng. Anh liếc bà Mã một cái, rồi khẽ lắc đầu.
Bà Mã cười khàn hai tiếng. Trên gương mặt lạnh lùng, lại hiện lên vẻ hiền từ của một bậc trưởng bối, như thể đã nhìn thấu mọi suy nghĩ của đám hậu bối.
Nhìn cách họ tương tác với nhau, tôi đại khái cũng đoán được lúc nãy bà Mã nhìn tôi là vì điều gì.
Tôi vội chuyển chủ đề:
“Đúng là có quá nhiều kỳ nhân dị sĩ.”
Rồi đưa mắt nhìn sang vị cổ sư đang nuôi Kim Tàm Cổ.
Trương Thiên Nhất khiêm tốn đáp:
“Hoàn cảnh bây giờ là như vậy. Mọi người chỉ tụ họp lại để nương tựa lẫn nhau, tìm đường sinh tồn mà thôi.”
Sau khi Hồi Hồn Hương đã được xử lý sạch. Xác nhận hồn phách của cỗ lập thi sẽ không còn bị cưỡng ép kéo trở lại thân xác hết lần này đến lần khác.
Tôi lại cẩn thận lấy phần xôi nếp trộn máu chó đen trong dạ dày ra. Như vậy âm hồn sẽ không còn bị thiêu đốt đến hồn phi phách tán.
Bà Mã quả thật rất có bản lĩnh. Đứng bên cạnh giúp tôi lấy toàn bộ cọc gỗ đào, móng lừa đen, bùa vải, chu sa… cắm trên người cỗ lập thi ra.
Động tác của bà vô cùng thành thạo. Mỗi lần gỡ một món, bà đều biết trước phải cắt đứt lớp cấm chế nào. Chỉ nhìn thôi cũng biết kinh nghiệm cực kỳ phong phú. Không trách Trương Thiên Nhất lại đưa bà đến.
Xử lý xong tất cả, mọi người mới đồng loạt nhìn về phần bụng hơi nhô lên kia. Trong đó có một bào thai.
Chuyện này Trương Thiên Nhất và những người khác đều biết.
Nhưng thai nhi là sự tồn tại nằm giữa tiên thiên và hậu thiên, là sinh linh chưa từng nhìn thấy ánh mặt trời.
Cũng là thứ có biến số lớn nhất.
Khi nó còn chưa mở mắt, yuyệt đối không thể tùy tiện lấy ra kiểm tra.
Vì vậy, lúc ở Quỷ Môn Quan, Trương Thiên Nhất và những người khác cũng không mổ bụng để kiểm tra bào thai bên trong.
Sau khi toàn bộ pháp khí được lấy ra, dù chúng vẫn còn được bọc trong bùa vải, uy áp âm trầm tỏa ra từ phần bụng dưới lại càng rõ rệt.
Đừng nói đến Kim Tàm Cổ, ngay cả chúng tôi cũng cảm nhận được.
Dường như bên trong bụng không phải là một thai nhi vô hình, mà là một sự tồn tại khiến người khác không thể xem nhẹ.
Giống như khi trời tối bước vào một căn phòng, không cần bật đèn, vẫn có thể cảm nhận được nơi góc tối đang có thứ gì đó hiện diện.
Còn tôi lại rất muốn xem thử.
Trong mắt đám người Cửu Lão…“Tôi” đang mang trong bụng rốt cuộc là huyết mạch của ai.

3.
Đúng lúc tôi định tháo lớp bùa vải quấn quanh bụng dưới, thì phía sau vang lên giọng của Long Linh:
“Thứ đó rất lợi hại!”
Nói rồi, cô sải bước đi tới, trầm giọng nói với tôi:
“Tôi có thể cảm nhận được. Từ khi cỗ lập thi xuất hiện, mưa dầm liên miên không dứt… Đều là vì đứa bé trong bụng này.”
“Tôi từng mơ thấy nó, nó đang cầu cứu tôi. Nó… giống hệt tôi…”
Trên gương mặt Long Linh hiện lên vẻ đau đớn. Cô nhìn chằm chằm vào phần bụng hơi nhô lên, cười khổ:
“Nó cũng là một Long Đồng. Là tôi đã đưa nó tới đây.”
“Tôi…”
“Đừng nói vậy.” - Tôi đã nhiều lần cảm thấy. Mỗi khi nhắc đến cỗ lập thi này, Long Linh luôn mang theo một nỗi bi thương của “thấy cảnh mà thương người cùng cảnh”. Rõ ràng điều đó có liên quan đến thân thế của cô.
Nhưng không phải ai cũng sẵn lòng tự tay xé vết thương của mình ra cho người khác xem.
“Thứ này có thể điều khiển nước.”
“Cẩn thận.”
Cô siết chặt cây Phân Thủy Chùy, đứng sang một bên. Rồi trầm giọng nói:
“Lúc nãy xin lỗi nhé. Tôi chỉ hơi xúc động thôi.”
“Mẹ tôi cũng như vậy. Chết mà đến một cái tên cũng không có, xương cốt chẳng còn. Ngay cả tôi cũng trở thành một Long Đồng.”
“Tôi biết, tôi không nên lấy đạo đức ra ép buộc cậu.”
“Xin lỗi!”
“Đợi giải quyết xong chuyện ở đây, tôi sẽ đưa mọi người đi tìm Bôn Vân Quan. Nó rất giống với cỗ quan tài cậu đang ngủ.”
Tôi khẽ nhướng mày cười.
Đúng là cảm xúc của cô ấy thay đổi thật nhanh.
Tôi quay sang nhìn Mặc U một cái, thấy anh khẽ gật đầu. Lúc này tôi mới cầm dao tỉa rạch xuống phần bụng dưới.
Vừa mới rạch lớp da, bầu trời vốn trong xanh suốt từ khi Trương Thiên Nhất dùng máu tế Kim Ô, trong nháy mắt đã mây đen cuồn cuộn, gió nổi mây vần.
Ngay sau đó, có người từ bên ngoài mang bộ đàm vào, vừa dùng mật ngữ báo cáo, vừa lộ rõ vẻ lo lắng.
Trương Thiên Nhất khẽ nhíu mày, trầm giọng nói:
“Bảo họ trước tiên chiếm giữ vị trí, bày trận phòng thủ. Đảm bảo an toàn là trên hết.”
Thấy mọi người đều nhìn mình, Trương Thiên Nhất hít sâu một hơi rồi giải thích:
“Đội người quay về Ly Cung… Bị tập kích rồi.”
Nói cách khác, bên ngoài đã có người bày sẵn cục diện, không cho người của nhà họ Trương rời đi.
Mặc U ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ trong chớp mắt đã bị mây đen che kín.
Long Linh nhìn Trương Thiên Nhất rồi nói:
“Trời sinh dị tượng, mây nổi gió giông. Lúc cỗ lập thi này vừa được đưa tới, vừa xuất hiện đã mây đen phủ kín trời. Khi đó tôi còn tưởng do thân phận của cô ta quá đặc biệt, oán khí cũng quá nặng. Sau này lại nghĩ có lẽ vì cô ta sao chép hồn thể của Quan Cửu.”
“Nhưng giờ xem ra… Hóa ra là vì đứa bé trong bụng này.”
“Bầu trời quang đãng là nhờ dòng chính nhà họ Trương dùng thân thuần dương tế Kim Ô. Thế mà lúc này mây đen lại tiếp tục bao phủ thiên địa.”
“E rằng…”
Sắc mặt Mặc U trở nên vô cùng trầm xuống.
Long Linh khẽ nói với tôi:
“Cậu tránh ra đi. Để tôi làm.”
Trên đời này, mọi thứ đều có quy luật của nó. Thứ gì có thể dẫn động dị tượng trời đất, ắt hẳn đều có lai lịch phi thường.
Giống như Long Linh vừa nói, sẽ chẳng có ai vì một con Viên Chu chết đi mà cảm thấy xót xa.
Nhưng có những người, sinh ra đã khác với người thường.
Mặc U ra tay, đương nhiên an toàn hơn tôi nhiều.
Tôi bảo Long Linh lấy đôi găng tay đưa cho hắn.
Mặc U đeo găng, theo đường rạch trên bụng dưới, dùng thước gỗ từ từ chống vết mổ rộng ra.
Vừa mới chống mở, trên không trung lập tức vang lên một tiếng sét nổ dữ dội.
Tiếng sét ấy chấn động đến mức tai mọi người ù đi.
Thế nhưng, ẩn trong tiếng sét, dường như còn có cả tiếng trẻ sơ sinh cất tiếng khóc.
Ánh chớp lóe lên, chỉ thấy bên trong phần bụng đã được mở ra, không hề có máu.
Ngược lại, trông giống như một quả trứng mềm bị bổ đôi. Ở giữa lớp chất lỏng trong veo như lòng trắng trứng, đang nằm một bào thai toàn thân đỏ tươi, nửa trong suốt.
Nhìn qua, bào thai chừng bốn, năm tháng. Đầu giống đầu người, ngửa mặt lên trên, đã có thể thấy rõ ngũ quan.
Theo lẽ thường, thai nhi ở giai đoạn này, đôi mắt vẫn phải là một màu đen trống rỗng.
Nhưng bào thai này lại mở to hai mắt. Bên trong là một đôi đồng tử màu vàng kim.
Điều kỳ lạ hơn nữa là từ cổ trở xuống, không phải tay chân của con người, mà là một chiếc đuôi rắn đỏ au, trong suốt. Đến mức có thể nhìn rõ cả xương bên trong.
Dường như nó vẫn còn sống, chóp đuôi thỉnh thoảng lại khẽ động, kéo theo đôi đồng tử vàng kim cũng đảo liên tục.
Ngay khi nó lộ ra, bên ngoài bỗng “ào” một tiếng.
Những hạt mưa to như hạt đậu nện “bộp bộp” xuống mái lều.
Chỉ trong chớp mắt, đã biến thành cơn mưa như trút nước, dồn dập và dữ dội.
Từ những chiếc xe đỗ bên ngoài, không ngừng truyền đến tiếng “xẹt… xẹt…” như thiết bị điện bị nhiễu.
Mặc U khẽ thở dài:
“Đầu người, thân rắn… đồng tử vàng từ trong bào thai.”
Hắn liếc sang Trương Thiên Nhất, chậm rãi nói:
“Đây chính là… Kim Ô Xà Thai trong truyền thuyết.”
“Đứa con do tổ tiên nhà họ Trương kết hợp với Thượng Cổ Thần linh mà sinh ra.”

4.
Vừa nhìn thấy bào thai ấy, cả người Trương Thiên Nhất như chết lặng. Ngay cả tiếng rè rè từ bộ đàm, dường như anh ta cũng không còn nghe thấy nữa. Sắc mặt anh ta trắng bệch như tro tàn, đôi mắt đờ đẫn, thất thần.
Mãi đến khi Mặc U lên tiếng, anh ta mới bừng tỉnh.
Vừa hoàn hồn, Trương Thiên Nhất lập tức chắp tay, tay vẫn cầm thanh kiếm, hướng về phía Mặc U hành lễ:
“Xin Mặc U quân ra tay cứu giúp!”
Thế nhưng, ngay khi lời anh ta vừa dứt. Một tia sét vặn vẹo như thân rắn từ trên trời bổ thẳng xuống chiếc lều đang dựng.
Ầm!
Một tiếng nổ vang trời.
Chiếc lều dùng để che thi thể lập tức sụp đổ, lửa bắn tung tóe khắp nơi.
Mặc U phất tay. Một tay trực tiếp lấy bào thai ra khỏi bụng cỗ lập thi, đồng thời quát lớn:
“Bảo vệ thi thể!”
Một tay khác hắn giật mạnh sợi dây cỏ thi buộc ngang eo tôi, trực tiếp kéo đứt nó, rồi lôi tôi lùi nhanh về phía sau.
Ở bên kia, Long Linh khẽ đáp một tiếng, lập tức dùng Phân Thủy Chùy hất mạnh vào nắp quan tài sắt.
Không ngờ chỉ bằng một đòn, đã hất tung nắp quan tài lên, rồi đậy kín trở lại.
Chúng tôi lùi vào dưới mái hiên, nhìn những hạt mưa như từng sợi chỉ nối liền, ào ào trút xuống không ngớt.
Trương Thiên Nhất vẫn cầm thanh kiếm đồng xanh, đứng giữa màn mưa, nhìn bào thai trong tay Mặc U. Cả người run lên bần bật như chiếc lá khô giữa cơn cuồng phong.
Anh ta nhìn tôi một cái, rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt như đêm tối, nơi mưa như trút nước.
Sau đó, dường như đã hạ quyết tâm, bước nhanh tới. Giữa cơn mưa lớn, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Mặc U. Giọng trầm nặng:
“Đại kiếp đã đến. Trương Thiên Nhất, Thiếu chủ nhà họ Trương ở Vân Hải, thay mặt toàn tộc nhà họ Trương… Khẩn cầu Mặc U quân cứu thế!”
Mưa như trút, những hạt mưa nối thành từng chuỗi, ào ào đập xuống gương mặt tuấn tú.
Khuôn mặt mà chỉ mới lúc nãy còn hăng hái hạ lệnh tiêu diệt Cửu Lão.
Vị cổ sư, bà Mã đi Âm, cùng những người khác của nhà họ Trương.
Tuy trong mắt đều hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng cơn mưa này thật sự quá quỷ dị. Lại thêm vẻ mặt nghiêm túc của Trương Thiên Nhất. Nên mọi người đều lặng lẽ quỳ xuống theo.
Mưa lớn đến mức khó tin, hạt mưa nện xuống mặt đất, bắn tung cả bùn đất lên.
Rõ ràng, ngay cả Thiên Mạc vừa mới được dựng lên cũng đã xảy ra vấn đề.
Những người nhà họ Trương đang chờ lệnh trong xe bên ngoài, vội vàng chạy vào báo tin. Nhưng vừa vào đã thấy một đám người đang quỳ kín mặt đất.
Họ cũng giật mình, thấy ngay cả Trương Thiên Nhất cũng đang quỳ, liền vội vàng quỳ xuống theo.
Long Linh hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi đậy nắp quan tài sắt lại, cô vẫn nắm chặt cây Phân Thủy Chùy, nhưng vẻ mặt đầy bất an.
Cô nhìn Trương Thiên Nhất đang quỳ giữa màn mưa, rồi lại liếc sang tôi:
“Không thể lấy đứa bé này ra sao? Nó thật sự là Long Đồng à? Là loại có thể hủy diệt cả thế gian ấy sao?”
Giọng Long Linh càng lúc càng hoảng loạn:
“Quả nhiên… tôi cũng là một Long Đồng.”
“Tôi biết nó rất kỳ quái. Lẽ ra tôi không nên để mọi người lấy nó ra. Tất cả đều là lỗi của tôi.”
“Ngay từ lúc ở Quỷ Môn Quan, tôi nên để mọi người dùng lôi hỏa thiêu nó đi. Tôi không nên hành động theo cảm tính.”
“Tôi nên tin mọi người, lấy đại cục làm trọng…”
Cả người cô rối bời, khẽ kéo tay áo tôi, dè dặt hỏi:
“Ngay cả Trương thiếu chủ… cũng không giải quyết được sao?”
Tôi nhìn bào thai đầu người thân rắn, mắt vàng trong tay Mặc U, rồi khẽ nói:
“Cô không sai.”
“Chúng tôi còn phải cảm ơn cô. Nếu không có cô kiên quyết giữ lại. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết đến sự tồn tại của đứa bé này.”
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”- Long Linh càng thêm bất an.
Theo ánh mắt tôi, cô nhìn sang Mặc U, môi khẽ hé ra như muốn nói gì đó, nhưng lại sợ mình nói sai, cuối cùng vẫn không dám lên tiếng. Chỉ cười khổ một tiếng, rồi lặng lẽ lùi sang một bên.
Mặc U nâng bào thai trong đôi tay vẫn còn đeo găng, giọng trầm thấp vang lên:
“Dị Thần giáng thế, đại kiếp đã đến.”
Hắn nhìn tôi, khẽ hỏi:
“Ngươi muốn ta cứu cái gọi là nhân thế này sao… Tiểu Cửu?”
Anh cúi nhìn bào thai trong lòng bàn tay, rồi chậm rãi nói:
“Chuyện đã lớn đến mức này rồi, ngươi nói xem… Ta có nên ra tay không?”

5.
Dưới mái hiên, Trương Thiên Nhất ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ khẩn cầu.
Thế nhưng, đã rất lâu rồi Mặc U không còn gọi tôi là “Tiểu Cửu” nữa.
Tôi lại nhìn bào thai mắt vàng đang mở to trong tay anh, rồi đưa mắt nhìn màn mưa dày đặc như những sợi chỉ nối liền ngoài kia.
Chỉ trong vài hơi thở, khung cảnh bên ngoài tiệm quan tài đã hoàn toàn biến mất.
Mưa lớn như một bức màn khổng lồ, hơi nước bốc lên mịt mù.
Phóng mắt nhìn ra, khung cảnh chẳng khác gì U Minh giới. Khắp nơi chỉ thấy sương nước mờ mịt.
Tôi khẽ nói:
“Anh đừng để ý đến tôi. Cũng không cần vì tôi mà bị ảnh hưởng.”
Tôi có thể cảm nhận được. Ngay từ lần đầu gặp, khi anh muốn có Nhân Quan, thì trong người vốn đã mang thương thế.
Mấy năm nay, lại còn liên tục dùng những hạt Hắc Liên để nuôi dưỡng tôi.
Việc đó cũng làm tổn hại đến bản nguyên của anh.
Ở U Minh giới, để tìm được tôi, anh lại bị trọng thương thêm một lần nữa…
Thật ra…Tất cả chúng tôi đều đã sai.
Cỗ lập thi kia, vốn dĩ không cần chế tạo quan tài.
Bởi vì…Chính bản thân thi thể ấy đã là một cỗ Quỷ Quan.

Cấy tóc dẫn hồn cũng được.
Tạo Súc tạo thân cũng vậy.
Tất cả đều chỉ nhằm một mục đích. Đó là dùng máu thịt của người nhà họ Quan để nuôi dưỡng đứa thai nhi đầu người thân rắn, mắt vàng dị tượng kia.
Khi Cửu Lão thả cỗ lập thi này ra, e rằng mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn từ lâu.
Thấy tôi không bảo Mặc U ra tay, hy vọng trong mắt Trương Thiên Nhất dần tắt lịm. Anh ta chậm rãi cúi đầu xuống. Ngay cả Long Linh cũng kinh ngạc khẽ kêu:
“A…”
Mặc U cười khẽ, đổi tay, nhẹ nhàng vuốt phần đuôi rắn phía sau bào thai. Khẽ nói:
“Nhưng em không thể chết. Ta cũng không muốn em chết.”
Nói rồi, anh nhìn Trương Thiên Nhất bằng ánh mắt trầm lạnh:
“Nếu lần này ta giúp các người… Nhà họ Trương có thể đảm bảo cho Quan Cửu…”
“Mặc U!” - Tôi quát lớn, cắt ngang lời anh. Rồi gằn giọng:
“Em không cần!”
“Truyền thừa Quan Quỷ… Đến đời em chấm dứt cũng chẳng sao!”
Tôi đưa tay hứng những hạt mưa, mưa rơi xuống lòng bàn tay đau rát.
Khẽ nói:
“Hơn nữa, nếu em chết, cùng lắm chỉ là xuống U Minh giới. Có gì không tốt chứ?”
Ánh mắt Mặc U tối sầm lại, anh khẽ thở dài:
“Trong thế gian này, Ức vạn sinh linh sau khi vào U Minh giới. Cuối cùng đều còn có cơ hội bước vào luân hồi, được siêu độ, được tái sinh.”
“Nhưng em… Một khi bước vào U Minh giới, chỉ có thể trở thành huyết thực của hắn! Đến lúc đó, em thật sự sẽ muốn chết cũng không chết nổi!”
Giọng hắn dần lạnh đi.
“Em tưởng… Mẹ em liều cả mạng sống, đào lên nửa cỗ Nhân Quan ấy. Gạt ta đến đây… Là để mặc cho em chết sao?”
Anh trầm giọng nói với tôi:
“Ta đã hao tâm tổn trí, bảo vệ em, dạy dỗ em, nuôi em lớn đến từng này.
Là để em mang cái suy nghĩ chán đời, chỉ muốn chết như thế sao?”
“Tiểu A Cửu.”
Hắn khẽ hừ một tiếng.
“Ta chỉ không muốn bao nhiêu tâm sức suốt những năm qua của mình đổ xuống sông xuống biển mà thôi. Em không cần tự nâng mình lên như thế.”
Câu cuối cùng ấy chỉ là để tôi không cảm thấy áy náy mà thôi.
Tôi khẽ quay đầu nhìn anh.
“Em và Long Linh cũng giống như dị thai này. Sinh ra đã là Long…”
Nhưng vừa ngẩng đầu, tôi lại bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của Mặc U, sống mũi bỗng cay xè.
Chẳng lẽ anh không còn muốn Nhân Quan nữa sao?
Rõ ràng chuyện này anh hoàn toàn có thể mặc kệ.
Điều anh cần chỉ là một cỗ Nhân Quan.
Vậy tại sao còn phải nhúng tay vào tất cả những chuyện này?
Rõ ràng anh có thể…
Anh vẫn luôn nói tôi mềm lòng.
Nhưng cuối cùng, chính anh cũng không buông bỏ nổi cái gọi là thương sinh.
Mặc U khẽ nói:
“Tiểu A Cửu! Nếu còn cứu được…Vậy chúng ta vẫn nên cứu.”
“Chuyện của những người năm đó, em vốn có thể nói cho mọi người biết. Không phải chúng ta không cứu. Mà là ngay từ khi bọn họ lén mở Quỷ Quan thì đã là người chết rồi.”
Mặc U khẽ thở ra, rồi quay sang Trương Thiên Nhất:
“Mang đứa bé này về nhà họ Trương, nói với gia chủ các người. Chuyện này… Bản quân nhận!”
“Bảo nhà họ Trương mở đại trận. Chuẩn bị nghênh đón… Đại kiếp diệt thế bất ngờ ập đến sau trăm năm ngủ yên!”
“Mặc U!” - Tôi còn định tiến lên nói gì đó. Nhưng Mặc U chỉ khẽ nâng một tay.
Trong lòng bàn tay hắn nở ra một đóa bạch liên nhạt màu. Khi những cánh sen từ từ hé nở, bào thai Kim Ô Xà Thai liền được bao bọc vào giữa nhụy hoa. Sau đó, cánh sen chậm rãi khép lại, tựa như đóa hoa ấy chưa từng nở rộ.
Mặc U chỉ khẽ phất tay, nụ sen liền nhẹ nhàng bay đến trước mặt Trương Thiên Nhất.
“Đa tạ Mặc U quân!”
Trương Thiên Nhất đón lấy nụ sen, rồi trầm mặc nhìn tôi một cái, trong mắt như có điều gì đang dao động.
Ngay sau đó, anh ta lập tức đứng dậy, lớn tiếng ra lệnh:
“Tốn cung, theo ta trở về Vân Hải!”
“Hai cung còn lại ở lại! Bảo vệ Thiếu phu nhân cho thật tốt!”
Anh ta nhìn tôi rất thẳng thắn. Trong ánh mắt thấp thoáng vẻ áy náy được kìm nén.
Anh cũng đang lo, lo rằng sau khi mình rời đi. Người của nhà họ Trương sẽ không còn dốc sức bảo vệ tôi nữa. Cho nên mới quyết định chính thức xác lập danh phận ấy cho tôi.
Chuyện đã đến nước này, tôi chỉ khẽ gật đầu với anh.
Nhưng vừa đi được hai bước, anh ta lại vội vàng quay trở lại, trao thanh thanh đồng cổ kiếm vào tay tôi. Khẽ nói:
“Đợi tôi trở về!”
Tôi nhìn thanh kiếm trong tay, rồi quay sang liếc Mặc U, khẽ cười.
Anh nhận lấy thanh kiếm thay tôi, chỉ đáp một chữ:
“Được!”
Lần này Trương Thiên Nhất không nhìn Mặc U nữa, mà quay sang nói với tôi:
“Quan Cửu, bảy năm trước, Mặc U quân từng nói với người ngoài rằng… Ông ấy là chú họ của cô.”
Anh bình thản nói tiếp:
“Với thân phận của Mặc U quân, ngài ấy sẽ không bao giờ tùy tiện nói bừa.”
Cho nên, ở U Minh giới, anh ta mới hỏi tôi cha ruột là ai.
Chắc hẳn từ đó anh ta đã đoán ra thân phận của Mặc U.
Đồng thời, anh ta cũng muốn tôi dựa vào thân phận của Mặc U. Lần ngược trở lại, đoán ra thân phận cha ruột của mình. Tôi cười khổ, khẽ đáp:

“Đa tạ anh đã nhắc nhở.”

6.
Đoàn xe của Trương Thiên Nhất cũng không dừng lại nữa. Mang theo nụ sen đang phong ấn Kim Ô Xà Thai cùng một đội người của nhà họ Trương. Ba chiếc xe địa hình lao đi trong màn mưa, ánh đèn pha sắc bén như lưỡi dao, xé toạc màn nước. Đoàn xe gầm rú, vội vã rời khỏi nơi này.
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, Long Linh thấp thỏm không yên. Nhưng cô lại sợ mình nói sai thêm điều gì, chỉ siết chặt cây Phân Thủy Chùy trong tay. Ước gì có thể tự thu mình vào trong góc tường.
Tôi hít sâu một hơi, khẽ nói:
“Rút ba sợi dẫn hồn phát kia ra đi.”
Rồi quay sang Mặc U:
“Coi như… trả lại cho cô ấy một chút thanh tỉnh.”
Thai nhi đã được lấy đi, những pháp khí dùng để diệt hồn cũng gần như đã được tháo hết.
Chỉ cần lấy ba sợi tóc dùng để phục hồn kia ra, là có thể đo thân định hồn, chế tạo Quỷ Quan cho cô ấy.
Tuy bản thân cô ấy vốn đã là một “cỗ quan”, nhưng Long Linh nói không sai.
Trước đây, cô ấy cũng từng là một con người.
“Hay là… thôi đi.”
Long Linh vội vàng lên tiếng, gương mặt đầy áy náy:
“Tôi cứ nghĩ chỉ hơi phiền phức một chút, chỉ nguy hiểm thêm một chút thôi. Những chuyện đó… Tôi đều có thể dùng bí mật của Bôn Vân Quan để đổi lấy.”
Cô cúi đầu, giọng đầy tự trách:
“Nhưng vừa rồi… Trương thiếu chủ lại nói đến chuyện… cứu thế.”
“Cơn mưa này kỳ lạ quá. Có phải… tôi đã làm sai điều gì rồi không?”
Nỗi bất an trong mắt Long Linh, cũng như màn mưa ngoài kia, dường như sắp tràn ra khỏi khóe mắt.
Đúng vậy, Long Linh là Long Đồng. Cho nên cô luôn sợ rằng…mỗi một hành động của mình đều sẽ kéo theo những hậu quả không thể lường trước.
Tôi mỉm cười với cô, khẽ nói:
“Lần này, chính cô đã giúp một việc rất lớn.”
“Nếu không có cô, chúng tôi đã dùng lôi hỏa thiêu hủy cỗ thi thể này. Và sẽ không bao giờ nhìn thấy bào thai ấy.”
Đầu người, thân rắn đó là hình tượng của Thần. Đồng tử vàng ngay từ trong thai là huyết mạch của Kim Ô.
Đây hoàn toàn không chỉ đơn giản là sao chép một vị tổ tiên của nhà họ Trương.
Cửu Lão không chỉ muốn tạo ra Nhân Quan.
Mà bọn chúng muốn tạo ra một vị Thần!
Bào thai kia chính là một Dị Thần Thai.
Lấy sức của con người, mưu toan tạo ra Thần linh.
Hoặc là…Cửu Lão muốn nhân cơ hội này, lật đổ toàn bộ quy luật sinh tồn của thế gian.
Hoặc là…khi Thần nổi giận, nhân tộc sẽ bị diệt vong.
Giống như Long Linh đã nói, chúng tôi đều không quá để tâm đến việc một người vốn chẳng mấy quan trọng, đã phải chết thảm đến nhường nào.
Cửu Lão dùng Tạo Súc thuật, tạo ra một “tôi”, thì Trương Thiên Nhất lập tức muốn tiêu diệt toàn bộ Cửu Lão.
Huống hồ làm sao Thần linh có thể dung thứ, cho đám phàm nhân dùng một phương thức tàn nhẫn, ghê rợn như Tạo Súc thuật…
Để tạo ra chính bọn họ?
Giờ đây Thần Thai đã xuất thế.
Nếu Cửu Lão có thể tạo ra một thì cũng có thể tạo ra cái thứ hai!
Bọn chúng lấy huyết mạch của tổ tiên nhà họ Trương từ đâu?
Lại dùng cách gì để khiến một “tôi” được tạo ra bằng Tạo Súc thuật mang thai?
Rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì, khiến Thần Thai này chết yểu ngay trong bụng mẹ?
Và…Nếu vẫn còn những Thần Thai khác đang sống thì sao?

Tôi đội mưa, lần nữa bước về phía cỗ quan tài sắt. Long Linh định ngăn tôi lại. Mặc U đứng dưới mái hiên, trầm giọng nói:
“Cứ để cô ấy đi. Tìm thêm chút manh mối. Có việc để làm, còn hơn để cô ấy nghĩ ngợi lung tung.”
Anh nhìn tôi rồi hỏi:
“Có cần ta mang quan tài vào trong không?”
Cơn mưa lớn đến mức khó tin, mặt đất đã bị nắng nung suốt mấy ngày, hơi nóng vẫn không ngừng bốc lên.
Nước mưa còn chưa kịp thấm xuống đất, đã cuốn theo bùn đất do hạt mưa bắn tung. Hợp thành từng dòng nước đục ngầu chảy xiết.
Làn hơi nước bốc lên mang theo mùi bùn đất ngai ngái, lẫn với một thứ mùi tanh khó diễn tả.
Kiểu mưa như thế này, theo lời người xưa, được gọi là “yêu vũ”. Là điềm báo sẽ có tai họa xảy ra.
Bởi nước không thấm xuống đất, mà cuốn bùn đất chảy xiết, rất dễ gây ra lở núi, sạt đất.
Từng hạt mưa nện lên mặt, đau hơn sức tưởng tượng. Nhưng cũng khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn không ít.
Tôi quay trở lại dưới mái hiên, khẽ nói với Mặc U:
“Bản thân cô ấy… chính là một cỗ Nhân Quan.”
Cỗ Quỷ Quan của Lý Cúc Hoa, cùng cỗ “Nhân Quan” được chắp vá từ các bộ phận cơ thể người mà cô ta hóa thành Thi Ma tạo ra.
Chắc chắn đều đã bị Cửu Lão mang đi.
Mặc U nói không sai, mười bảy người chết năm đó. Ngay từ lúc họ trộm Quỷ Quan, mở nắp Quỷ Quan, thì số phận đã được định sẵn.
Bởi bên trong Quỷ Quan chứa đầy oán khí, mà oán niệm của Lý Cúc Hoa, lại còn vì chấp niệm quá sâu, hóa thành những sợi nấm mốc hữu hình.
Chỉ cần mở quan, bào tử của đám nấm ấy sẽ theo không khí xâm nhập vào cơ thể người.
Cho nên…Trước khi chết, những người đó mới mọc đầy những vết ban đỏ giống hệt bệnh giang mai…

Mấy ngày ấy, Mặc U gần như không nghỉ ngày đêm, luôn ở bên ngoài bận rộn. Chính là để khống chế sự phát tán của bào tử nấm.
Có như vậy, mới có thể giảm số người tử vong xuống mức thấp nhất.
Mặc U khẽ nâng tay, dùng pháp thuật, kéo cỗ quan tài sắt vào trong xưởng.
Long Linh cầm chặt Phân Thủy Chùy, bám sát tôi từng bước.
Thấy tôi chuẩn bị mở quan, cô lập tức dùng Phân Thủy Chùy khẽ hất một cái.
Nắp quan tài sắt liền bật mở.
“Rút tóc đi.”
Tôi không chần chừ, trực tiếp nắm lấy ba sợi tóc đã được buộc lại bằng dây mực.
“Ráng chịu một chút!”
Mặc U tháo đôi găng tay ra, hai bàn tay khẽ xoa vào nhau.Từng tia lửa màu lục u ám lóe lên giữa lòng bàn tay.
Một tay ôm lấy tôi, tay còn lại trực tiếp nắm lấy ba sợi tóc kia.
Tôi chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một vệt sáng xanh.
Ngay sau đó, đầu óc “ầm” một tiếng, cứ như có thứ gì đó xuyên thẳng qua đầu.
Dù chỉ là phục hồn được tạo ra, khi truyền nhận dữ liệu thì sẽ không có cảm giác. Nhưng lúc phá bỏ bí thuật, ít nhiều vẫn sẽ có phản ứng.
Chỉ là tôi không ngờ lại đau đớn đến vậy.
Cơn đau dữ dội trong đầu khiến tai tôi ù đặc, mắt hoa lên, dạ dày cũng co thắt từng cơn, cảm thấy buồn nôn đến muốn ói. Cả người như vừa bị một sức mạnh khủng khiếp đâm sầm vào, lảo đảo, chao nghiêng, lại giống hệt cảm giác lúc sốt cao. Linh hồn như rời khỏi thân xác, đầu óc mơ màng, không còn thuộc về mình.
Mặc U khẽ thở dài, kéo tôi ôm vào lòng, bất lực nói:
“Em đúng là chỉ giỏi gắng gượng.”
Tôi cố nén cơn đau. Khẽ nói:
“Cứ để em thử chế tạo một cỗ Quỷ Quan trước đã.”
Chờ sau khi tận mắt thấy Bôn Vân Quan, và cả cỗ Nhân Quan của nhà họ Trương. Khi xác nhận được vài chuyện, em sẽ tạo cho anh một cỗ Nhân Quan.”
Tôi nắm chặt vạt áo Mặc U, khẽ nói với anh:
“Trương Thiên Nhất từng nói ở U Minh giới… Nhà họ Trương có bí dược có thể chữa khỏi chứng Âm Huyết Phệ Dương của em. Nhưng điều kiện là em phải hủy hôn.”
“Dòng chính nhà họ Trương phải giữ huyết mạch Thuần Dương, không thể dung hợp với dòng máu Cực Âm của nhà họ Quan.”
Đó là cách vẹn cả đôi đường.
Nếu không phải đến chết em cũng không thể chết được.
Thì thật ra có chết rồi, biến thành quỷ, ngày ngày nằm trong cỗ âm trầm Mộc Quan cùng Mặc U, cũng chẳng có gì không tốt.
Mặc U khẽ “ừ” một tiếng, giọng nói mang theo chút dịu dàng hiếm thấy:
“Được. Coi như thằng nhóc đó còn biết điều.”
“Nhưng tên vẫn phải đổi.”
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng “ẦM!” Như có thứ gì đó phá tan bầu trời.
Ngay cả màn mưa cũng bị luồng khí mạnh thổi bật sang ngang.
“Ào” một tiếng tạt thẳng vào trong xưởng.
Mặc U khẽ nhíu mày, giọng trầm xuống:
“Cửu Lão đã bày Tuyệt Sát Trận ngoài thị trấn. Chặn Trương Thiên Nhất lại rồi.”
Tim tôi bỗng thắt lại.
Nhà họ Trương khác với các gia tộc khác. Thứ họ dựa vào chính là huyết mạch Thuần Dương của dòng chính. Ví dụ như nghi thức lấy máu tế Kim Ô.
E rằng trong cả nhà họ Trương, ngoài Trương Thiên Nhất ra, có lẽ không còn ai làm được.
Mà cho dù có làm được, cũng tuyệt đối không thể mạnh bằng anh.
Nếu Trương Thiên Nhất chết trước khi anh sinh được trưởng tử, thì dòng trưởng của chi chính nhà họ Trương sẽ không còn người kế tục.
Cỗ lập thi mà Cửu Lão tung ra có lẽ ngay từ đầu chính là để dụ Trương Thiên Nhất tới đây.
Anh ta không thể chết được!

7.
Mày tôi cũng bất giác nhíu lại.
Lúc ấy, bà Mã đang ở bên ngoài vội vã bước vào.
Trước tiên, bà cung kính hành lễ với tôi và Mặc U. Sau đó, bà lấy từ trong áo ra một con chuột đen, cẩn thận đặt nó lên đống bào gỗ. Rồi nói:
“Hai con chuột này là một cặp, tâm ý tương thông với nhau, ứ để một con ở lại đây. Nếu xảy ra chuyện gì, chuột đen sẽ cảm ứng được. Khi đó, ta cũng sẽ biết và lập tức quay về.”
Bà dừng lại một chút, rồi chậm rãi nói:
“Thiếu chủ gặp nạn. Lão bà tử này chịu ơn Thiếu chủ rất nhiều. Theo lẽ, ta nên nghe theo lời dặn của cậu ấy, ở lại bảo vệ Thiếu phu nhân.”
Giọng bà chợt trở nên nặng nề:
“Nhưng đám người ngoài kia đến với khí thế hung hăng. Ngay từ đầu, chuyện này đã là một sát cục tất sát.”
“Bọn chúng… Chính là chờ thời khắc này để tiện ra tay. Tốn cung đã có người bỏ mạng. Thần Thai xuất thế lại là đại kiếp diệt thế.”
“Lão bà tử ta… Không thể không đi!”
Nói xong, bà lại trịnh trọng hành lễ với tôi một lần nữa. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt bà tràn đầy vẻ hiền từ. Khẽ mỉm cười:
“Thiếu phu nhân còn tốt hơn những gì ta tưởng tượng. Thật tốt…”
Bà khẽ thở dài, trong mắt tràn ngập tiếc nuối.
“Thật ra… Bảy năm trước.”
“Thiếu chủ vốn…”
Bà chợt dừng lại, rồi lắc đầu. Khẽ nói:
“Nếu không phải vì phải nối tiếp chút huyết mạch ấy… Thiếu chủ cũng sẽ không phải khổ sở đến vậy.”
Trong mắt bà đầy vẻ tiếc nuối. Nhưng cuối cùng, bà không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ vươn người, ôm lấy con chuột đen còn lại.
Trong chớp mắt, dáng vẻ già nua, chậm chạp ban nãy hoàn toàn biến mất. Bà tung người một cái, lao thẳng vào màn mưa trắng xóa. Ngay sau đó, bà Mã quát lớn:

“Khảm cung, theo ta đi tiếp viện Thiếu chủ!”
“Cấn cung, lập trận! Bảo vệ Thiếu phu nhân!”
“Lão bà tử này có thể chết!”
“Các ngươi cũng có thể chết!”
“Nhưng… Thiếu phu nhân tuyệt đối không được chết!”
Bên ngoài, đệ tử nhà họ Trương đồng loạt trầm giọng đáp:
“Rõ!”
Giữa tiếng mưa ào ào, âm thanh ấy mang theo vài phần bi tráng.
Sau khi bà Mã rời đi, những người thuộc Cấn cung bên ngoài lập tức khiêng những khối đá đen từng dùng dựng tế đàn ra.
Theo bố cục quanh tiệm quan tài mà bày trận.
Long Linh cũng bị bầu không khí ấy làm cho đứng ngồi không yên.
Cô khẽ nói:
“Hay là… tôi đi xem thử nhé?”
Lời cô vừa dứt.
Bên ngoài bỗng vang lên một tiếng vù, tựa như gió quét ngang màn mưa, lại giống vô số chiếc đinh sắt nện mạnh lên mái hiên.
Con chuột đen bà Mã để lại bỗng “chít!” lên một tiếng, nhảy bật dậy, khóe miệng đã rỉ máu. Nó lao thẳng về phía cửa, như muốn bất chấp xông ra ngoài. Nhưng vừa đến ngưỡng cửa, nó lại gắng gượng dừng lại, chậm rãi quay đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt chuột đen láy, chỉ còn lại nỗi bi thương vô tận. Nó khẽ kêu hai tiếng chít chít, máu cũng từ hai mắt từ từ chảy xuống.
Theo cơn gió thổi tới, ngay cả màn mưa, cũng bắt đầu mang theo mùi tanh của máu.
Mặc U khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
“Bà Mã… chết rồi.”
Hắn khẽ nhắm mắt. Rồi nói:
“Cửu Lão đã bày ra một ván cờ quá lớn, lại còn có kẻ ở dưới kia trợ giúp. Đến cả ta… Cũng không phát hiện ra.”
Anh lại thở dài một tiếng.

“Một mũi tên trúng ba đích. Từng tầng từng tầng bẫy nối tiếp nhau. Bất kể mắt xích nào thành công… Chúng cũng không hề lỗ vốn.”
Mặc U trở tay cầm lấy thanh thanh đồng cổ kiếm mà Trương Thiên Nhất để lại. Khẽ cười:
“Tiểu Cửu! Em còn nợ cậu ta ba năm dương thọ. Ta sẽ thay em trả lại, được không?”
Vừa dứt lời, bên ngoài lại vang lên một tiếng gầm dữ dội.
Giữa màn mưa xối xả, có một luồng kim quang xé toạc màn nước, phóng thẳng lên trời.
Dường như…Chính là Tam Túc Kim Ô trên những lá cờ của nhà họ Trương!
Trong cơn mưa lớn thế này, muốn triệu hồi được Tam Túc Kim Ô.
Trừ phi…
Trương Thiên Nhất lại một lần nữa…lấy máu mình làm vật hiến tế!
Tôi nhìn Mặc U.
Lần này, tôi không phản đối nữa. Chỉ trầm giọng nói:
“Đây là tiệm quan tài của nhà họ Quan. Anh biết dưới này có những gì. Mang cả người của nhà họ Trương đi luôn, đừng để họ ở đây gây thêm chuyện rồi uổng mạng.”
Mặc U bật cười khẽ.
“Tiểu Cửu, đến chuyện này cũng không giấu ta nữa sao?”
Anh siết chặt thanh đồng cổ kiếm, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên má tôi. Khẽ nói:
“Em chỉ cần chờ ta trở về, không cần chờ cậu ta. Ta sẽ phá Tuyệt Sát Trận do Cửu Lão bày ra. Sau đó để cậu ta trở về nhà họ Trương ở Vân Hải.”
“Chỉ ở đó… Cậu ta mới thật sự an toàn.”
Mặc U vừa nhét con chuột đen vào túi áo, vừa không ngừng lắc đầu, lẩm bẩm:
“Thiên Nhất… ‘Thiên’ là cực điểm của trời. ‘Nhất’ là khởi đầu của mọi con số.”
“Đám lão già nhà họ Trương… Cũng chẳng biết nghĩ gì, lại đặt cho cậu ta một cái tên lớn đến thế. Cậu ta gánh nổi sao?”
“Vẫn là… Phải đổi tên thôi!”
Tôi khẽ cười, rồi gật đầu thật mạnh:
“Đúng vậy. Cái tên lớn quá, không gánh nổi. Đổi đi là tốt.”
Mặc U tán đồng gật đầu.
Ngay sau đó, anh vung thanh kiếm một cái. Chớp mắt đã biến mất trong màn mưa, chỉ để lại giọng nói vang vọng:
“Đệ tử nhà họ Trương! Theo bản quân đi chém giết đám nghịch tặc Cửu Lão!”
“Cứu Thiếu chủ các ngươi!”
Thế nhưng, sau khi Mặc U đi, không một ai trong số người nhà họ Trương rời khỏi đây.
Ngược lại, thủ lĩnh Cấn cung bước vào. Khom người nói:
“Thiếu phu nhân, xin người…”
Tôi cắt ngang lời hắn:
“Các người theo Mặc U quân đi đi.”
Vừa nói, tôi vừa cài từng món dụng cụ cần dùng lên người. Rồi nhìn hắn:
“Nhà họ Quan là Quan Quỷ đã có thể độ quỷ, độ người, thì đương nhiên cũng có thể tự độ chính mình.”
“Thiếu chủ các người bảo các người ở lại bảo vệ ta. Chẳng lẽ…lệnh của ta thì các người lại không nghe sao?”
Người kia sững sờ, hai mắt bỗng đỏ hoe, ánh nước long lanh.
Anh ta cung kính cúi người hành lễ với tôi, rồi lập tức quay người rời đi.
Ở nơi xa, trong màn mưa dày đặc, con Kim Ô đang gắng sức bay lên giữa cơn mưa. Bỗng như bị thứ gì đó bắn trúng, nó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, rồi lao thẳng từ trên không xuống.
Long Linh nhìn cảnh ấy, trên mặt đầy vẻ lo lắng, khẽ nói:
“Trong thị trấn còn nhiều người như vậy, sao bọn chúng dám làm thế chứ?”
“Nhà họ Trương ở Vân Hải mạnh như vậy. Sao bọn chúng lại dám…”
“Không diệt được nhà họ Trương ở Vân Hải thì bọn chúng lấy gì để Tạo Súc, tạo Thần? Lấy gì để khống chế cả thế gian này?” Tôi cầm dây mực, chậm rãi đổ mực vào hộp.
Vị tồn tại dưới U Minh giới kia, muốn thoát ra ngoài. Đối tượng đầu tiên hắn phải trừ khử, chính là nhà họ Trương và nhà họ Quan.
Đã vậy, nếu Cửu Lão thật sự liên thủ với hắn, thì trước tiên, chúng nhất định phải hủy diệt hy vọng của nhà họ Trương.
Con Kim Ô duy nhất còn sót lại!
Trương Thiên Nhất nói không sai, dòng máu Thuần Dương của nhà họ Trương. Quả thật không thể dung hợp với dòng máu nhà họ Quan.
Nếu không, trên đời này, sẽ không còn Kim Ô nữa.
Long Linh siết chặt cây Phân Thủy Chùy, khẽ bước lại gần tôi. Nhẹ giọng nói:
“Nếu họ đều đã đi rồi… Nhân lúc hỗn loạn để tôi đưa cậu rời khỏi đây.”
Cô nhìn tôi, khẽ nói tiếp:
“Từ khi sinh ra, tôi đã khác người bình thường. Mưa càng lớn, thì năng lực của tôi càng dễ thi triển.”
Tôi gật đầu, nhìn cây Phân Thủy Chùy trong tay cô. Khẽ mỉm cười:
“Vách đá Tuyền Châu, Quan tài Bôn Vân. Đó vốn là nơi Thủy thần Vô Chi Kỳ bày bố. Đâu phải thứ người phàm có thể chạm tới.”
Huống chi, cô ấy mới vài tuổi đã có thể vớt xác, đó đương nhiên không phải bản lĩnh học được. Mà là năng lực bẩm sinh.
Long Linh càng sốt ruột hơn.
“Vậy… Tôi sẽ mượn thế mưa, đưa cậu rời đi.”
“Chỉ cần đến được địa giới Tuyền Châu, sẽ không còn chuyện gì nữa. Ít nhất, tôi có thể đảm bảo an toàn cho cậu.”
“Dù sao, mỗi lần Cửu Lão ra tay. Mục tiêu đầu tiên luôn là cậu.”
Tôi đóng chặt chiếc đinh Mặc Đấu lên bậc cửa, ra hiệu cho Long Linh giúp tôi giữ lấy. Rồi khẽ nói:
“Thể chất của tôi là Cực Âm, không thể rời khỏi nơi này. Nếu có thể đi thì năm đó, khi Nhân Quan xuất thế. Lúc nhà họ Quan chỉ còn lại một mình tôi, tôi đã sớm tha hương, đổi tên đổi họ mà sống rồi.”
Nơi này là cực âm chi địa.
Một khi tôi rời đi sẽ chẳng khác nào hồn ma lang thang giữa ban ngày, bị dương khí thiêu đốt cho đến chết.
Long Linh cuống quýt hỏi:
“Vậy…Thật sự không còn cách nào khác sao?”
Cô nghiêm giọng:
“Tôi khỏe lắm. Cậu cứ trốn trong cỗ âm trầm Mộc Quan. Tôi sẽ cõng cả quan tài lẫn cậu đi.”
Tôi mỉm cười, khẽ đáp:
“Cảm ơn.”
Vừa kéo sợi dây Mặc Đấu, vừa dùng Trực Cự vạch từng đường mực đen xuống đất. Tôi vừa làm vừa nói:
“Nhưng cô cũng biết rồi đấy. Mỗi lần Cửu Lão ra tay, đều nhắm vào tôi trước tiên. Bọn chúng đã bố trí một sát cục lớn đến thế. Sao có thể để tôi dễ dàng chạy thoát?”
“Cô có thể mượn sức mưa thi triển năng lực. Chắc chắn…Bọn chúng cũng có cách ngăn cản.”
Đúng lúc ấy, giữa màn mưa xối xả bên ngoài, đột nhiên vang lên một tràng cười khanh khách đầy quái dị. Rồi vài giọng nói trầm thấp đồng thanh cất lên:
“Tứ phương trưởng lão Cửu Lão… Cung nghênh Quan Quỷ nhập U Minh! Lấy máu tế Minh Chủ!”
Chỉ thấy giữa cơn mưa, ba nam một nữ, đang đứng ngay trước cửa.
Người phụ nữ đứng giữa, trông chừng khoảng bốn mươi tuổi, mặc một bộ sườn xám đỏ như máu, trong tay cầm một chiếc ô giấy trắng, cán làm bằng trúc tím.
Chiếc ô rất lớn, đủ che kín cả bốn người, nhưng nhìn dáng vẻ người phụ nữ cầm ô, lại nhẹ nhàng như thể chiếc ô chẳng có chút trọng lượng nào.
Ba người đàn ông còn lại đều khoảng năm, sáu mươi tuổi.
Ngoại trừ người đứng ngoài cùng, bên hông đeo một chiếc búa lớn, nhìn là biết thợ đá. Hai người còn lại thì hoàn toàn không thể nhìn ra xuất thân hay nghề nghiệp.
Long Linh lập tức bước lên chắn trước mặt tôi, siết chặt Phân Thủy Chùy, vừa nhìn chằm chằm bốn người kia, vừa trầm giọng hỏi tôi:
“Minh Chủ là ai? Tại sao lại muốn dùng máu của cậu để tế hắn? Hắn mạnh lắm sao? Mặc U… có đánh thắng được không?”
Tôi vẫn kéo sợi Mặc Đấu tuyến, tiếp tục đo kích thước, rồi vạch từng đường mực xuống đất, bình thản đáp:
“ Có lẽ… là cha tôi.”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục